Chợ phiên tấp nập, Khương Việt bặt vô âm tín

Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng

Chợ phiên tấp nập, Khương Việt bặt vô âm tín

Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng thuộc thể loại Linh Dị, chương 61 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Xà phòng bán chạy ngoài mong đợi, không chỉ người dân đi chợ mua, mà ngay cả các chủ hàng quán lân cận cũng mua khá nhiều.
Đặc biệt là những người bán đồ ăn, ngày thường quần áo khó tránh khỏi dính dầu mỡ hoặc nước canh. Vừa thấy thứ xà phòng hình thù kỳ lạ này dùng tốt như vậy, ai nấy đều xiêu lòng.
Hơn nữa, tiểu thương cũng có chút dư dả hơn nông dân thuần túy, bỏ ra mười, hai mươi văn mua cũng không quá xót của.
Tất nhiên cũng không thiếu những người nghi ngờ, nói bóng gió vài câu như bà thím lớn tuổi thiếu thiện chí ban đầu. Nhưng không ngoại lệ, tất cả đều được Nghiêm Chi Mặc mời đến chậu gỗ, trực tiếp giặt thử quần áo tại chỗ. Trước sự thật hiển nhiên, ai nấy đều không còn gì để nói.
Theo Nghiêm Chi Mặc thấy, xà phòng hắn làm tuy chỉ dựa trên phản ứng xà phòng hóa cơ bản nhất, hiệu quả tẩy rửa kém xa xà phòng hiện đại cả chục bậc, nhưng vết bẩn ở thời đại này cũng dễ giặt sạch hơn nhiều.
Không có các hóa chất khó tẩy như sơn, màu vẽ, bút dạ… phần lớn vết bẩn chỉ là bụi bặm, mồ hôi tích tụ do lao động vất vả mà thôi.
Xà phòng trên sạp cứ vơi dần từng bánh, hàng hóa của Diêu Chước và Khương Việt cũng bán khá chạy.
Khương Việt vốn có tay nghề tốt, những món thêu phẩm lỗi nhẹ bị phường thêu trả về này được bày bán với giá rẻ bất ngờ. Bởi nếu bán theo giá phường thêu thì ở chợ này chẳng mấy ai mua nổi.
Vì thế rất nhanh số hàng đã bán được gần hết một nửa.
Còn các sản phẩm móc len của Diêu Chước cũng được đón nhận hơn dự đoán nhiều.
Số lượng dây buộc tóc là nhiều nhất, bán với giá cực rẻ: ba văn một chiếc, năm văn hai chiếc. Đây là cách định giá do Nghiêm Chi Mặc đề xuất.
Cho nên rất ít người chỉ mua một chiếc, đa phần nghe giá xong đều chọn luôn hai chiếc.
Cầm trên tay rồi mới phát hiện bông hoa nhỏ trên dây buộc tóc không phải may từ vải vụn, mà là những sợi len được móc lại với nhau theo một cách chưa từng thấy, sờ vào có cảm giác bông xù mềm mại.
“Món đồ nhỏ này làm tinh xảo quá, trước giờ chưa từng thấy bao giờ. Chợ lớn trấn Ngô Đồng quả nhiên không tầm thường, hôm nay đi một chuyến thật đáng giá.”
Mấy cô nương rủ nhau đi chợ đều thích mê những chiếc dây buộc tóc gắn hoa len này. Người này rủ người kia, cuối cùng mỗi người đều chọn mua hai chiếc.
Về phần hoa trên dây buộc tóc, Diêu Chước làm rất nhiều màu sắc, dùng đủ loại sợi len nhờ người bán hàng rong Điêu Tường mua giúp.
Màu sắc cánh hoa và nhụy hoa đều khác nhau, phối hợp rất hài hòa, bắt mắt, như đỏ thẫm đi với xanh lam, xanh trứng sáo đi với hồng đào, vàng liễu đi với xanh mạ non… không chiếc nào giống chiếc nào.
Thời đại này chưa thịnh hành những tông màu như Morandi hay Macaron, cũng chẳng chuộng màu trầm tối giản. Nữ tử hay ca nhi đều thích cài hoa, màu sắc càng tươi tắn rực rỡ càng tốt.
Bán được một lúc, thấy khách trước sạp vãn dần, Nghiêm Chi Mặc ở bên kia cũng tạm thời rảnh rỗi. Hắn nhìn đống dây buộc tóc, trong đầu nảy ra một ý tưởng.
Thế là một lát sau, búi tóc của Diêu Chước được gỡ ra. Ở một góc phố xá sầm uất, ngón tay thon dài của Nghiêm Chi Mặc luồn qua suối tóc đen nhánh, tết cho y một kiểu tóc cài thêm mấy đóa hoa len nhỏ.
