Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Giải quyết mâu thuẫn, hé lộ bí mật từ quả sơn
Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng thuộc thể loại Linh Dị, chương 36 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trời thu mát mẻ, mùa màng bội thu, nhưng thôn Thạch Khảm lại đang rối như tơ vò.
Thôn trưởng vừa dứt lời, đám đông đã nhao nhao, người người chen nhau kể lể. Nếu là người khác chắc chắn đã đau đầu muốn chết, nhưng thôn trưởng đã có kinh nghiệm phân xử việc làng hơn nửa đời người nên nhanh chóng nắm bắt được ngọn ngành sự việc.
Chuyện là, nhân lúc toàn thôn tụ tập đông đủ, mấy hộ dân theo lời khuyên mà bán sớm lương thực đã vây quanh nhà họ Diêu để đòi công bằng. Nhà Nghiêm lão đại cũng bán sớm nên cũng theo đó mà hùa theo, khiến Diêu gia bất mãn.
Diêu gia bảo nhà Nghiêm lão đại bán còn trước cả nhà mình, giờ còn chen vào làm gì. Nhà Nghiêm lão đại cãi lại rằng nếu không phải Ngô thị thề thốt đảm bảo con trai mình có tin nội bộ từ huyện nha thì làm sao mọi người tin sái cổ đến thế.
Màn chuyển hướng mâu thuẫn này vô cùng hiệu quả, nhà họ Diêu lập tức trở thành bia đỡ đạn, nước bọt bay tứ tung, xối xả vào mặt cả nhà họ.
Câu nói này đánh trúng chỗ đau của Ngô thị, bà ta gào lên: “Cái gì mà tin nội bộ của con trai ta, đừng có vu oan làm hại thanh danh nó! Nhà ta cũng chỉ nghe ngóng được trên trấn, vì tình nghĩa hàng xóm láng giềng mới mách bảo mọi người, chẳng lẽ ta lại muốn hại các người sao? Nhà ta chẳng phải cũng chịu thiệt sao?”
Nói đến đây Ngô thị đau đến thấu tận tâm can.
Đêm qua cả nhà đã xúm lại mắng nhiếc Diêu Thanh, trách y đã tin lời Dư Mãng không đáng tin cậy. Ngô thị vốn định bênh vực con, nhưng nghĩ đến số lương thực bị mất cũng không nhịn được mà buông lời trách móc vài câu. Diêu lão cha tức giận dậm chân, chỉ thẳng vào mũi Diêu Thanh mắng té tát, nói rằng hèn chi không phải con ruột, rồi chất vấn Ngô thị có phải đã cùng Diêu Thanh cố ý hãm hại nhà họ Diêu không. Thế là Ngô thị lại cãi nhau với Diêu lão cha một trận long trời lở đất, đến khản cả cổ.
Còn Diêu Thanh, từ khi về nhà này được cưng chiều như trứng mỏng, Diêu Chước là bùn thì y là mây, làm sao chịu nổi đãi ngộ như vậy? Y lập tức ăn vạ, khóc lóc ầm ĩ, nhốt mình trong phòng không chịu ra, đến tận trưa nay vẫn chưa ăn uống gì, lúc này cũng không có mặt ở đây. Ngô thị dỗ mãi không được, đành bảo Diêu lão đại dỗ, nhưng Diêu lão đại thường ngày cưng chiều Diêu Thanh nay cũng mặt nặng mày nhẹ, xách rìu ra sân bổ củi, chẳng nói chẳng rằng.
Nhưng bà ta biện bạch như vậy thì có tác dụng gì, đúng như Diêu Chước nói, mấy nhà khác thu hoạch ít hơn, bán sớm thì sang năm chắc chắn sẽ không đủ ăn. Lại phải bỏ tiền ra mua lương thực, tính đi tính lại, thiệt hại càng nặng.
Cãi không lại, tên Diêu lão đại nóng nảy định ra tay động thủ. Nhưng đàn ông mấy nhà kia đâu phải dạng vừa? Thế là lao vào đánh nhau túi bụi.
