Chuyện xưa Tây Song Các

Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nghiêm Chi Mặc vẫn còn đang tự hỏi trong cửa hàng làm gì có chỗ ngồi, nhưng chỉ vài bước theo Thích ca nhi, hắn đã nhận ra mình và Diêu Chước được dẫn thẳng vào hậu sảnh.
Ngăn cách giữa gian hàng phía trước và phòng ngủ phía sau là một phòng khách nhỏ, bày biện một chiếc bàn tròn cùng bốn chiếc ghế bành. Khói trầm hương từ lư hương trên bàn tỏa ra lượn lờ.
Diêu Chước đứng bên ngoài tấm rèm, thấy cảnh tượng bên trong liền có chút luống cuống. Tay hắn nắm chặt quai giỏ, bỏ xuống không được mà đeo tiếp cũng không xong. Cuối cùng, Nghiêm Chi Mặc chủ động đỡ lấy giỏ của hắn và cả giỏ của mình, đặt dựa vào chân tường rồi cùng hắn bước vào.
Chẳng mấy chốc, trà đã được bưng lên. Nam tử họ Bùi đặt trà xuống rồi quay ra ngoài coi sóc cửa hàng, nhưng từ vị trí đứng, hắn vẫn có thể quan sát tình hình bên trong.
Nghiêm Chi Mặc không sành trà, nhưng cũng nếm ra được loại trà này khá cầu kỳ, tuyệt đối không phải loại trà vụn mua đại ngoài chợ.
Diêu Chước ngồi bên cạnh, chưa từng dùng loại chén trà tinh xảo như vậy. Lúc nâng lên, hắn cực kỳ cẩn thận. Nghiêm Chi Mặc ở bên cạnh bất động thanh sắc làm chậm động tác lại, Diêu Chước thấy vậy liền học theo, bắt chước rất ra dáng.
Không ngờ Diêu Chước lại phân tâm làm hai việc, vừa thầm nghĩ trà này nóng quá, vừa ngẩn ngơ ngắm phu quân uống một ngụm trà mà cũng đẹp mắt đến thế.
...
Trước mặt Thích ca nhi không có chén trà, có lẽ vì đang mang thai nên y kiêng uống. Ngồi xuống rồi, với tư cách là chưởng quầy, y cũng không giấu giếm nữa.
“Nghiêm tướng công, đúng như lời ngài nói, tệ tiệm chúng tôi vì một số lý do mà từ ba tháng trước, xưởng cung cấp nến ban đầu đã không còn muốn hợp tác nữa. Bất đắc dĩ, chúng tôi đành phải đi tìm các xưởng khác ở các thôn lân cận. Vốn dĩ cũng coi như đã tìm được rồi, chỉ là…” Y rũ mắt xuống, hàng mi dài che đi vẻ mệt mỏi khó phát hiện trong ánh mắt, “Chỉ là sau đó, dù đã thỏa thuận xong điều kiện, nhưng sau khi giao được một chuyến hàng, đối phương lại đổi ý, tăng giá vô tội vạ, hơn nữa chất lượng nến cũng không bằng trước kia. Để không làm hỏng biển hiệu, tôi đành phải bán hạ giá.”
Nói đoạn, y gượng cười, cố lấy lại tinh thần.
“Nhưng tôi xem nến mà Nghiêm tướng công mang đến, tuy màu sắc khác với sáp ong, nhưng nguyên liệu tinh khiết, hình dáng ngay ngắn. Nếu giá cả hợp lý và có thể cung cấp lâu dài, tệ tiệm chúng tôi rất sẵn lòng hợp tác với tướng công.”
Lúc này, bình luận trên livestream cũng xuất hiện thêm vài suy đoán.
【 Thảo nào thái độ với chủ phòng tốt thế, hóa ra là đang thiếu nguồn hàng 】
【 Rõ ràng là bị người ta tính kế rồi, cửa hàng này chắc đắc tội với ai đó 】
【 Hay là có “lịch sử đen” gì đó mới bị người ta nhắm vào… Mặc Bảo nhớ mở to mắt ra nhé! 】
Nghiêm Chi Mặc không nói nhiều, chỉ làm theo cách lần trước, lấy mẩu sáp thừa ra. Lần này, Diêu Chước rất tự giác chủ động đưa ngay con dao nhỏ.
