Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Hé Lộ Thân Thế
Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng thuộc thể loại Linh Dị, chương 88 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trên những thửa ruộng xa xa, công việc dựng khung nhà kính đang diễn ra vô cùng sôi nổi. Trong khi đó, tại sân trước nhà mới của Nghiêm gia, một chồng vải trong suốt, không màu, trông rất lạ mắt đang được trải ra.
Trong phòng livestream ——
【 Vải nilon vừa xuất hiện, cái sân cổ kính lập tức biến thành kiến trúc giả cổ ngay. 】
【 Tò mò không biết Mặc Bảo lần này giải thích nguồn gốc mấy thứ này thế nào (chăm chú lắng nghe). 】
【 Xin lỗi, tôi đã bắt đầu suy nghĩ về vấn đề ô nhiễm rác thải nhựa rồi. 】
【 ? Mau vào ngay mục “Bảo vệ môi trường trong truyện điền văn” đi mấy má! 】
Bình luận trên kênh chat đi quá xa, còn Nghiêm Chi Mặc thì thực sự đang hồi hộp chờ đợi phản ứng của Diêu Chước.
Hắn chọn hôm nay để đổi vải nilon từ thương thành ra, một phần vì khung nhà kính sắp dựng xong, phần khác là vì hắn cảm thấy mấy ngày nay Diêu Chước luôn thẫn thờ. Có lúc, hắn còn mơ hồ cảm nhận được ánh mắt Diêu Chước dừng lại trên người mình, nhưng khi hắn quay sang thì y lại vội vàng lảng tránh.
Đủ loại chi tiết nhỏ nhặt khiến Nghiêm Chi Mặc không khỏi lo lắng Diêu Chước có đang suy nghĩ lung tung gì không. Rốt cuộc cuộc hôn nhân của họ ban đầu chỉ là một sự sắp đặt hoang đường, hai người hoàn toàn xa lạ. Có được ngày hôm nay là nhờ duyên phận và sự nương tựa lẫn nhau.
Hắn không muốn giữa hai người nảy sinh khúc mắc hay hiểu lầm vì những chuyện bên ngoài. Nhưng sự thật lại không dễ dàng nói ra như vậy, có khi nói ra lại càng khiến Diêu Chước hoài nghi hơn.
Suy đi tính lại, Nghiêm Chi Mặc quyết định dùng đống vải nilon này làm cái cớ. Nếu Diêu Chước mở miệng hỏi, hắn sẽ nói thẳng ra.
Lúc này, Nguyên Bảo và Như Ý đều đang ở bên xưởng nhà cũ. Trước đống vải nilon, chỉ có Nghiêm Chi Mặc và Diêu Chước.
Nghiêm Chi Mặc đã chuẩn bị sẵn một bụng lời lẽ, ai ngờ cuối cùng một câu cũng không dùng đến.
Diêu Chước chỉ tò mò sờ thử tấm vải nilon như mọi lần thấy đồ vật mới lạ, nghe Nghiêm Chi Mặc giải thích công dụng của nó xong thì bình tĩnh bế Thập Lục đang làm nũng dưới chân lên, gọi lớn Cửu Nguyệt, rồi đi xuống bếp lấy thịt khô cho hai con vật nhỏ ăn.
Nghiêm Chi Mặc nhìn theo bóng lưng Diêu Chước rời đi, biểu cảm hơi cứng đờ. Phải biết trong tình huống này, hắn không sợ Diêu Chước hỏi dồn dập, mà sợ nhất là sự im lặng của y.
【 Wow, A Chước sẽ không nghi ngờ chứ? 】
【 Dù sao chúng ta cũng không bị phát hiện đâu (khẽ meo meo). 】
【 Mọi người nghĩ phòng chủ có thú nhận không? Sao tôi cảm thấy là không nhỉ? 】
【 Tại sao không? Chẳng lẽ định giấu người bạn đời cả đời sao? Sau này những điểm đáng ngờ sẽ chỉ ngày càng nhiều lên thôi. 】
【 Rắc rối càng nhiều đấy chứ. Nhưng thôi kệ, đây là chuyện của hắn, để hắn tự quyết định đi. 】
Cả ngày hôm đó, không khí giữa hai người thoạt nhìn vẫn như thường ngày. Đến chiều tối, Nguyên Bảo và Như Ý về cũng không nhận ra điều gì khác lạ.
