Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Chân lành trở lại
Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng thuộc thể loại Linh Dị, chương 67 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tác giả: Cô Cô Phất Tư – Edit: KaoruRits.
Sau cơn tuyết rơi, thôn Thạch Khảm chìm trong sắc trắng thuần khiết. Những luống rau trên đồng được tuyết phủ một lớp chăn mỏng, che chở cây cối khỏi sự tàn phá của giá rét.
Vài ngày sau, nhiệt độ ấm dần lên, tuyết đọng bắt đầu tan chảy, biến thành dòng nước mát lành thấm sâu vào lòng đất, âm thầm nuôi dưỡng cho mùa màng năm sau bội thu.
Sáng sớm, Nghiêm Chi Mặc đánh xe lừa, chở Diêu Chước lên huyện thành tháo nẹp chân.
Lần này không mang theo xe lăn, chỉ để một cặp nạng trong xe phòng hờ. Nhưng nhìn vẻ mặt Diêu Chước, có lẽ y hận không thể cả đời này không bao giờ phải chạm vào thứ đó nữa.
Ba tháng dưỡng thương vừa qua đã giam cầm y không ít.
Suốt ngày bị ép uống từng chén thuốc đắng nghét, khiến cả người lẫn tinh thần đều thấy đắng ngắt, lại còn đành trơ mắt nhìn bạc trong nhà chảy vào hiệu thuốc như nước.
Trước kia cứ nghĩ trong nhà chỉ có Nghiêm Chi Mặc là người ốm yếu, dù có là cái nồi thuốc cũng nuôi nổi. Ai ngờ hai người thành thân chưa được bao lâu, nồi thuốc đã biến thành một cặp, bếp lửa sắc thuốc đỏ rực ngày đêm không ngơi nghỉ.
Cũng may là trong nhà không thiếu bạc, nếu không đã sớm bị vét sạch rồi.
Lần này khó khăn lắm mới đợi được đến ngày tháo nẹp, không khỏi nhớ lại lời Lương đại phu từng nói. Đối phương bảo rằng nếu may mắn, sau này Diêu Chước sẽ không còn đi tập tễnh nữa.
Giờ phút này, Diêu Chước cúi nhìn đôi chân không nghe lời của mình, thầm cầu nguyện lời Lương đại phu sẽ trở thành sự thật.
Xe lừa vào huyện thành, khung cảnh sạch sẽ hiện ra trước mắt. Tuyết đọng trên đường phố đã sớm được quét dọn sạch sẽ, xe lừa đi lại cũng không sợ trơn trượt.
Lương đại phu mặc áo bông dày cộm, ngồi trên ghế đẩu nhỏ kiểm tra cái chân Diêu Chước duỗi ra.
Tháo bỏ nẹp gỗ, ông nắn bóp kỹ lưỡng xương cốt. Suốt quá trình đó, Nghiêm Chi Mặc cũng căng thẳng không kém Diêu Chước, cả hai đều nín thở theo dõi, chỉ sợ Lương đại phu phán rằng xương cốt mọc lệch hay đại loại thế.
Vạn hạnh là cuối cùng Lương đại phu chỉ dùng giọng điệu bình thường, chỉ huy Nghiêm Chi Mặc: “Đúng như lần trước ta nói, hồi phục rất tốt. Ngươi hãy đỡ phu lang nhà ngươi đứng dậy, đi thử hai bước xem sao, nhớ là chậm thôi nhé.”
Hai phu phu trao đổi ánh mắt ngạc nhiên và vui sướng. Nghiêm Chi Mặc để Diêu Chước vịn vào cánh tay mình, từ từ đứng dậy.
Y quán không lớn, từ đầu này đi đến đầu kia cũng chỉ khoảng hai mươi bước, Diêu Chước đi tổng cộng một vòng.
Lượt đi đầu tiên hiển nhiên không quá vững vàng, ba tháng chân không chạm đất, giờ đột nhiên đi lại, y có cảm giác như đang giẫm trên bông vậy.
Nhưng điều đáng kinh ngạc hơn cả là dáng đi của Diêu Chước hiện giờ quả thực không còn khập khiễng, bước cao bước thấp như trước nữa.
Đến lượt quay về thì khá hơn một chút, nhưng khi ngồi xuống, trên trán y cũng lấm tấm một lớp mồ hôi mỏng.
Nghiêm Chi Mặc sợ y ra ngoài gặp gió bị cảm lạnh, lấy khăn tay ra nhẹ nhàng lau đi.
Lại nhìn Diêu Chước, mặt mày đỏ bừng, không phải vì mệt hay nóng, mà vì quá đỗi vui mừng.