“Trước khi bàn chuyện làm ăn, mời chưởng quầy xem qua chất lượng nến nhà tôi, xem có lọt vào mắt ngài hay không.”
Thích ca nhi thấy vậy, lấy một cây đèn đồng trên bàn, bỏ mẩu sáp vào rồi thành thục châm lửa.
Ngưng mắt quan sát một lát, Thích ca nhi hài lòng gật đầu.
“Ngoài sáp ong ra, lại còn có nguyên liệu khác có thể chế thành nến giống như sáp ong, lần này đúng là tôi được mở mang tầm mắt. Muốn tôi nói thì loại sáp này còn tốt hơn cả sáp ong thông thường đang có trên thị trường. Khói ít, mùi cũng không nồng, lại thêm về mặt màu sắc, người thường không có tiền dùng nến đỏ, dùng nến sáp ong trắng thì lại kiêng kỵ màu sắc. Giờ có loại nến vàng nhạt này, rất nhiều người sẽ có thêm một sự lựa chọn.”
Thích ca nhi bình luận một hồi, hiển nhiên là người am hiểu sâu sắc về nghề này. Hơn nữa, y cũng không hỏi những câu thừa thãi như nguyên liệu lấy từ đâu. Trên thương trường chỉ bàn chuyện làm ăn, điều này tạo cho người ta ấn tượng cực kỳ tốt.
Nghiêm Chi Mặc đặt mẩu sáp và dao nhỏ sang một bên, suy tư một lát rồi nói: “Giá cả bao nhiêu đều có thể thương lượng, đó là chuyện sau này. Nhưng như ngài đã thấy, tại hạ chỉ là một thư sinh, cùng phu lang nương tựa lẫn nhau mà sống. Nếu không phải cuộc sống quá kham khổ, không đủ sức duy trì, thì cũng sẽ không ra ngoài làm việc buôn bán này. Chúng ta là dân thường thấp cổ bé họng, chỉ cầu kiếm miếng cơm manh áo, hành sự càng cần cẩn trọng. Vì vậy, tại hạ không thể không hỏi chưởng quầy một câu: Vì sao xưởng hợp tác trước đó không muốn tiếp tục cung hàng, và xưởng liên hệ sau đó lại vì sao đổi ý tăng giá?”
Nghiêm Chi Mặc dùng từ thẳng thắn, ánh mắt trầm tĩnh, khiến người ta khó lòng lảng tránh.
Thích ca nhi bị khí thế này áp đảo, không tự chủ được mà ngồi thẳng người dậy.
“Nghĩ cũng biết là không giấu được Nghiêm tướng công. Chẳng qua việc này tuyệt đối không phải tôi cố ý giấu giếm, chỉ là ít nhiều cũng coi như việc xấu trong nhà không muốn vạch áo cho người xem lưng mà thôi.” Thích ca nhi lắc đầu, một lần nữa đỡ eo đứng dậy, đi về phía chiếc tủ ở góc phòng. Diêu Chước thấy thân mình y nặng nề, khi y đi ngang qua liền không nhịn được đứng dậy đỡ một tay.
Thích ca nhi cảm kích mỉm cười, sau đó lục tìm một lúc, rất nhanh đã lấy ra một chiếc hộp gấm từ ngăn dưới cùng của tủ. Mở ra, bên trong rõ ràng là một đôi nến long phượng vô cùng tinh xảo.
Y đặt hộp gấm lên bàn, ra hiệu cho phu phu Nghiêm Chi Mặc xem kỹ.
“Thực ra chuyện nhà tôi ở thị trấn Bạch Dương này chẳng phải bí mật gì, năm đó cũng ầm ĩ một trận mưa gió, ai ai cũng biết, chỉ là hai vị không sống trên trấn nên không hay biết mà thôi.” Y chỉ vào đôi nến long phượng, “Chắc hẳn trước khi Nghiêm tướng công vào Tây Song Các của tôi, cũng từng đi ngang qua Thiên Minh Lâu. Xin hỏi tướng công, đôi nến long phượng này nhìn có quen mắt không?”
Nghiêm Chi Mặc chỉ liếc qua là đã có đáp án: “So với đôi nến long phượng bày làm chiêu bài trước cửa Thiên Minh Lâu, phong cách và kỹ thuật chế tác hoàn toàn tương tự, hẳn là… xuất phát từ cùng một bàn tay.”
