Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng thuộc thể loại Linh Dị, chương 110 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tác giả: Cô Cô Phất Tư – Edit: KaoruRits.
Lòng Nghiêm Chi Mặc lúc này dậy sóng dữ dội.
Chỉ riêng việc Minh ca nhi và vị khâm sai kia có nét giống nhau đã đủ khiến người ta vừa kinh ngạc vừa nghi ngờ. Nhưng những lời tiếp theo hắn nghe được lại càng khiến hắn phải suy nghĩ nhiều hơn.
Vị khâm sai trước mắt hắn chính là Ngũ hoàng tử đương triều, nghe đồn là hoàng tử đích tử duy nhất hiện nay, đã được phong làm Thư Vương, ra ngoài lập phủ đệ.
Triều đại này coi trọng việc lập người con chính thất, con trưởng. Nói cách khác, Thư Vương trước mặt rất có thể là người được chọn để kế vị Thái tử.
Với thân phận cao quý như vậy, Nghiêm Chi Mặc không hiểu sao ngài lại được chọn làm khâm sai, bị điều đến vùng phía Nam Hoài Giang này để trị thủy và dịch bệnh. Nhưng bí mật hoàng gia đâu phải chuyện hắn có thể bàn tán.
Nghiêm Chi Mặc thầm nghĩ, lúc mới xuyên không đến thế giới này, hắn chỉ là một thư sinh nghèo ở vùng quê hẻo lánh, nào ngờ có ngày lại được đối mặt trò chuyện với hoàng tử đương triều?
Điều này buộc hắn phải lấy lại tinh thần, cẩn trọng trong từng lời nói, hành động.
Khâm sai giờ là hoàng tử, quyền sinh sát trong tay, chỉ cần khiến đối phương không vừa ý là mất mạng như chơi. Hắn tuy đã chuẩn bị tinh thần làm người tiên phong hiến kế, nhưng xét cho cùng, rắc rối thì tránh được chừng nào hay chừng đó.
Giọng Thư Vương trầm thấp khàn khàn, khác hẳn với vẻ ngoài tuấn tú. Mu bàn tay để lộ ra ngoài của ngài trông khá thô ráp, dường như có một vết sẹo mờ. Tuy vóc dáng không quá cao lớn, nhưng mỗi cử chỉ, hành động đều toát lên khí chất quý phái và uy nghi bẩm sinh.
Ngài cầm bản hiến kế của Nghiêm Chi Mặc lật đi lật lại xem xét, vẻ mặt vô cùng ưng ý.
Trong bản hiến kế này, Nghiêm Chi Mặc chưa đề cập đến phương thuốc đặc trị dịch bệnh, nhưng lại đưa ra ý kiến dùng rượu mạnh để sát trùng, đồng thời nhắc đến tác dụng của khẩu trang và xà phòng. Khẩu trang có thể ngăn chặn virus lây lan ở một mức độ nhất định, còn xà phòng giúp y bác sĩ và bệnh nhân giữ gìn vệ sinh cá nhân.
Thư Vương lần đầu nghe nói đến khẩu trang và xà phòng. Sau khi nghe Nghiêm Chi Mặc giải thích cặn kẽ về cách làm và công dụng, ngài lập tức sai người tìm thợ may, làm gấp một lô khẩu trang ngay trong đêm, đảm bảo mỗi quan viên, nha dịch, đại phu và bệnh nhân đều có một cái.
Về phần xà phòng, Nghiêm Chi Mặc không đưa ra cách làm mà mang đến sản phẩm hoàn chỉnh. Vốn dĩ chuyến đi này hắn mang theo một lô xà phòng mẫu để chào hàng với các cửa hiệu lớn tại đây. Việc hắn lấy xà phòng ra thực chất là một phép thử.
Hắn đã tính toán kỹ, dù công thức xà phòng là do hắn mang đến thời đại này, nhưng công khai nó cũng không ảnh hưởng đến sinh kế của hắn. Giống như nến, vốn dĩ ở đâu cũng có, nhưng hắn vẫn tìm được lối đi riêng. Nếu vị Thư Vương này không tham lam công thức xà phòng, vậy có lẽ ngài ấy đáng tin tưởng.
Mẫu xà phòng được dâng lên, người hầu lập tức bưng nước và khăn sạch tới. Thư Vương dùng thử, phản ứng cũng giống như bao người lần đầu tiếp xúc với xà phòng khác, tỏ ra vô cùng ngạc nhiên và thích thú.
