Đặt Tên "Nghiêm Chước Ký" và Cơn Bạo Bệnh

Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng

Đặt Tên "Nghiêm Chước Ký" và Cơn Bạo Bệnh

Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng thuộc thể loại Linh Dị, chương 56 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tác giả: Cô Cô Phất Tư – Edit: KaoruRits.
Hôm nay Nghiêm Chi Mặc rủ Phương lão đại cùng bàn bạc về thiết kế gian hàng chuyên doanh, mải mê đến nỗi quá giờ cơm trưa mà cả hai vẫn chúi đầu vào công việc.
Đây là chiếc bàn làm việc lớn của Phương lão đại, giờ phút này bên trên đầy ắp hơn chục tờ giấy, có tờ vẽ hình, có tờ viết chữ chi chít.
Phương đại tẩu bưng hai bát mì vào, vậy mà chẳng ai để ý tiếng bước chân, vẫn say sưa bàn bạc chuyện làm mộc.
Trong mắt Phương lão đại, Nghiêm Chi Mặc tuyệt đối là một khách hàng tốt. Chẳng những trả tiền hào phóng, còn thường xuyên đưa ra những yêu cầu thiết kế mới lạ, vừa giúp y rèn giũa tay nghề, vừa khơi dậy niềm đam mê đã ngủ quên bấy lâu nay. Y vốn chỉ là thợ mộc thôn quê, ngày thường làm nhiều nhất cũng chỉ là nông cụ và đồ nội thất đơn giản. Người nhà nông điều kiện có hạn, cũng chẳng thể sắm nổi đồ gì cầu kỳ phức tạp.
Dần dà, y đã dần trở nên chai sạn, phí hoài một tay nghề tinh xảo mà chẳng có đất dụng võ.
Nhưng giờ thì khác, nỗi phiền muộn của y đã chuyển từ việc tài năng không có đất dụng võ sang việc tài năng có hạn, không theo kịp ý tưởng của Nghiêm Chi Mặc.
“Nghiêm đồng sinh, ngươi muốn thêm một cái bệ trưng bày có thể tự xoay tròn… ý ngươi là sao?”
Phương lão đại cầm mẩu than để đánh dấu gỗ trên tay, nghe vậy, ngón tay y khựng lại.
Nghiêm Chi Mặc nghiêm túc nói: “Ta biết là hơi khó, nhưng liệu có khả năng làm được không, ví dụ như thiết kế một cơ cấu, nối với bàn đạp hoặc chong chóng gì đó. Ta muốn đặt chai nước hoa lên bệ, khi xoay tròn sẽ trông rất đẹp mắt…”
Phương đại tẩu đứng sau nghe lén được một câu, kinh ngạc bĩu môi, thầm cảm thán người đọc sách đúng là khác biệt, suốt ngày đặt làm những thứ mà chồng nàng làm nghề mộc nửa đời người cũng chưa từng thấy bao giờ.
“Mình ơi, Nghiêm đồng sinh à, ăn bát mì lót dạ đã, quá trưa rồi đấy.”
Hai bát mì đặt lên bàn, mùi thơm bay tới, hai người mới chợt nhận ra bụng đói cồn cào.
Phương đại tẩu đặt hai đôi đũa, thêm đĩa dưa muối, cười nói với Nghiêm Chi Mặc: “Nghiêm đồng sinh, hôm nay ngươi mãi vẫn chưa về, vừa nãy Chước ca nhi còn nhờ Nhị Nương sang hỏi đấy. Ta bảo ngươi đang bận, nàng ấy ngó qua một cái rồi về báo lại rồi.”
Nàng làm hai bát mì đều thêm trứng gà. Nhà nàng nhờ tay nghề mộc của Phương lão đại nên cũng khá giả, việc ăn mấy quả trứng gà mỗi ngày hoàn toàn không thành vấn đề đối với nhà nàng.
Cho chồng ăn để tẩm bổ vì vất vả, còn thêm trứng cho Nghiêm Chi Mặc là vì hắn năm lần bảy lượt đặt hàng, giúp nhà nàng kiếm mấy chục lượng bạc, thì thêm một quả trứng có đáng là bao.
Ở trong thôn đến nhà người khác dùng bữa, mì có trứng gà đã là một đãi ngộ rất tốt rồi. Nghiêm Chi Mặc nhìn thấy, nếm thử vài miếng rồi khen tay nghề Phương đại tẩu.
Lại nghe Diêu Chước lo lắng cho mình, nhờ Phương Nhị Nương sang xem, hắn liền nói: “Buổi chiều nếu nhà ta còn người sang, tẩu tử giúp ta nhắn giúp ta một tiếng, trước khi trời tối ta nhất định sẽ về.”