Xưa có Trương Sưởng vẽ lông mày cho vợ, nay có Nghiêm Chi Mặc vấn tóc cho phu lang.
Nghĩ đến đây, khóe môi Nghiêm Chi Mặc khẽ cong lên.
Chỉ tiếc trong tay không có gương đồng, chỉ có người ngoài nhìn thấy được “tác phẩm” của Nghiêm Chi Mặc, trừ chính Diêu Chước.
Đương nhiên, cũng không thể thiếu khán giả trong kênh livestream.
【 Cảnh này làm tôi nhớ đến mấy quầy bán phụ kiện tóc trong trung tâm thương mại, nhân viên hay lôi khách vào, kẹp đầy đầu toàn đá lấp lánh đắt cắt cổ, cuối cùng bắt mình phải trả tiền 】
【 Lầu trên nói đúng đấy, hồi bé tôi cũng bị! Mẹ tôi còn hí hửng chụp ảnh cho tôi, kết quả tính tiền hết hơn hai trăm tệ cho đống kẹp tóc, mẹ tôi gỡ ra, lôi tôi đi luôn, ha ha 】
【 A ba a ba, câu hỏi quen thuộc: Còn gì mà chủ phòng không biết làm không? 】
Khương Việt là phu lang góa bụa, sớm đã không còn tư cách chưng diện như vậy nữa, nhưng nhìn Diêu Chước, trong lòng cũng mừng thầm cho y.
Hắn không ngớt lời khen ngợi: “Ta không ngờ dây buộc tóc này còn có thể dùng theo cách này. Lát nữa ta cũng chọn hai chiếc, ngươi để dành cho ta, về ta cũng học tết tóc cho Thù ca nhi.”
Diêu Chước đưa tay sờ lên những bông hoa len trên tóc, lại sờ chiếc khăn che mặt trên mặt.
“Ta thế này… chẳng phải là kỳ cục lắm sao?”
Nghiêm Chi Mặc chỉnh lại tóc mai cho Diêu Chước, không chút nghĩ ngợi đáp: “Nếu có người hỏi vì sao ngươi che mặt, ngươi cứ bảo vì ngươi dung mạo xuất chúng, phu quân nhà ngươi không cho người khác ngắm nhìn.”
Diêu Chước bị hắn chọc cho bật cười, nói: “Ngươi nói thế chẳng phải tự làm hỏng thanh danh của mình sao?”
Nghiêm Chi Mặc hạ thấp giọng, hợp tình hợp lý nói: “Mấy kẻ đó vô cớ bàn tán về ngươi, khiến ngươi không vui mới là điều phiền lòng nhất. Thanh danh ta xấu một chút thì đã sao, rời khỏi đây rồi ai mà biết ta là ai?”
Đúng là ngụy biện. Diêu Chước còn chưa kịp phản bác thì lại có người đến hỏi giá.
Kiểu tóc Nghiêm Chi Mặc làm cho y quả thực đã thúc đẩy doanh số một cách bất ngờ. Không ít người mua dây buộc tóc đều đòi nhìn kỹ kiểu tóc của Diêu Chước, có vẻ là định về nhà cũng học tết theo một kiểu tương tự.
Bên cạnh dây buộc tóc bán chạy như tôm tươi, túi tiền cũng bán được lác đác vài chiếc.
Gần đến giữa trưa, người đi chợ rõ ràng đã thưa thớt hơn. Sạp bán đồ ăn sáng đối diện đã dọn hàng rời đi từ nửa giờ trước.
Nghiêm Chi Mặc thấy thế cũng đi dạo một vòng quanh chợ, mua sắm vài thứ, số tiền đồng vừa kiếm được lại vơi đi một ít.
Chợ lớn trấn Ngô Đồng trên danh nghĩa kéo dài cả ngày, nhưng thực chất chỉ náo nhiệt nhất vào buổi sáng.
Mấy người cùng nhau kiểm kê lại hàng hóa trên sạp, quyết định chờ thêm nửa canh giờ nữa. Dù bán hết hay không cũng sẽ tìm chỗ ăn cơm rồi lên đường về thôn.
Dù sao hàng hóa của họ để lâu cũng không hỏng, bán không hết thì lần sau lại mang ra bán tiếp.
Còn gà vịt con của Mạc đại nương, mang về thôn bán cũng sẽ rất nhanh được mọi người tranh nhau mua hết. Bà cất công đường xa mang ra chợ chẳng qua cũng chỉ muốn kiếm thêm một văn tiền mỗi con mà thôi.
Sắp đến giờ về, dây buộc tóc còn thừa hơn hai mươi chiếc, túi tiền còn năm chiếc, hai đôi giày nhỏ vẫn chưa bán được, nằm chỏng chơ ở đó.