Đàn ông đánh nhau, đàn bà và ca nhi vốn chỉ đứng cãi vã bên cạnh, cãi hăng quá cũng xông vào túm tóc, xé áo. Ai nấy đều quần áo xộc xệch, đầu tóc rối bù, làm đám đàn ông rỗi việc trong thôn được một phen rửa mắt, có mấy kẻ ánh mắt gian tà chỉ mong trận chiến này kéo dài mãi.
Khi thấy tình hình đã đủ hỗn loạn, thôn trưởng quát lớn bắt mọi người im lặng. Mấy phụ nhân và tiểu ca nhi bị xé rách áo đến hở cả vai đều bị chồng mắng, phải cởi áo khoác trùm lên người che đi.
Không ít người mặt mày thâm tím, Diêu lão cha và Diêu lão đại đều bị đánh bầm dập. Ngô thị càng thảm, khuyên tai bị giật đứt, tai rách một mảng khiến máu chảy ròng ròng.
Thôn trưởng chắp tay đứng trên bục đá, thấy Nghiêm Chi Mặc và người nhà họ Phương vẫn còn đứng từ xa, liền vẫy tay ra hiệu họ lại gần. Hôm nay chuyện Nghiêm Chi Mặc cần tuyên bố mới là việc chính, người ta đến để mang tiền tài đến cho cả thôn, thế mà đám người này lại làm loạn lên như vậy.
Thôn trưởng hắng giọng, nói lớn: “Bà con nghe rõ đây, chuyện bán lương thực là do các gia đình tự quyết định, không trách được ai, lỗ lãi tự mình gánh chịu, sau này không được nhắc lại nữa, càng cấm tiệt chuyện ẩu đả, gây rối trong thôn!”
Bên dưới có tiếng xì xào bất mãn, thôn trưởng giơ tay ra hiệu cho mọi người im lặng, tiếp tục: “Nhưng nhà họ Diêu tung tin đồn thất thiệt, làm hại người khác là sự thật. Phạt người nhà họ Diêu phải đến làm công một ngày cho mỗi nhà bị thiệt hại, bao gồm đốn củi, gánh nước, và không được lười biếng! Nếu lười biếng, các nhà cứ đến tìm ta!”
Cuối cùng ông nhìn Lưu Xuân Hoa đang háo hức muốn nói gì đó, nói thêm một câu: “Nhà họ Nghiêm bán lương thực trước cả nhà họ Diêu nên không được tính vào diện bị hại, nhà các người còn ở đây xem náo nhiệt cái gì!”
Vợ chồng Nghiêm lão đại: “…”
Phòng livestream được xem một màn kịch hay, bình luận chạy đầy màn hình.
【 Gừng càng già càng cay, chiêu này thâm thật 】
【 Đền tiền đền lương thực là không thể rồi, nhưng cho các nhà khác trút giận kiểu này cũng hay 】
【 Nói trắng ra là Ngô thị đi rêu rao cũng chỉ vì muốn khoe khoang Diêu Thanh kiếm được mối ngon trên trấn thôi, giờ phải đi làm ô sin cho người ta cũng đáng đời 】
【 Kiểu này cha con nhà họ Diêu chắc càng hận mẹ con Ngô thị! Hóng tập sau: Nội chiến nhà họ Diêu! 】
Nhà họ Diêu đương nhiên không phục. Nhưng xung quanh họ là vòng vây của những người dân bị thiệt hại, ai nấy đều hằm hè như muốn nói: “Dám không chịu thì sẽ có trận đánh tiếp theo”, nên nhà họ Diêu đành ôm vết thương mà chấp nhận, đau đến mức kêu trời cũng chẳng ai thấu.
Xong chuyện này, mọi người giục thôn trưởng mau nói đến việc chính. Nhà ai cũng đầy việc, không có thời gian ở đây dây dưa mãi.
Thôn trưởng bèn thông báo chuyện nhà Nghiêm Chi Mặc muốn thu mua quả cây sơn.
Người trong thôn tự nhiên có rất nhiều câu hỏi, thôn trưởng giải đáp từng câu hỏi, chỗ nào không rõ thì để Nghiêm Chi Mặc bổ sung thêm.