Phương đại tẩu tất nhiên là đồng ý.
Buổi chiều, hai người nói đến khô cả họng, uống hết ba ấm nước uống. Nghiêm Chi Mặc không chỉ đặt làm hai chiếc tủ trưng bày yêu cầu tinh xảo đến từng chi tiết, mà còn đặt thêm một số hộp quà đóng gói sẵn. Có loại đựng một lọ, cũng có loại đựng theo bộ.
Ngoài ra, còn nhiều món lặt vặt khác. Ví dụ như hộp đựng xà phòng hai lớp có lỗ thoát nước, hắn định dùng làm quà tặng kèm khi mua xà phòng thơm, hoặc chỉ cần thêm chút tiền là có thể đổi được. Ví dụ như thẻ gỗ dùng để thử mùi hương, trên đó phải khắc logo “Nghiêm Chước Ký”.
Còn một số thứ Phương lão đại không làm được. Ví dụ như cây lăn ngọc làm đẹp mà Nghiêm Chi Mặc từng thấy trong phim cổ trang kiếp trước. Nhưng đến đây rồi hắn chưa từng thấy bán ở bất cứ cửa hàng nào. Hắn định tìm nơi đặt làm một ít, đặc biệt cung cấp cho khách hàng VIP của gian hàng chuyên doanh.
Khán giả phòng livestream nhìn cách kinh doanh của chủ phòng, không khỏi cảm thán.
【 Đem chiêu marketing này về thời đại này dùng thì đúng là áp đảo tuyệt đối 】
【 Tôi quá hiểu tâm lý này rồi, vì mấy món quà tặng giới hạn thay đổi định kỳ mà tôi cũng sẽ tìm cớ tiêu tiền ở mấy gian hàng chuyên doanh á 】
【 Cảnh giác bẫy chủ nghĩa tiêu dùng! À, là bẫy do Mặc Bảo giăng ra hả, thế thì không sao (nhắm mắt nhảy hố) 】
【 Chủ phòng có thể mỗi tháng làm nhân viên bán hàng giới hạn một ngày, đảm bảo hôm đó doanh thu bùng nổ (đầu chó.jpg) 】
Mấy thứ này làm không nhanh được, Nghiêm Chi Mặc trả thêm cho Phương lão đại một khoản phí để làm gấp, hy vọng y giúp mình đẩy nhanh tiến độ. Lúc ra về, riêng tiền đặt cọc đã trả mười lượng bạc, chủ yếu là do hai chiếc tủ trưng bày kia quá tốn gỗ và chất xám.
Về đến nhà, Diêu Chước cùng Cửu Nguyệt và Thập Lục ra đón, mang lại cho Nghiêm Chi Mặc cảm giác được vây quanh như sao sáng.
“Sao đi lâu thế, ăn trưa chưa? Tối nay ta dựa theo công thức ngươi chỉ lần trước, làm món cơm nấu thịt khô, xới cho ngươi một bát nếm thử nhé.”
Nghiêm Chi Mặc tay trái ôm mèo, tay phải bế chó, ở giữa còn có một tiểu phu lang. Cả đoàn cùng kéo vào nhà chính, rất nhanh đã ngửi thấy mùi cơm thơm nức. Thịt khô bóng mỡ khiến từng hạt cơm đều trong veo, sáng lấp lánh, rau xanh điểm xuyết giúp trung hòa vị mặn và ngấy của thịt.
Nghiêm Chi Mặc ăn khỏe hơn trước, hết một bát đầy, lại uống thêm bát canh trứng lấp chỗ trống.
Sau bữa ăn, lúc ngồi tán gẫu, hắn kể cho Diêu Chước nghe chuyện mình đã chọn tên “Nghiêm Chước Ký”.
Tay Diêu Chước đang vuốt ve Thập Lục khựng lại. Cách ghép tên hai người vào nhau thế này thật quá lộ liễu, ai nghe cũng hiểu ngay. Ngón tay y vô thức gãi gãi tai Thập Lục, dưới chân, Cửu Nguyệt gừ gừ gặm xương trong giỏ.
Nghiêm Chi Mặc còn có lý giải riêng của mình: “Thực ra đơn giản nhất là gọi ‘Nghiêm Ký’, nhưng ta còn có một ông đại ca, sau này lỡ hắn mượn danh nghĩa này đi lừa đảo thì phiền phức biết bao. Huống chi chúng ta phu phu đồng lòng, cũng nên thể hiện ra chút chứ.”