Nghiêm Chi Mặc để ý thấy những người lên nhận lệnh đều xưng hô với Thư Vương không giống như thuộc hạ của tri phủ. Lại nhớ từ lúc vào đến giờ chưa thấy mặt tri phủ đâu, hắn lờ mờ đoán ra được vài điều.
Thư Vương dường như nhìn thấu suy nghĩ của Nghiêm Chi Mặc, thu lại vẻ mặt, nói: “Tri phủ làm việc tắc trách, ta đã tạm thời cách chức điều tra. Đợi định tội xong, triều đình sẽ tuyển chọn nhân tài phái tới thay thế.”
Không ngờ Thư Vương hành sự nhanh gọn, quyết đoán như vậy. Nghiêm Chi Mặc do dự mãi, cuối cùng vẫn quyết định tạm thời không nói ra phương thuốc trị dịch bệnh. Chỉ một lần gặp mặt chưa đủ để hắn tin tưởng hoàn toàn vào người có khả năng kế thừa ngai vàng này.
Tuy nhiên, những kế sách hắn hiến dâng đã vô cùng quan trọng đối với Thư Vương. Ngài ban thưởng cho hắn không ít tiền bạc, nhưng Nghiêm Chi Mặc đều khéo léo từ chối. Hắn thẳng thắn nói lúc này tiền bạc nên dùng cho việc cứu trợ và phòng dịch. Hắn hiện tại không thiếu thốn những thứ này, đến đây hiến kế cũng chỉ vì mong dịch bệnh ở Hoài Giang sớm qua đi, để hắn và Diêu Chước sớm ngày được về quê hương.
Thư Vương nghe xong tâm nguyện ban đầu của Nghiêm Chi Mặc, ngài cảm thán không thôi. Lại thấy hắn không tham lam tiền tài vật chất, ngài càng thêm coi trọng vị thư sinh phương Bắc này.
Vị Vương gia này nhìn thì nghiêm nghị nhưng lại khá dễ gần. Ngài hỏi thăm Nghiêm Chi Mặc đến Hoài Giang làm ăn gì. Khi biết hắn kinh doanh nến và có ý định đưa giống ong về phương Bắc nuôi để lấy sáp, ngài tỏ ra rất bất ngờ.
“Nếu việc này thành công, sau này phương Bắc có thể tự sản xuất sáp, không cần vận chuyển ngàn dặm từ phương Nam nữa. Giá nến nhờ đó mà giảm xuống thì cũng là chuyện tốt, tạo phúc cho người học hành và dân chúng.”
Quả nhiên là người ở vị trí cao, ngài nhìn ra ngay lợi ích cho dân sinh của việc này.
“Theo ý ta, tuy trong sĩ nông công thương, thương nghiệp đứng cuối cùng, nhưng sự phồn vinh của một quốc gia không thể thiếu sự thúc đẩy từ thương nhân. Cái gọi là khói lửa nhân gian, thực ra đa phần đều do thương nhân mang lại.”
【 Hoàng tử này khá có đầu óc đấy, sau này làm hoàng đế chắc là chuyện tốt. 】
【 Trước đó chẳng phải bảo biên cương đang đánh trận sao? Thuế má tăng vọt, thiên tai nhân họa, cứ thế này thì dân chúng lầm than mất. 】
【 Có hiểu biết đến mấy cũng chỉ là hoàng tử, phải đợi làm hoàng đế mới có tác dụng. 】
【 Haizz, thế nên mới nói chế độ phong kiến có điểm này không tốt, chọn người thừa kế như mở hộp mù (blind box), vớ phải quả bom là tiêu đời luôn. 】
“Trọng nông ức thương” vốn là chính sách cơ bản của các triều đại phong kiến. Người trước mắt thân là hoàng tử mà lại có tư tưởng cởi mở đến vậy, quả thực nằm ngoài dự liệu của Nghiêm Chi Mặc.
Cuộc trò chuyện sau đó diễn ra khá tâm đầu ý hợp. Nghiêm Chi Mặc thử đưa ra vài quan điểm mang tư duy hiện đại, vị hoàng tử này khi thì nhíu mày suy nghĩ, khi thì gật gù tán thưởng.