Tóm lại, Nghiêm Chi Mặc thu mua quả cây sơn với giá hai văn một cân (khoảng 0.5 kg). Ai không sợ bị cây “cắn” thì cứ việc đi hái, hắn sẽ chỉ cách hái và cung cấp thuốc giải độc.
Rất nhiều người trong thôn hứng thú. Chủ yếu vì có thôn trưởng đứng ra nói, không lo Nghiêm đồng sinh đổi ý không thu. Một cân đổi được hai văn, lại không phân biệt người lớn trẻ nhỏ, ai chịu khó là có tiền, tiền trao cháo múc ngay tại chỗ. Cây sơn trên núi mọc thành từng vạt lớn, người làng Thạch Khảm ai cũng biết, cơ hội kiếm tiền dễ dàng như thế này hiếm khi gặp.
Đang lúc mọi người nóng lòng muốn thử sức thì Nghiêm Chi Mặc lại tuyên bố: Có một số gia đình không cần bận tâm, hái về hắn cũng sẽ không thu mua.
Nhà họ Diêu và nhà Nghiêm lão đại dĩ nhiên nằm trong danh sách đen. Ngoài ra còn có mấy nhà trước kia đối xử tệ bạc với Diêu Chước, hay bàn tán sau lưng, nói lời cay nghiệt. Ví dụ như Khúc đại nương, người đã châm chọc mỉa mai trong đám đông hôm Nghiêm Chi Mặc mới xuyên đến.
Mấy nhà bị điểm danh, đặc biệt là nhà họ Diêu và Nghiêm lão đại, trong lòng đã hiểu rõ nên sớm buông xuôi. Dù sao thù hận giữa họ và phu phu Nghiêm Chi Mặc sâu như biển, cả đời này đừng mong hóa giải.
Còn mấy nhà kia thì mặt lúc đỏ lúc trắng, nhất thời không còn mặt mũi nào để đứng lại đó. Không chỉ vậy, vì lệnh cấm của Nghiêm Chi Mặc áp dụng cho “cả nhà”, nên những gia đình chưa phân gia, đông con nhiều cháu, vốn đã có mâu thuẫn nội bộ nay lại vì bị liên lụy mà càng thêm lục đục, cãi vã không ngớt.
Nghiêm Chi Mặc không để tâm đến họ. Hắn có ý muốn giúp cả thôn cùng kiếm tiền, nhưng cũng phải tùy từng người. Huống chi trước đó hắn đã bàn bạc với thôn trưởng và được ông tán đồng. Mượn cơ hội này cảnh cáo mấy kẻ hay kiếm chuyện và gây rối trong thôn cũng tốt, đỡ họ phải suốt ngày đi châm ngòi thổi gió.
Sau khi sắp xếp xong xuôi, thôn trưởng cho mọi người giải tán.
Vẫn có một số người đuổi theo hỏi Nghiêm Chi Mặc kỹ hơn, hắn không vội vã rời đi mà kiên nhẫn giải đáp từng người. Tuy nhiên ít ai hỏi mua quả về làm gì, có lẽ vì sợ hỏi nhiều lại bị mất tư cách bán. Tóm lại cứ kiếm được tiền đã rồi tính.
Hành động của người trong thôn nhanh hơn Nghiêm Chi Mặc tưởng tượng.
Ngay chiều hôm đó đã có người gõ cửa mang quả đến. Nghiêm Chi Mặc cân đo, kiểm tra chất lượng, mười cân tính giá mười văn, trả tiền ngay tại chỗ. Người đàn ông bán quả hớn hở ra về, đi được hai bước thì cao hứng nhấc bổng con trai lên vai công kênh.
Nhưng qua hai ba ngày, số người tham gia giảm rõ rệt. Nguyên nhân không gì khác ngoài uy lực “cắn người” của cây sơn, nhiều người không chịu nổi. Tuy Nghiêm Chi Mặc đã cung cấp phương thuốc rau Bút Ống được Vương đại phu cải tiến, nhưng cảm giác vừa đau vừa ngứa vẫn khiến nhiều người chùn bước.