Thiên Minh Lâu chính là cửa hàng nhang đèn lớn nhất thị trấn. Nghiêm Chi Mặc chỉ nhìn từ xa chứ không bước vào. Hiện tại xem ra, Thiên Minh Lâu và Tây Song Các rõ ràng có mối liên hệ nào đó.
Thích ca nhi vỗ tay cười nói: “Tướng công nhãn lực tốt thật. Không sai, hai đôi nến long phượng này quả thực xuất phát từ cùng một người, người đó chính là tôi.”
Diêu Chước nghe đến đây, đột nhiên ngẩng đầu nhìn Thích ca nhi, thấy trên gương mặt thanh tú của y vương một tầng bi thương nhưng lại vô cùng kiên nghị.
“Hai vị có điều không biết, Thích gia chúng tôi ở trấn Bạch Dương vốn lừng lẫy một thời. Từ đời cụ cố tôi đã bắt đầu sống bằng nghề làm nhang đèn, đặc biệt là tay nghề chế sáp độc nhất vô nhị. Sau này truyền đến đời cha tôi thì càng trò giỏi hơn thầy. Khi đó Tây Song Các nhà tôi, mạng lưới tiêu thụ đâu chỉ trải rộng khắp trấn Bạch Dương và các thôn lân cận, thậm chí đến huyện thành, phủ châu đều có thể thấy ký hiệu của Tây Song Các. Đáng tiếc Thích gia ba đời đơn truyền, cha tôi lại càng mỏng duyên con cái. Tôi từng có một người anh trai nhưng bất hạnh chết yểu, chỉ còn lại mình tôi là ca nhi. Theo lý mà nói, nghề chế sáp chỉ truyền nam không truyền nữ và ca nhi, nhưng cha tôi không nỡ để tuyệt kỹ thất truyền, lại cưng chiều tôi hết mực, nên vừa kén rể cho tôi, vừa truyền thụ tay nghề, mong tôi có thể cùng phu quân bảo vệ Tây Song Các, truyền lại đời đời.”
Câu chuyện đến đây, cả hai người đang ngồi đều lộ vẻ thổn thức, dường như đã đoán được kết cục không mấy viên mãn tiếp theo.
Nghiêm Chi Mặc nhận thấy ngay cả Vượng Tài trong thức hải cũng dựng ăng-ten tò mò lên nghe, chắc hẳn phần bình luận càng thêm náo nhiệt.
【 Cá cược 5 hào, tên ở rể này không phải thứ tốt lành gì 】
【 Không ngờ tiểu chưởng quầy lại thực sự có chuyện xưa, mà còn là chuyện buồn… 】
【 Tôi không dám nghe nữa rồi, rõ ràng ban đầu vào đây chỉ để ngắm soái ca thôi mà! 】
...
Trong khung hình, câu chuyện của Thích ca nhi vẫn tiếp tục.
“Chỉ đáng tiếc, người hôn phu mà cha tôi ngàn chọn vạn tuyển cho tôi, lại là một kẻ tiểu nhân âm độc chính hiệu. Hắn giả bộ nho nhã, quang minh lỗi lạc, đối xử với tôi ân cần chu đáo, với cha mẹ tôi lại càng hiếu thảo hết mực. Cả nhà tôi đều bị vẻ bề ngoài hắn trưng ra làm cho mê muội, nào biết thực chất hắn đang nhắm vào gia sản nhà tôi!”
Ngón tay Thích ca nhi bấu chặt vào góc bàn, đầu ngón tay trắng bệch vì dùng sức.
“Chúng tôi lưỡng tình tương duyệt (hai người yêu lẫn nhau), liền làm lễ tam môi lục sính, định ngày thành thân. Ai ngờ hôn kỳ sắp đến, cha tôi ra ngoài bàn chuyện làm ăn lại gặp phải sơn tặc, cả người lẫn xe ngựa đều rơi xuống vực sâu vạn trượng, thi cốt vô tồn. Mẹ tôi không chịu nổi cú sốc, ngã bệnh không dậy nổi, chẳng bao lâu sau cũng bỏ tôi mà đi. Tôi vì phải chịu tang nên hôn kỳ tự nhiên hoãn lại, nhưng chính trong thời gian đó, tôi lại phát hiện vị hôn phu tương lai kia thế mà lại lén lút qua lại với nữ tử khác. Mà nữ tử kia không phải ai xa lạ, chính là thiên kim của chưởng quầy Thiên Minh Lâu!”