Tuy nhiên bà thím bán hàng tre nứa bên cạnh lại rất ưng ý đôi giày, cứ lẩm bẩm mãi là nếu cuối cùng không ai mua thì Diêu Chước nhớ để lại giá rẻ cho bà.
Bà đã nói vậy, Diêu Chước cũng đồng ý bán cho bà với giá năm văn một đôi màu mận chín, bà nói mang về cho cháu trai.
Ngoài ra xà phòng của Nghiêm Chi Mặc cũng không còn nhiều, đếm đi đếm lại tổng cộng còn mười hai bánh.
Ngay lúc họ tưởng rằng số hàng này chắc chắn phải mang về thì niềm vui bất ngờ ập đến. Một ông chủ tiệm tạp hóa đi ngang qua, sau khi thương lượng giá cả xong xuôi đã mua hết toàn bộ số hàng còn lại.
Ông ta mua nhiều nên giá cả tự nhiên cũng bị ép xuống thấp hơn: dây buộc tóc tính ba văn hai chiếc, năm chiếc túi tiền giá mười văn một chiếc. Đôi giày nhỏ còn lại vì lẻ loi nên tiệm tạp hóa không lấy, Diêu Chước đành mang về.
Số xà phòng còn lại của Nghiêm Chi Mặc được bán với giá mười lăm văn một bánh.
Lúc dọn hàng, gần một ngàn đồng tiền va vào nhau leng keng trong bình gốm, khi bưng lên nặng trịch, khiến lòng người thỏa mãn không thôi.
Vì ai nấy đều có chút thu nhập, Khương Việt và Mạc đại nương – những người buổi sáng tiếc tiền không dám ăn sáng – cũng nhận lời mời của phu phu Nghiêm Chi Mặc, cùng vào quán mì gọi bát mì chay rẻ nhất để lót dạ.
Lúc chuẩn bị lên đường, vợ trưởng thôn cùng Chương Đông Nguyệt cũng xách theo lỉnh kỉnh đồ đạc chờ ở chỗ hẹn.
Trên đường về thôn, vì không cần dùng đèn lồng soi đường nữa nên xe lừa chạy nhanh hơn hẳn.
Con lừa nhà hắn được ăn cỏ khô loại tốt nên rất khỏe mạnh, lông lá bóng mượt, chạy rất có sức.
Cứ thế đi một mạch, khi ngang qua trấn Bạch Dương, Khương Việt bỗng xin xuống xe, muốn ghé vào trấn một chuyến.
Trước ánh mắt thắc mắc của mọi người, hắn giải thích: “Mấy hôm trước, một phu lang trong thôn bên từng đi bán thêu phẩm cùng ta có nhắn lời, bảo là chưởng quầy phường thêu muốn mời ta đến bàn về mấy mẫu thêu mới. Không cần thêu thành phẩm, chỉ cần vẽ mẫu ra thôi. Ta nghĩ việc này cũng không ảnh hưởng đến công việc thường ngày nên đã nhận lời, hôm nay tiện đường ghé qua luôn.”
Chuyện này thực ra hắn đã nói trước với Diêu Chước, Diêu Chước dĩ nhiên ủng hộ.
Trước đây Khương Việt sống dựa vào việc bán sản phẩm thêu, thu nhập cũng khá nhưng không ổn định bằng bây giờ. Nhưng nếu đúng như lời chưởng quầy phường thêu nói, chỉ là mua mẫu vẽ, thì chắc chắn chẳng ai lại từ chối cơ hội kiếm thêm tiền này.
Khương Việt cứ thế một mình xuống xe, đứng bên vệ đường vẫy tay chào tạm biệt mọi người.
Diêu Chước ngoái đầu nhìn bóng dáng hắn rẽ vào đường đi trấn Bạch Dương, rồi nép sát vào người Nghiêm Chi Mặc.
Nghiêm Chi Mặc định hỏi Diêu Chước có lạnh không, kết quả sờ vào tay y thì thấy, chà, còn nóng hơn cả tay mình.
Thế là tình thế đảo ngược, Diêu Chước dùng bàn tay nhỏ hơn của mình bao lấy tay Nghiêm Chi Mặc.
Tốc độ về nhà nhanh hơn lúc đi, nhưng khi về đến thôn thì bụng ai cũng đã đói cồn cào. Mọi người chia tay nhau, ai về nhà nấy lo chuyện cơm nước.
Bếp lò vừa nổi lửa, Cửu Nguyệt và Thập Lục cũng đánh hơi thấy mùi mà chạy tới.