Bữa tối, Nghiêm Chi Mặc đặc biệt làm toàn món Diêu Chước thích. Diêu Chước cũng nhận ra điều đó, rất nể mặt ăn hết sạch.
Ở nông thôn ngủ sớm, thường ăn tối xong khoảng một, hai canh giờ là đi nghỉ. Hầu như ngày nào Nghiêm Chi Mặc cũng ngủ muộn hơn Diêu Chước, nên trước khi ngủ, Như Ý theo thường lệ mang nước nóng ngâm chân và gói thuốc vào cho Diêu Chước.
Nghiêm Chi Mặc vốn đang bận rộn bên thư phòng, kế hoạch mở cửa hàng ở huyện đã viết đi viết lại mấy ngày nay mà vẫn chỉ mới xong phần mở đầu. Giống như làm một cái slide cả tuần mà mới xong trang bìa, mục lục và lời nói đầu vậy.
Tâm trạng rối bời quả nhiên chẳng làm được việc gì nên hồn. Do dự hồi lâu, hắn buông bút, tắt nến thư phòng.
Thập Lục không biết lẻn vào từ lúc nào, nhảy lên bàn nghịch mấy cây bút lông trên giá bút. Thấy nó sắp làm đổ giá bút, Nghiêm Chi Mặc kịp thời bế nó vào lòng. Thập Lục ghét nhất bị người ta ôm bụng, lập tức vùng vẫy loạn xạ, thoát khỏi vòng tay Nghiêm Chi Mặc chạy mất.
Đợi con mèo nhỏ đi khuất, Nghiêm Chi Mặc cúi đầu nhìn xuống mới phát hiện tay áo mình bị móng vuốt của Thập Lục cào rách một đường. Đây là bộ đồ mới Diêu Chước vừa may cho hắn trước Tết, Nghiêm Chi Mặc giờ chỉ muốn đuổi theo búng mũi con mèo hư đốn này một cái thật đau.
Cái này không thể không tìm kim chỉ để khâu lại. Nghiêm Chi Mặc thở dài trở về phòng ngủ, đập vào mắt là hình ảnh Diêu Chước đang tựa vào thành giường, thẫn thờ. Chậu nước ngâm chân vẫn chưa dọn đi, ống quần Diêu Chước xắn cao, để lộ hai bắp chân trắng muốt.
Nghiêm Chi Mặc bước nhanh tới, nhưng khi đến gần phu lang, hắn lại vô thức chậm bước chân.
Diêu Chước dường như thoáng thấy bóng hắn, lập tức hoàn hồn, nhưng biểu cảm vẫn có chút thẫn thờ.
Tâm trạng Nghiêm Chi Mặc phức tạp. Hắn ý thức được có những vấn đề cần giải quyết ngay, không thể cứ trốn tránh mãi.
“Ngẩn người gì thế? Nước nguội rồi, ngươi không thấy lạnh sao?”
Hắn khẽ thở dài, kéo chiếc ghế nhỏ thường ngày vẫn đặt cạnh giường lại ngồi xuống, cầm lấy khăn bông vắt trên thành chậu, định lau chân cho Diêu Chước.
Bắp chân Diêu Chước đã lạnh buốt, nhưng tay Nghiêm Chi Mặc dường như còn lạnh hơn. Diêu Chước giật mình vì lạnh, theo bản năng muốn rụt chân lại, miệng nói: “Để ta tự làm, ngươi mau đi rửa mặt đi.”
Nghiêm Chi Mặc chỉ lắc đầu, kiên trì giúp y lau khô đôi chân. Đứng dậy gọi Như Ý vào bưng chậu nước đi.
Do dự vài lần, cuối cùng Nghiêm Chi Mặc vẫn chọn lấy rổ kim chỉ trên bàn nhỏ, ngồi xuống bên cạnh Diêu Chước.
Hắn giơ ống tay áo bị Thập Lục cào rách cho Diêu Chước xem, giọng điệu như đang tố cáo: “Nhìn xem, việc hay của Thập Lục nhà ngươi đấy.”
Diêu Chước quả nhiên nhíu mày ngay khi nhìn thấy, rồi nghe cách dùng từ của Nghiêm Chi Mặc liền liếc hắn một cái: “Cái gì gọi là Thập Lục nhà ta?”