Hắn có vẻ rất hài lòng với cái tên này.
“Ta nghĩ đi nghĩ lại, tên này vừa dễ hiểu dễ nhớ, lại có ý nghĩa kỷ niệm.”
Diêu Chước thấy khóe môi Nghiêm Chi Mặc cong lên, cũng không kìm được mỉm cười theo.
Sau đó y nhớ ra chuyện gì, tìm trong giỏ kim chỉ ra hai chiếc giày mẫu ướm thử cho Nghiêm Chi Mặc: “Lập đông rồi trời sẽ lạnh hơn, ta làm cho ngươi hai đôi giày bông ấm áp. Trong nhà không có sẵn mẫu giày, ta sang mượn Việt ca nhi hai chiếc, ngươi thử xem cái nào vừa.”
Từ khi xuyên đến đây, Nghiêm Chi Mặc vẫn đi giày cũ của nguyên chủ, chưa có đôi nào mới. Diêu Chước ướm thử mẫu giày, chọn một chiếc để sang một bên. Làm giày bông không tốn nhiều bông, chỗ còn thừa lần trước vẫn đủ dùng.
“Đừng quên làm thêm cho mình hai đôi nữa, hôm nào lại nhờ Ma Tam ca mua thêm ít bông.”
Nghĩ lại thấy khâu đế giày vất vả, hắn không khỏi nói: “Hay là chúng ta đi mua giày làm sẵn đi, đỡ tốn công sức của ngươi.”
Diêu Chước kiên quyết: “Làm gì có chuyện đã thành thân rồi mà còn đi mua giày bên ngoài, người ngoài thấy lại trách ta đến một đôi giày cũng không biết làm.”
Nghiêm Chi Mặc kéo tay y lại. Gần đây làm nhiều việc may vá, dù người khéo léo đến mấy cũng khó tránh khỏi bị kim đâm vài lần. Trên ngón tay Diêu Chước có thể thấy vài vết máu đã khô một nửa. Đêm nằm trên giường, Nghiêm Chi Mặc còn tỉ mỉ hôn lên những vết thương nhỏ xíu đó.
Lúc này, đèn chưa tắt, lại có Cửu Nguyệt và Thập Lục mở to mắt tròn xoe nhìn, Diêu Chước không nhịn được muốn rụt tay về.
Nghiêm Chi Mặc tất nhiên là không chịu, áp sát vào Diêu Chước, “cắn yêu” nhẹ lên má mềm mấy cái mới chịu buông tha.
【 Ặc, sao cảm giác chủ phòng ôm vợ giống hệt lúc hít mèo thế nhỉ 】
【 Vợ thơm quá! Hít một miếng! Vợ thơm quá! Hít một miếng! 】
【 Theo dõi phòng livestream này lâu như vậy, thực ra có thể cảm nhận được Mặc Bảo trước kia hẳn là người rất cô độc, nên rất khao khát sự bầu bạn của A Chước (chống cằm) 】
Trùng hợp thay, Nghiêm Chi Mặc nhìn thấy bình luận này. Tiếc là không có chức năng like bình luận, nếu không hắn nhất định phải like một cái.
Đối mặt với Diêu Chước, hắn thường xuyên nghĩ rằng, trong lòng mình chứa rất nhiều chuyện, nhưng trong lòng Diêu Chước chỉ chứa mỗi mình hắn.
Diêu Chước đương nhiên không phải loài dây leo chỉ biết bám víu vào hắn mà sống. Với sự kiên cường và thông minh của mình, tự Diêu Chước cũng đủ sức xông pha một phương trời. Y chỉ là bị giam hãm trong ngôi làng nhỏ này quá lâu, chưa từng nhìn thấy thế giới rộng lớn hơn.
Và điều Nghiêm Chi Mặc muốn làm là trải một con đường để hai người có thể sóng vai tiến bước, rồi cùng nhau đi đến bạc đầu.
Trước khi ngủ, Nghiêm Chi Mặc đổ đầy nước vào bồn gỗ, thả gói thuốc Lương đại phu tặng vào. Vì thuốc này cả hai đều dùng được, mà đun hai bồn nước thì quá phiền phức nên hai người quyết định ngâm chung.
Khi dược liệu được cho vào nước, nước trong nhanh chóng đổi màu. Cửu Nguyệt và Thập Lục vốn tò mò ghé vào xem, ngửi thấy mùi thuốc nồng nặc liền nhăn mũi, rồi quay đầu chạy biến.