Khán giả trên livestream nghe xong lập tức phẫn nộ.
【 Phụt, cái thứ tra nam vũ trụ gì thế này, cút ngay cho bà! 】
【 Nói câu khó nghe chứ, rất nhiều kẻ ở rể có ý đồ ăn tuyệt hậu (chiếm đoạt gia sản của nhà không có con trai nối dõi), nhưng tên này tướng ăn khó coi quá rồi đấy?? 】
【 Cái chết của cha Thích chưởng quầy liệu có thật là tai nạn không? 】
Thấy Thích ca nhi nói đến đây cảm xúc kích động, Diêu Chước cũng là ca nhi, lại càng thấu hiểu nỗi vất vả khi mang thai, không kìm được ngồi xích lại gần, đỡ lấy cánh tay y nói: “Chưởng quầy, chuyện đã qua rồi, đừng vì tức giận với kẻ tiểu nhân mà hại đến thân thể.”
Lúc này, nam tử ngoài cửa nghe thấy động tĩnh cũng vén rèm nhìn vào, ánh mắt tràn đầy lo lắng. Thích ca nhi dường như được Diêu Chước an ủi, liền trao cho nam tử kia một ánh mắt an tâm.
Cảm xúc hơi bình ổn lại, y tiếp tục kể: “Sau này tôi mới nhìn rõ, tên tiểu nhân đê tiện vô sỉ kia ngay từ đầu tiếp cận tôi đã có tâm tư bất chính. Người trong lòng thực sự của hắn trước sau vẫn luôn là thiên kim của chưởng quầy Thiên Minh Lâu. Chỉ là hắn xuất thân nghèo hèn, chưởng quầy Thiên Minh Lâu không vừa mắt hắn, nên hắn mới bàn bạc với ả kia, đến Tây Song Các lừa lấy bí quyết chế sáp của nhà họ Thích tôi, dùng nó làm điều kiện trao đổi để giành được sự coi trọng của chưởng quầy Thiên Minh Lâu.”
Y khép hờ đôi mắt, hít sâu một hơi rồi than: “Khi đó Thiên Minh Lâu tuy cũng kinh doanh nhang đèn nhưng hoàn toàn không thể so sánh với Tây Song Các nhà tôi. Mãi cho đến khi kẻ đó mang đi bí phương và sổ sách của nhà tôi, chiêu này có thể nói là rút củi dưới đáy nồi, trực tiếp cắt đứt đường lui của chúng tôi. Khi ấy cha mẹ tôi đều đã mất, tôi là một ca nhi phải gồng gánh gia đình, vốn đã không được người ta coi trọng. Những khách hàng và cửa hàng hợp tác lâu năm vốn đang do dự, lại bị Thiên Minh Lâu nhảy vào can thiệp, đưa ra giá ưu đãi, gần như cướp sạch mối làm ăn của nhà tôi. Đương nhiên, cũng không phải không có người trọng tình trọng nghĩa nể mặt cha mẹ tôi mà chiếu cố, nhưng cố tình lúc này, tên tiểu nhân kia lại đi khắp nơi bôi nhọ danh dự của tôi.”
Y cất tiếng đầy đau đớn: “Khi đó tôi liên tiếp gặp đả kích, gần như sụp đổ. Thích gia cây đổ bầy khỉ tan, chỉ có Bùi ca là hộ viện của nhà tôi vẫn không rời không bỏ. Kết quả là, không biết từ lúc nào, trên trấn Bạch Dương lại truyền ra tin đồn tôi sớm đã không minh bạch với Bùi ca, trước khi đính hôn với hắn đã không còn trong sạch. Trong lúc nhất thời, những người trước đây còn đứng về phía tôi cũng quay sang chỉ trích tôi là kẻ lẳng lơ vô sỉ. Đến nước này, tôi dốc hết toàn lực mới giữ lại được cửa hàng này, vốn là một trong những của hồi môn đã định sẵn của tôi, mấy năm nay buôn bán nhỏ lẻ cũng tạm sống qua ngày. Thế nhưng, đối phương vẫn không chịu buông tha tôi. Từ khi tôi mang thai đến nay, không biết dẫm trúng cái đuôi nào của hắn mà hắn lại bắt đầu âm thầm hãm hại nhắm vào tôi, thậm chí dựa vào thế lực Thiên Minh Lâu uy hiếp các xưởng đang hợp tác với tôi. Nhưng hắn càng làm vậy, tôi lại càng không thể nhận mệnh như thế!”