Nghiêm Chi Mặc nghiêm túc đáp: “Nó bình thường quấn quýt bên ngươi nhất, thấy ta là cụp râu chạy mất dép.”
“Chẳng lẽ ta sai khiến nó đi cào áo ngươi chắc? Cào rách không phải là bộ đồ ta may sao.”
Diêu Chước nghe ra tâm tư hờn dỗi trẻ con của Nghiêm Chi Mặc, trong lòng bật cười nhưng ngoài mặt vẫn tỏ vẻ bình thản. Y nhìn quanh không thấy bóng dáng Thập Lục đâu, không biết có phải nó biết mình gây họa nên trốn rồi không. Đành tạm thời ghi nợ cho nó, đồng thời tay chân thuần thục xỏ kim, bảo Nghiêm Chi Mặc cởi áo ngoài ra để y vá lại ngay.
Vết rách nhỏ qua bàn tay khéo léo của Diêu Chước nhanh chóng liền lại như chưa từng có gì xảy ra, khéo léo đến mức không để lại dấu vết.
Nghiêm Chi Mặc nhìn phu lang cặm cụi khâu vá dưới ánh đèn, trong lòng ấm áp như dòng nước xuân. Yết hầu khẽ chuyển động, cuối cùng hắn lấy hết can đảm.
“A Chước, ta có chuyện muốn… thẳng thắn với ngươi.”
Từ “thẳng thắn” mang tính định hướng quá rõ ràng khiến Diêu Chước chấn động tâm thần, tay run lên một cái, mũi kim đâm vào đầu ngón tay.
Diêu Chước bản năng kêu khẽ một tiếng “a”, Nghiêm Chi Mặc vội vàng nhìn lại, thấy đầu ngón tay tái nhợt rỉ ra một giọt máu nhỏ xíu.
Có lẽ cảm nhận được sự căng thẳng của Nghiêm Chi Mặc, Diêu Chước hít nhẹ một hơi để bình ổn tâm trạng.
“Không sao, khâu vá bị kim đâm là chuyện thường, không tính là bị thương.”
Y nhanh chóng cắn đứt chỉ thừa, giũ phẳng chiếc áo vừa vá xong. Vì đã vào đêm không cần mặc nữa nên y gấp gọn áo lại đặt sang một bên.
Lấy lại bình tĩnh, y cố gắng tỏ ra bình thản, nhưng thực tế đã đoán được chuyện Nghiêm Chi Mặc muốn nói có liên quan đến điều gì.
“Phu quân muốn nói chuyện gì?” Y khẽ hỏi, như sợ làm kinh động thứ gì đó.
Trong phòng livestream:
【 A a a a tôi căng thẳng quá không dám nhìn! 】
【 Mọi người ơi qua đoạn này gọi tôi nhé (che mắt bỏ chạy). 】
【 (vuốt cằm) Mí người vẫn còn non lắm, thường những tình tiết này là cơ hội để tình cảm hai người thăng hoa đấy! 】
Nghiêm Chi Mặc rũ mắt một lát, hồi lâu mới nói: “Dù là tấm vải nilon hôm nay, hay hạt giống khoai tây, ớt trước đó, ngươi có từng nghi ngờ những thứ này từ đâu mà ra không?”
Đuôi mắt khẽ giật, Nghiêm Chi Mặc đã nói đủ thẳng thắn.
Diêu Chước mím đôi môi hơi khô, không giấu giếm nữa, liền gật đầu: “Tất nhiên là có nghi ngờ. Ngươi biết những công thức đó, vẽ bản vẽ nông cụ, có lẽ còn có thể giải thích là đọc từ sách. Nhưng những thứ này……”
Y cũng thẳng thắn nói: “Càng giống như từ hư không xuất hiện hơn.”
Hơi thở hơi ngưng trệ, Nghiêm Chi Mặc thầm nghĩ Diêu Chước thông minh, quả nhiên không dễ lừa. Phần lớn sự tin tưởng bấy lâu nay đều xuất phát từ việc đối tượng là chính hắn, chứ không phải y thực sự tin vào những lý do hắn đã bịa ra.
Dù vậy, Nghiêm Chi Mặc cũng không thể tiết lộ sự tồn tại của hệ thống livestream, nhưng ngoài điều đó ra, hắn không định tiếp tục giấu giếm những sự thật khác.