Cho nên đến trước khi làm xong lô nến mới, số người ổn định mang quả đến chỉ còn lại vài nhà cố định. Chỉ trong năm sáu ngày, mấy nhà này đã kiếm được mấy chục văn tiền từ việc hái quả. Trong đó có cả những nhà tin lời nhà họ Diêu bán lương thực sớm bị hớ. Họ ghét nhà họ Diêu bao nhiêu thì càng quý mến Nghiêm Chi Mặc và Diêu Chước bấy nhiêu. Sau vài lần đưa quả, họ thỉnh thoảng còn mang biếu thêm rau nhà trồng, dưa muối tự làm, qua lại nhiều nên quan hệ trở nên thân thiết.
Rất nhanh sau đó, một lô nến mới lại được đưa vào sản xuất.
Phương Nhị Nương và Khương Việt bận rộn làm việc, Diêu Chước ở trong phòng buồn chán cũng ra giúp một tay. Nghiêm Chi Mặc cũng đang tháo khuôn, nhưng là tháo khuôn xà phòng của mình.
Hiện tại đã qua khoảng bảy ngày, bề mặt xà phòng sờ vào đã cứng ngắc. Hắn cẩn thận tháo thử một bánh, dùng dao cắt một lát xem mặt cắt, bên trong vẫn còn hơi mềm, nhưng không ảnh hưởng đến việc dùng thử.
Hôm nay mọi người làm xong việc thì thấy Nghiêm Chi Mặc bưng một chậu nước lớn và cầm một vật lạ chưa từng thấy đi tới.
Diêu Chước đón lấy đầu tiên, phát hiện bên trên có in hình hoa đào nổi, không nhịn được đưa ngón tay sờ nhẹ. Khuôn đúc úp ngược nên dạo này hắn ít vào bếp, không để ý thấy. Nghiêm Chi Mặc từng giải thích tên hắn liên quan đến hoa đào, nên hắn đoán được vì sao Nghiêm Chi Mặc lại in hình hoa đào lên xà phòng.
Trong lòng cảm thấy ngọt ngào, dưới sự gợi ý của Nghiêm Chi Mặc, Diêu Chước giải thích cho Phương Nhị Nương và Khương Việt thế nào là “xà phòng”, hay còn gọi là “xà phòng thơm” cho dễ hiểu.
“Cái này công dụng giống bồ kết, có thể rửa tay, gội đầu, giặt quần áo.”
Tuy nói vậy nhưng hắn cũng chưa dùng bao giờ. Vừa khéo mọi người làm việc xong, tay đều bẩn, bèn lần lượt làm ướt tay rồi dùng thử xà phòng.
Khương Việt ngạc nhiên: “Trơn trơn, lại còn ra bọt ngay, dùng thích hơn bồ kết nhiều.”
Phương Nhị Nương cũng nói: “Hơn nữa mùi thơm thật đấy, nhìn xem tay ta sạch bong rồi này!”
Diêu Chước và Nghiêm Chi Mặc thì nghĩ xa hơn. Họ tìm một chiếc áo có vết dầu mỡ dính từ hôm qua chưa giặt. Nghiêm Chi Mặc ngồi xổm xuống, dùng xà phòng chà xát lên chỗ bẩn, vò mạnh rồi xả sạch, đưa cho mọi người xem.
“Sạch thật rồi này! Vết dầu to thế mà cũng hết!”
“Thứ này mà đem bán thì mọi người tranh nhau mua cho xem.”
“Nghiêm đồng sinh giỏi thật, giờ ta mới hiểu tại sao có những nhà đập nồi bán sắt cũng phải cho con đi học.”
Diêu Chước nghe hai người khen ngợi Nghiêm Chi Mặc, không nhịn được nhìn sang, nở một nụ cười tự hào.
Đợi cơn mưa lời khen dành cho xà phòng ngớt đi, Nghiêm Chi Mặc nói rằng nguyên liệu làm thứ này cũng chính là từ quả cây sơn, rồi hỏi ý kiến mọi người:
“A Chước, Việt ca nhi, cả nhị tỷ nữa, mọi người thấy thứ này bán bao nhiêu tiền thì hợp lý?”