“Vừa rồi đi lại, chân có thấy khó chịu gì không?” Lương đại phu rất tự tin vào y thuật của mình, thấy chân Diêu Chước hồi phục đúng như dự liệu, ông cũng bày ra vẻ mặt “vốn nên như thế”.
Khóe môi Diêu Chước cong lên không hạ xuống, nghe Lương đại phu hỏi vậy mới ngẫm nghĩ một chút rồi đáp: “Cũng không đau, nhưng không có sức lắm, cảm giác chân cứ tê tê.”
Lương đại phu vừa nghe vừa gật đầu: “Chân tay con người nếu lâu ngày không hoạt động thì sẽ là như vậy, đừng lo lắng. Về nhà nhớ là tuyệt đối không được chạy nhảy mạnh, đi lại cũng cần chú ý, tập làm quen thêm một thời gian là ổn thôi.”
Ông ra hiệu cho Diêu Chước đưa tay ra, bắt mạch lại một lần nữa xem có cần kê đơn thuốc mới không.
Kết quả là thân thể Diêu Chước từ trong ra ngoài đều đã được tĩnh dưỡng rất tốt. Đã vậy thì thuốc có thể không uống cũng được.
Thấy hai phu phu mặt mày hớn hở tựa vào nhau, Lương đại phu cũng hiếm hoi nở một nụ cười.
Nhưng chỉ trong thoáng chốc, ngay sau đó ông lại cố gắng làm mặt nghiêm, giáo huấn hai người: “Tiểu ca nhi, cái chân này của ngươi không chịu nổi tổn thương thêm lần nào nữa đâu. Về sau làm việc nhớ cẩn thận là trên hết, ta cũng không muốn ngày nào đó lại phải tiếp bệnh cho ngươi nữa đâu.”
Diêu Chước lập tức ngồi thẳng dậy, gật đầu lia lịa như gà con mổ hạt.
Trước khi đi, Nghiêm Chi Mặc lấy từ trên xe xuống những món đồ mà Vương đại phu nhờ mang hộ. Đều là đặc sản trong thôn: một con gà đã làm sạch, một rổ trứng gà, rất nhiều rau khô tự phơi, nấm rừng và các loại thổ sản vùng núi, cùng với một gói dược thảo. Nghe nói đây là loại dược liệu chỉ mọc ở sau núi thôn Thạch Khảm. Nếu ra hiệu thuốc mua loại đã bào chế sẵn thì giá rất đắt. Vương đại phu nghĩ sư huynh mình có thể dùng đến nên đã tự tay bào chế một ít gửi lên.
Đống đồ chất đầy cả một bàn, nhưng mặt Lương đại phu vẫn nghiêm nghị.
“Cái lão già này, nhà mình tổng cộng có mấy con gà, tích cóp được mấy quả trứng mà còn phiền các ngươi mang đến đây. Ở huyện thành ta thiếu gì cái ăn. Có mấy thứ này sao không biết giữ lại tẩm bổ cho Linh ca nhi! Một tiểu ca nhi đang tuổi ăn tuổi lớn mà bị hắn nuôi đến xanh xao, gầy gò.”
Nghiêm Chi Mặc và Diêu Chước lén nhìn nhau cười, đều biết Lương đại phu là người khẩu xà tâm phật.
Hơn nữa Linh ca nhi đâu có xanh xao gầy gò, thằng bé trắng trẻo mập mạp, nhìn cứ như con nhà trong thành phố ấy chứ.
Nhưng đồ đã mang đến rồi, tự nhiên không có lý do gì lại mang nguyên vẹn về.
Lương đại phu hỏi qua Nghiêm Chi Mặc, xác định hai người không vội đi ngay, liền bảo tiểu đồ đệ Lương Nhung trông nhà, nói mình đi một lát sẽ về.
Ba người rất ý nhị, giả vờ như không nhìn thấy túi tiền nặng trĩu bên hông, đưa mắt nhìn ông ra khỏi cửa.
Lương đại phu vừa đi, Lương Nhung ban đầu còn cầm chổi lông gà giả vờ quét dọn quầy thuốc.
Đợi một lát, đoán chừng sư phụ đã đi xa, cậu bé mới lặng lẽ dịch đến bên cạnh Nghiêm Chi Mặc và Diêu Chước, gãi gãi đầu, lấy hết can đảm hỏi: “Nghiêm thúc, Linh ca nhi cậu ấy có khỏe không ạ?”
Lời nói già dặn như một ông cụ non khiến Nghiêm Chi Mặc không nhịn được mỉm cười.
“Linh ca nhi khỏe lắm, có phải con muốn cùng chơi với nó không?”
Lương Nhung cười ngây ngô. Chút tâm tư ấy, người lớn chỉ cần liếc mắt là nhìn thấu.