Hai đôi chân cọ vào nhau trong bồn nước. Nghiêm Chi Mặc tuy gầy yếu nhưng rốt cuộc vẫn là nam tử, khung xương to rộng hơn ca nhi, cỡ giày cũng lớn hơn ít nhất hai số. Về màu da, Nghiêm Chi Mặc do ốm đau lâu ngày nên tái nhợt, thiếu khí huyết, còn Diêu Chước thì trắng trẻo bẩm sinh.
Bốn bàn chân đùa nghịch trong nước không ngừng nghỉ, cuối cùng làm bắn cả nước ra sàn nhà.
Đến khi ngâm xong, Nghiêm Chi Mặc nhấc chân ra khỏi bồn trước, lấy khăn mềm lau khô chân cho Diêu Chước, rồi ngồi ở mép giường, gác bàn chân đau của Diêu Chước lên, cẩn thận xoa bóp các huyệt vị ở lòng bàn chân.
Việc này từ khi Diêu Chước bị thương hắn vẫn luôn kiên trì làm. Ban đầu còn phải đối chiếu với đồ hình huyệt vị mà Lương đại phu đưa, giờ thì đã thành thạo, cực kỳ thuần thục. Bước này là để giữ cho kinh mạch ở chân thông suốt. Tay nghề hắn ngày càng tốt, mỗi lần ấn xong, Diêu Chước đều cảm thấy có luồng khí ấm chạy dọc theo chân. Phải biết cái chân đau này của y quanh năm lạnh buốt thấu xương, cứ đến trời mưa dầm là lại đau nhức như kim châm.
Nhưng mỗi lần Nghiêm Chi Mặc mát xa cho Diêu Chước xong, rửa tay quay lại chui vào chăn, Diêu Chước cũng sẽ xoa bóp cổ tay cho hắn.
Nếu buổi tối không làm chuyện gì “thừa thãi”, hai người thường cứ thế nắm tay nhau chìm vào giấc ngủ.
Tuy nhiên đêm nay, Nghiêm Chi Mặc ngủ rất không yên ổn.
Trong mơ, ký ức kiếp trước và ký ức của nguyên chủ kiếp này quấn lấy nhau, toàn là những đoạn ký ức không vui, khiến lồng ngực bí bách, khó chịu. Huyệt Thái Dương cũng thỉnh thoảng nhói đau, như có ai dùng kim dài đâm loạn trong đầu.
Đến nửa đêm, Nghiêm Chi Mặc đột nhiên bừng tỉnh vì cảm giác ngực đau tức như nghẹt thở. Ngay giây tiếp theo, cơn đau đầu dữ dội ập đến khiến hắn suýt ngất đi.
Hắn túm chặt lấy chăn đệm, toàn thân toát mồ hôi lạnh. Động tĩnh lớn như vậy tự nhiên đánh thức cả Diêu Chước. Y mơ màng quay sang ôm lấy phu quân, nhưng rất nhanh đã nhận ra điều bất thường, vội vàng dậy khoác áo, leo lên xe lăn để đi thắp đèn dầu.
Dưới ánh đèn, y suýt nữa không cầm chắc đèn dầu trên tay.
Nghiêm Chi Mặc lún sâu vào gối đệm, cả người tái nhợt như tờ giấy Tuyên Thành. Ý thức hắn đã khôi phục nhưng không còn sức lực để mở mắt. Tình trạng này thực sự quá đỗi quỷ dị. Hắn đã uống bao nhiêu thuốc bổ, lại kiên trì rèn luyện hàng ngày, cơ thể này đã được điều dưỡng, không còn yếu ớt như trước nữa. Giờ đột ngột phát bệnh, nhìn thế nào cũng thấy có điều uẩn khúc.
“A Chước.” Hắn miễn cưỡng lấy lại chút tỉnh táo, quờ quạng nắm lấy tay Diêu Chước, truyền đi tín hiệu rằng mình tạm thời không sao.
Tiếp đó hắn cố gắng tiến vào thức hải, hỏi Vượng Tài xem chuyện gì đang xảy ra.
Kết quả giây tiếp theo, hắn đã biết nguyên nhân vấn đề.
Trong thức hải không thấy bóng dáng Vượng Tài đâu cả, chỉ có một dòng mã số lạnh băng:
【 Yêu cầu bất thường GV¥#%RH?@; Mã lỗi FRE¥GHHG^$% 】
Cùng lúc đó, toàn thể khán giả trên nền tảng livestream Câu Câu ngơ ngác nhìn màn hình phòng livestream đột nhiên tối đen.
Vài phút sau, từ khóa #Livestream Câu Câu lại sập rồi# leo thẳng lên vị trí số 1 hot search.
Hết chương 56.