Y chống tay lên bàn đứng dậy, cúi người hành lễ thật sâu, khiến Nghiêm Chi Mặc và Diêu Chước vội vàng đứng lên đáp lễ.
Nghiêm Chi Mặc vội nói: “Thích chưởng quầy!”
Diêu Chước cũng vội vàng đỡ lấy Thích ca nhi. Thích ca nhi nén nước mắt nơi khóe mi, kiên định nói: “Nghiêm tướng công, nguyên liệu chế sáp mà ngài sở hữu, tôi xuất thân thế gia nhang đèn mà chưa từng nghe thấy. Tuyệt kỹ bực này đủ để giúp ngài đổi lấy phú quý. Có lẽ nhìn theo góc độ đó, hợp tác với tôi không phải là ý kiến hay. Nhưng Tây Song Các của Thích gia đến đời tôi đã là đời thứ tư, xưa nay luôn giữ tổ huấn ‘lấy đức làm đầu’. Mối nhục bị cướp đoạt tổ nghiệp, tôi càng không dám quên một khắc. Nếu ngài nguyện ý cung cấp hàng cho Tây Song Các trong tương lai, đại ân đại đức này, tại hạ nhất định sẽ báo đáp gấp bội.”
Nghiêm Chi Mặc đứng thẳng người, dáng vẻ như đang trầm tư suy nghĩ.
Diêu Chước đau lòng cho hoàn cảnh của Thích ca nhi, nhưng cũng biết buôn bán là chuyện lớn, không thể tùy ý quyết định. Huống hồ nghe qua, nếu hợp tác với Tây Song Các tức là đối đầu với Thiên Minh Lâu. Thiên Minh Lâu có khả năng ép Tây Song Các không làm ăn được, e rằng sau này cũng sẽ có cách để nhắm vào phu quân của mình.
Sự im lặng bao trùm căn phòng, yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.
Thích ca nhi vẫn kiên trì chờ đợi câu trả lời của Nghiêm Chi Mặc, nhưng khi thời gian do dự của Nghiêm Chi Mặc kéo dài, niềm tin của y cũng ngày càng yếu ớt. Ngón tay y lại một lần nữa mân mê chuỗi hạt gỗ đàn hương, như muốn tìm kiếm chút sức mạnh từ đó.
Lúc này, Nghiêm Chi Mặc rốt cuộc cũng mở miệng.
“Chưởng quầy nói quá lời rồi. Nếu tại hạ vô tình làm ăn với ngài, thì cũng không cần ngồi đây trơ mắt nhìn ngài tự vạch trần vết sẹo cũ, kể lể chuyện xưa. Hành vi ti tiện của Thiên Minh Lâu, tại hạ cũng vô cùng khinh thường. Tục ngữ có câu ‘ác giả ác báo’, tại hạ ngược lại rất mong chờ được nhìn thấy ngày Thiên Minh Lâu gieo gió gặt bão.”
Thích ca nhi lộ vẻ mừng rỡ: “Vậy ý của Nghiêm tướng công là…”
Nghiêm Chi Mặc giơ tay thi lễ, mỉm cười nói: “Thích chưởng quầy, hãy bàn về giá cả đi.”
Có lẽ vì câu chuyện này quá hấp dẫn, lượng người xem trong phòng livestream của Nghiêm Chi Mặc vẫn đang tăng đều đặn.
Ngay khi Nghiêm Chi Mặc ngồi trở lại chỗ cũ, định tiếp tục thương thảo chi tiết với Thích chưởng quầy, trong đầu đột nhiên vang lên âm thanh nhắc nhở của Vượng Tài.
【 Chúc mừng ký chủ! Số người xem trực tuyến trong phòng livestream đã vượt mốc 3000! 】
【 Chức năng thưởng tiền đã được mở khóa ——】
【 Chúc mừng ký chủ! Phòng livestream đã leo lên vị trí số 1 Bảng xếp hạng giờ của khu vực Làm ruộng trên Câu Câu Livestream! 】