Đến khi chia tay, cách xưng hô của Thư Vương với Nghiêm Chi Mặc đã chuyển từ “công tử” sang “tiên sinh”. “Tiên sinh” đối với người ở vị trí cao dùng để gọi kẻ dưới, đã là một sự tôn xưng thể hiện sự trọng dụng hiền tài.
Ngoài ra, ngài còn tặng Nghiêm Chi Mặc một miếng ngọc bài làm vật tín. Sau đó đích thân tiễn hắn ra tận cửa và hỏi nơi ở tạm của hắn.
Nghiêm Chi Mặc nhanh chóng hiểu ra dụng ý của câu hỏi này. Bởi khi hắn về đến tiểu viện, đang bận rộn sát trùng ở cửa thì những phần thưởng bị hắn từ chối lúc trước đã được đưa đến tận nơi. Trong đó không có vàng bạc, thay vào đó là lụa là gấm vóc thượng hạng và trang sức châu báu. Nhìn qua cũng biết giá trị lên tới cả mấy trăm lượng bạc.
Vị Thư Vương này ra tay thật hào phóng.
Nghiêm Chi Mặc không động đến số phần thưởng này, cứ để nguyên trong rương.
Diêu Chước nghe xong đầu đuôi câu chuyện gặp mặt khâm sai hôm nay, kinh ngạc đến há hốc mồm.
“Vị khâm sai đại nhân đó lại là Vương gia đương triều sao?”
Nghiêm Chi Mặc gật đầu, sau đó kéo Diêu Chước vào buồng trong, nói ra suy đoán của mình về thân phận của Minh ca nhi.
Dù Diêu Chước giờ đây đã trải qua nhiều chuyện, nghe xong cũng suýt đứng không vững. Phu quân gặp Vương gia đã đủ chấn động, giờ lại nghe đứa trẻ nhặt được bên đường có thể là hoàng thân quốc thích. Chuyện này nếu có sai sót gì, e là tội mất đầu!
Y nhìn ra sân, Minh ca nhi đang chơi nhảy lò cò với Như Ý, nhìn thế nào cũng không thể tưởng tượng nổi nó lại có quan hệ huyết thống với Vương gia.
“Liệu có phải chỉ là người giống người thôi sao?” Diêu Chước hỏi lại, trong lòng cũng không dám chắc.
Nghiêm Chi Mặc trầm mặc hồi lâu rồi nói: “Trên đời người giống người cũng nhiều, ta cũng mong là do ta nghĩ nhiều.”
Hắn thở dài: “Hy vọng là ta đa nghi quá.”
Nhưng hai người không ngờ, cơ hội để kiểm chứng sự thật lại đến nhanh như vậy.
……
Khi Minh ca nhi bắt đầu sốt, cả nhà đều căng thẳng. Tuy nói nó gầy gò ốm yếu, hay ốm vặt là chuyện bình thường, nhưng sốt vào lúc này, bảo không phải dịch bệnh cũng khó ai tin.
Diêu Chước định bảo Nghiêm Chi Mặc đừng nhúng tay vào, vì xét về thể chất, y chắc chắn khỏe hơn hắn. Nhưng Nghiêm Chi Mặc sao có thể đứng ngoài cuộc được.
Hắn trấn an Diêu Chước: “A Chước, chuyện đã đến nước này, lo lắng cũng chẳng ích gì. Virus đều có thời gian ủ bệnh, nếu Minh ca nhi thực sự mắc dịch bệnh thì mấy người chúng ta e là đã bị lây từ lâu rồi, chỉ là chưa phát bệnh mà thôi.”
Diêu Chước nghe vậy rùng mình. Y lo cho Minh ca nhi, lo cho Nghiêm Chi Mặc, chỉ không lo cho bản thân mình.
“Vậy…” Y nắm chặt tay Nghiêm Chi Mặc, nhất thời hoảng loạn.
Nghiêm Chi Mặc ôm y vào lòng, vỗ nhẹ vai trấn an: “Đừng lo, mấy ngày nay Minh ca nhi không ra khỏi cửa, cũng không tiếp xúc với người lạ. Nếu là dịch bệnh, xác suất virus do ta mang về lớn hơn, nhưng ta đến giờ vẫn không có triệu chứng gì. Cho nên có lẽ không phải dịch bệnh đâu, chỉ là cảm mạo thông thường thôi.”