Nguyên nhân không gì khác ngoài việc Nghiêm Chi Mặc mua đồ ngon từ chợ về: không chỉ có xương ống lớn mà còn có cả cá.
Hắn đã tính toán kỹ, xương ống hầm lấy nước canh tẩm bổ cho Diêu Chước, thịt bám trên xương thì lọc ra trộn cơm, phần xương còn lại và vụn thịt vừa khéo cho Cửu Nguyệt gặm.
Cá mua cũng không ít, một con cá chép lớn để làm món cá chua ngọt, mớ cá tạp nhỏ thì làm bánh cá nướng, tiện thể nấu ít canh cá cho Thập Lục.
Hai người cùng nhau bận rộn, cuối cùng cũng sơ chế xong xuôi nguyên liệu, cho tất cả vào nồi hầm.
Mỗi khi như thế này, Nghiêm Chi Mặc lại đặc biệt nhớ cái tủ lạnh. Tiếc là nhà kính trồng rau thì làm được, chứ tủ lạnh thì đành chịu. Hắn từng hỏi thăm, tiêu thạch* ở thời đại này cũng không dễ kiếm, đành phải để sau này tính tiếp.
(*Tiêu thạch (Kali nitrat – KNO₃) khi pha với nước và đá, đặc biệt trong điều kiện phù hợp, sẽ hấp thụ nhiệt mạnh mẽ, làm giảm nhiệt độ môi trường xung quanh và giúp làm đông nước thành băng nhanh hơn, một kỹ thuật cổ xưa để tạo đá nhân tạo, giống như cách người xưa làm lạnh đồ uống hoặc tạo “kem” trước khi có tủ lạnh hiện đại. Quá trình này dựa trên tính chất vật lý làm giảm nhiệt độ khi hòa tan muối nitrat, tạo ra đá nhân tạo hiệu quả. )
Buổi tối, cả nhà quây quần ăn cơm. Trên bàn, hai người mỗi người hai chén, dưới gầm bàn, một mèo một chó cũng mỗi con hai chén.
Nghiêm Chi Mặc còn đặc biệt quan sát kỹ năng ăn cá của Thập Lục, phát hiện mèo ta thực sự có thể tự nhả xương, nên yên tâm để nó tự xử lý.
Trong bữa cơm, khó tránh khỏi việc bàn tán chuyện đi chợ hôm nay.
Dù sao cũng là tiền tươi thóc thật kiếm được. So với xà phòng chắc chắn bán chạy của Nghiêm Chi Mặc, thì Diêu Chước – người vốn thiếu tự tin – lại có được thu hoạch lớn hơn nhiều về mặt tinh thần.
“Ban đầu ta còn sợ không ai thích, giờ thấy bán chạy thế này, sau này ta sẽ làm nhiều hơn chút, cũng nghĩ thêm nhiều mẫu mã mới. Như vậy về sau ta cũng có thể phụ giúp gia đình, phu quân cũng đỡ vất vả hơn.”
Nghiêm Chi Mặc nhớ đến những gì mình học được từ giáo trình móc len, thực ra thứ hắn dạy cho Diêu Chước chỉ là một phần nhỏ, nhưng Diêu Chước thông minh, đã sớm biết suy một ra ba.
Hắn ngẫm nghĩ rồi nói: “Đợi khi nào rảnh, ta sẽ vẽ lại tất cả các mẫu mã ta biết thành một quyển sách cho ngươi. Như vậy khi ta bận việc khác, ngươi có thể tự nhìn sách mà học.”
Diêu Chước nghe vậy tự nhiên đồng ý ngay. Y đâu biết Nghiêm Chi Mặc đã âm thầm dặn dò Vượng Tài trong ý thức, mau chóng tìm cách biến số tiền lãi và tích phân mua giáo trình móc len thành sách đóng quyển đàng hoàng, và phải làm sao để Diêu Chước không nhìn ra manh mối.
Ăn một bữa cơm no nê nóng hổi, hai người ngồi trên ghế lười biếng không muốn động đậy.
Cửa sổ hé mở bị gió thổi bật tung, mang theo hơi nước ẩm ướt, tanh nồng. Mùa đông năm nay quả thật ứng nghiệm với điềm báo trời mưa tiết Sương Giáng, mưa dầm dề mãi không dứt.
Diêu Chước nghĩ đến Khương Việt xuống xe giữa đường, lẩm bẩm: “Cũng không biết Việt ca nhi đã về nhà chưa, nếu chưa về kịp, sợ là bị dính mưa mất.”
Tuy nhiên, khi nói ra những lời này, y hoàn toàn không ngờ rằng, từ sau hôm đó, một ngày rồi hai ngày trôi qua, Khương Việt bỗng nhiên biến mất khỏi thế gian, bặt vô âm tín.