Cậu bé xoay người chạy vào buồng trong, một lúc sau ôm một cái túi vải nhỏ chạy ra. Trước mặt hai người, cậu mở túi vải ra, bên trong toàn là những món đồ chơi vụn vặt bán ở huyện thành.
Có một chiếc chong chóng nhỏ, một con mèo bằng gốm, một sợi dây đỏ treo hai chiếc lục lạc gỗ, còn có một sợi dây buộc tóc thêu hoa.
Đều là những món đồ chỉ tốn vài văn tiền, nhưng lại là món quà tốt nhất mà một tiểu dược đồng có thể lấy ra được.
“Mấy thứ này… có thể nhờ hai người mang về cho Linh ca nhi giúp con được không?” Nói xong lại bổ sung thêm: “Nhưng cầu xin hai người đừng nói cho sư phụ con biết.”
Nghiêm Chi Mặc không vạch trần cậu bé rằng mánh khóe ấy căn bản không giấu nổi Lương đại phu, mà vui vẻ nhận lấy túi vải, mang ra xe lừa cất kỹ, đồng ý giúp cậu bé.
Lương Nhung tức khắc vui mừng ra mặt, rối rít nói lời cảm ơn.
Một lát sau, dường như cảm thấy tinh thần phấn chấn, cả người tràn trề năng lượng không biết xả vào đâu, cậu bé lại lôi từ đâu đó ra một miếng giẻ, bắt đầu cần mẫn lau bàn.
Chẳng bao lâu sau, Lương đại phu cũng đã trở lại.
Tay xách nách mang bao lớn bao nhỏ, nhìn qua là biết tốn không ít tiền.
Có những món nhìn là biết quà vặt và kẹo cho Linh ca nhi, cũng có đôi bao che lỗ tai bằng da thuộc nhìn là biết mua cho Vương đại phu.
Ngoài ra, ông còn mua riêng cho Nghiêm Chi Mặc và Diêu Chước một gói điểm tâm, coi như quà cảm ơn họ đã giúp chuyển đồ.
Mọi người đều là chỗ quen biết, từ chối mãi ngược lại thành ra xa lạ.
Nghiêm Chi Mặc nhận lấy, hứa sẽ chuyển đồ đến tận tay, cuối cùng còn không quên nháy mắt đầy ẩn ý với Lương Nhung.
Có lẽ vì tâm sự thiếu niên của Lương Nhung quá đỗi ngây thơ đáng yêu, khán giả trên livestream ai nấy đều xem mà lòng nở hoa.
【 Cặp đôi này xứng đôi quá, mong chờ cái kết HE về sau 】
【 Nếu đồ đệ cua được Linh ca nhi thì lão Lương cứ việc ngồi mà cười trộm đi! 】
【 Ha ha ha ha cứ cảm giác vụ này sẽ làm mối quan hệ sư huynh đệ vốn đã “cơm không lành canh không ngọt” càng thêm dầu sôi lửa bỏng 】
Vì chân Diêu Chước vẫn chưa thể đi lại quá nhiều, hai người bàn bạc một chút rồi quyết định không nán lại huyện thành lâu, ăn xong bữa cơm liền đánh xe trở về.
Khi đến nhà Vương đại phu đưa đồ thì vừa khéo gặp mấy người trong thôn đang bốc thuốc ở đó.
Gần đây thời tiết lạnh giá, không ít người già trong thôn tái phát bệnh cũ, trẻ con cũng khó tránh khỏi bị cảm mạo phong hàn.
Từ cổng vào nhà cũng chỉ vài bước chân nên Diêu Chước vịn vào Nghiêm Chi Mặc, từ từ đi vào.
Mạc đại nương hàng xóm cũng đang ở đó bốc thuốc cho chồng, là người đầu tiên phát hiện ra sự khác thường của Diêu Chước.
“Chước ca nhi, chân của ngươi khỏi rồi sao?”
Hai nhà từng đi chung xe lên chợ phiên, hiện tại mối quan hệ cũng coi như thân thiết.
Diêu Chước nghe thấy liền gật đầu với Mạc đại nương: “Đã khỏi rồi ạ, vừa đi tháo nẹp về, từ nay về sau đã có thể đi lại bình thường rồi.”
Mạc đại nương cười híp mắt sán lại gần, đỡ Diêu Chước xoay một vòng ngắm nghía: “Ta đã bảo nhìn khác hẳn mà, vậy là vết thương cũ cũng khỏi luôn rồi sao?”
Dù là người trước nay luôn nội liễm, thậm chí có phần lạnh lùng như Diêu Chước, lúc này cũng không kìm được ánh mắt cong cong: “Dạ, cũng coi như là trong cái rủi có cái may.”