Lời an ủi của hắn dường như có tác dụng, thần kinh căng thẳng của Diêu Chước giãn ra đôi chút.
“Dù thế nào cũng phải mau chóng đưa Minh ca nhi đến y quán. Giờ này mời đại phu đến nhà e là không tiện.”
Nghiêm Chi Mặc sực nhớ ra, về phòng tìm miếng ngọc bài Thư Vương ban tặng, giắt vào người phòng khi cần thiết.
Lo lắng đến y quán sẽ bị lây nhiễm chéo, Nghiêm Chi Mặc bảo Nguyên Bảo và Như Ý ở nhà trông nom, đồng thời dỡ chăn đệm của Minh ca nhi ra giặt nước sôi.
Hai người cõng Minh ca nhi đang sốt mê man lên xe ngựa, vừa đánh xe ra đến cổng viện thì bị một đội quan sai tuần tra chặn lại.
“Này, phía trước! Các người định đi đâu? Trong thành đang thực thi lệnh giới nghiêm, giờ Hợi không được ra đường, các người không biết sao?”
Nghiêm Chi Mặc sờ túi bạc trong tay áo, định xuống xe lo lót thì nghe quan sai dẫn đầu kêu lên một tiếng “A?”.
“Là ngài sao? Nghiêm công tử?”
Nghiêm Chi Mặc giơ cao đèn lồng, nhận ra người dẫn đầu chính là vị quan sai hôm nọ đưa hắn đi gặp Thư Vương. Dù đeo khẩu trang che kín mặt nhưng khả năng nhận mặt người của Nghiêm Chi Mặc vẫn rất tốt.
Vị quan sai này rõ ràng biết Nghiêm Chi Mặc được khâm sai coi trọng, lần trước được ban thưởng nhiều như vậy bọn họ đều tận mắt chứng kiến.
Hắn lập tức khách khí nói: “Chào Nghiêm công tử. Giờ Hợi đúng là có lệnh giới nghiêm thật. Ngài và phu lang có việc gì cần làm, ta có thể sai người chạy giúp một chuyến. Chứ theo quy định của khâm sai đại nhân, người vi phạm lệnh giới nghiêm sẽ bị phạt trượng đấy.”
Nghiêm Chi Mặc bất đắc dĩ nói: “Chào quan gia, thật không phải tại hạ muốn biết luật mà phạm luật, chỉ vì ấu đệ trong nhà tối nay đột nhiên phát sốt.”
Lời vừa dứt, đám quan sai đồng loạt lùi lại hai bước.
Người dẫn đầu vẻ mặt khó xử chắp tay nói: “Nghiêm công tử, theo quy định, người bệnh phát sốt đều phải đến y quán chỉ định. Ngài xem, hay là để ta dẫn đường cho ngài?”
……
Cùng lúc đó, tại phủ nha Hoài Giang.
Một ám vệ lặng lẽ lẻn vào phòng, quỳ xuống trước mặt Thư Vương Hoàn Nguyên Gia.
“Điện hạ, thuộc hạ đã điều tra rõ tung tích của tiểu ca nhi mà ngài nhìn thấy lần trước.”
Ám vệ được huấn luyện bài bản tiếp tục báo cáo: “Tiểu ca nhi đó hiện đang ở trong phủ của Nghiêm Chi Mặc – vị Nghiêm đồng sinh đã dâng kế sách cho ngài hôm trước. Nghe nói là hắn và phu lang nhặt được trên đường đến thành Hoài Giang. Vợ chồng Nghiêm Chi Mặc không có con cái, có lẽ có ý định nhận nuôi.”
Nói xong, ám vệ cúi đầu chờ chỉ thị tiếp theo.
Một lúc lâu sau, hắn mới nghe tiếng chén trà đặt nhẹ xuống bàn.
“Tiếp tục điều tra thân phận của Nghiêm Chi Mặc, và… ta muốn một bức họa của tiểu ca nhi kia.”
Ám vệ nhanh chóng rời đi, chỉ còn lại Hoàn Nguyên Gia ngồi một mình.
Ngài mân mê miếng ngọc bội bên hông, miếng ngọc rõ ràng đã từng bị vỡ và được gắn lại, lẩm bẩm bằng giọng chỉ mình nghe thấy:
“Tiểu Thất, lẽ nào thật sự là đệ?”
Hết chương 110.