Mạc đại nương cũng vui lây với y: “Ngươi còn trẻ, khỏi được thế này là tốt nhất, về già đỡ phải chịu khổ.”
Nghiêm Chi Mặc thấy Mạc đại nương kéo Diêu Chước trò chuyện rôm rả liền lánh sang một bên, gọi Linh ca nhi lại.
Nhân lúc Vương đại phu đang bận rộn khám bệnh cho bà con, hắn đưa cái túi vải nhỏ của Lương Nhung ra.
“Cái này là Nhung tiểu tử nhà Lương đại phu gửi cho con đấy.”
Mắt Linh ca nhi sáng rực lên, lén mở hé túi vải ngó vào trong, sau đó toét miệng cười: “Là mấy thứ lần trước huynh ấy hứa tặng con, không ngờ lại mua thật.”
Rồi lại nhíu mày: “Nhưng giờ con biết tặng lại huynh ấy cái gì đây?”
Nghiêm Chi Mặc xoa đầu thằng bé: “Đợi khi nào con nghĩ ra, lần tới ta đi huyện thành sẽ mang giúp con.”
Linh ca nhi gật đầu, ôm chặt túi vải chui tọt vào trong phòng, chắc là đi giấu đồ rồi.
Một lúc lâu sau, người đến khám bệnh bốc thuốc vãn dần, Vương đại phu rảnh tay mới nhận chỗ quà Lương đại phu gửi.
Đôi bao che tai bằng da chế tác rất khéo, nhìn là biết da tốt thuộc kỹ, mùa đông đeo vào đi khám bệnh không sợ rét buốt tai.
Vương đại phu không giống sư huynh mình cứ phải nói vài câu khó nghe, ngược lại ông trịnh trọng đặt món quà sang một bên, vẻ mặt có chút phức tạp.
Thấy bên này bận rộn, Nghiêm Chi Mặc và Diêu Chước cũng không nán lại lâu.
Mạc đại nương xách gói thuốc của nhà mình cùng ra về với họ. Chỉ là không khéo, vừa ra đến nơi thì chạm mặt Ngô thị – mẹ kế của Diêu Chước.
Sau khi Diêu Thanh bỏ trốn cùng trai lạ lên trấn, Ngô thị có một khoảng thời gian suốt ngày bị cha Diêu đánh chửi, hai người cãi nhau ầm ĩ gà bay chó sủa, cả thôn đều biết.
Diêu Thanh người đã đi rồi, tự nhiên cũng không còn mặt mũi nào quay về. Người nhà họ Diêu cũng đi tìm vài lần, cụ thể có gặp được người hay không thì không rõ, nhưng tóm lại thanh danh đã nát bét.
Từ sau đó, vị thế của Ngô thị ở nhà họ Diêu cũng không còn cứng rắn được như trước.
Đặc biệt là mấy tháng nay Diêu lão đại vẫn luôn nhờ bà mối làm mai, nhưng người ta vừa nghe là anh trai của cái cậu Thanh ca nhi kia thì cô nương hay ca nhi nhà ai cũng lắc đầu quầy quậy.
Sau này nghe nói hạ thấp tiêu chuẩn xuống rất nhiều mới miễn cưỡng nói được một mối, vì thế mà tiền sính lễ còn phải bỏ ra thêm không ít.
Nghiêm Chi Mặc và Diêu Chước mắt nhìn thẳng, đi lướt qua. Ngô thị thì lén quay đầu lại nhìn, ánh mắt dừng lại trên đôi chân đã hồi phục của Diêu Chước, lộ rõ vẻ không cam lòng.
Vừa vặn bị Mạc đại nương quay lại bắt gặp. Bà vốn chẳng sợ mất lòng Ngô thị, lập tức ném cho mụ ta một cái lườm sắc lẹm thay cho Diêu Chước, khiến Ngô thị tức anh ách.
Mạc đại nương thì coi như không có chuyện gì, tiếp tục cười nói vui vẻ với Diêu Chước. Đợi ra đến ngoài cổng viện, lúc vợ chồng son định lên xe lừa, Mạc đại nương không kìm được máu bà tám, kéo tay áo Diêu Chước thì thầm: “Ngươi có biết dạo này mụ Ngô thị kia vì sao cứ ra vào chỗ đại phu suốt không?”
Diêu Chước rất muốn nói là mình không muốn biết, nhưng Mạc đại nương đã nói thế, y đành phải phối hợp lộ ra ánh mắt tò mò.
Không ngờ, câu nói tiếp theo của Mạc đại nương quả thực khiến người ta chấn động.
“Ta cũng là nghe người ta nói thôi, mụ ta đang định liều mạng cái tuổi già này, sinh thêm cho ông cha hờ của ngươi một thằng con trai nữa đấy!”
Hết chương 67.