“Chuyện ta sắp nói tiếp theo đây, có thể ngươi nghe sẽ thấy rất hoang đường, khó tin. Trước đây ta không nói cho ngươi, nguyên nhân chính là ở điểm này. Ngươi có thể nghe xong rồi hãy quyết định tin hay không.”
Nghiêm Chi Mặc bắt đầu kể, từ việc hắn đến từ một thế giới khác, cuộc sống quá khứ ra sao, nói về thân thế, bệnh tật và cả cái chết của hắn. Tiếp đó kể đến chuyện chết đi sống lại, phát hiện mình biến thành “Nghiêm Chi Mặc” ở thôn Thạch Khảm. Vì thế, sáng sớm hôm sau ngày thành thân, người tỉnh lại sau cơn hôn mê đã là hắn, chứ không phải “Nghiêm đồng sinh” của quá khứ nữa.
Nói đến đây, Nghiêm Chi Mặc dừng lại.
Nhìn sang Diêu Chước, y đã nắm chặt một nắm chỉ rối trong rổ kim chỉ đến mức rối tung.
Y khó khăn tiêu hóa sự thật này. Những điều tai nghe mắt thấy rõ ràng này, đâu chỉ là hoang đường? E là nói cho bất kỳ ai, đối phương cũng sẽ cho là chuyện bịa đặt, viển vông.
Nhưng là người đầu ấp tay gối với Nghiêm Chi Mặc hiện tại, y là người rõ nhất những điểm bất hợp lý trên người phu quân mình. Dù không hiểu rõ “Nghiêm Chi Mặc” quá khứ, nhưng sự khác biệt một trời một vực giữa hai người cũng đủ để y nhận ra.
Điều duy nhất y có thể chắc chắn là: Người trong lòng y, chính là người đang ngồi trước mặt này.
Nghĩ thông suốt điểm này, dường như những rối rắm trong lòng đều tan biến quá nửa.
“Vậy chuyện này, có tính là… mượn xác hoàn hồn như trong thoại bản vẫn thường viết không?”
Diêu Chước chớp mắt, hỏi một câu mà Nghiêm Chi Mặc nghe thấy vô cùng đáng yêu.
“Khụ khụ.” Nghiêm Chi Mặc sờ mũi, “Chắc là tính. Ta đoán khi ta xuyên vào thân xác này, chủ nhân trước đó đã rời đi rồi.”
“Vậy may mà lúc thành thân, ta bái đường cùng con gà trống.” Diêu Chước thở phào nhẹ nhõm. Dù thế nào, trong ý thức của y, nếu gả cho hai người khác nhau thì thật sự quá hoang đường. Nhớ lại việc sau này Nghiêm Chi Mặc cố tình tổ chức lại hôn lễ, y đột nhiên hiểu ra dụng ý của hắn.
“Đúng vậy, người chính thức cưới ngươi là ta, không phải ai khác.” Thấy Diêu Chước không kháng cự, hắn liền xích lại gần, cọ cọ vào người y. “Ngươi không giận chứ?”
Diêu Chước quay đầu nhìn hắn, khóe môi khẽ nhếch: “Chuyện này có gì đáng giận đâu. Đổi lại là ta, có bí mật lớn như vậy, e là cả đời cũng không dám nói ra.”
Y không có bản lĩnh lớn như Nghiêm Chi Mặc, nếu không có năng lực tự bảo vệ mình, nói không chừng sẽ bị người ta coi là quái vật mang điềm xấu mà tiêu diệt mất.
Nghĩ đến đây, y ngồi thẳng dậy, nghiêm mặt nói: “Chuyện này, phu quân tốt nhất vẫn nên giữ bí mật với người khác.”
Nghiêm Chi Mặc gật đầu, hắn vốn cũng không định nói cho ai khác ngoài Diêu Chước.
Hai người nói rõ bí mật cốt lõi nhất, cả hai đều cảm thấy nhẹ nhõm hơn hẳn.
Diêu Chước ngó trái ngó phải Nghiêm Chi Mặc, rồi đưa tay sờ sờ mặt hắn.
“Sao thế, sợ ta là giả à?”
Hắn đột nhiên cười khẽ, ghé sát tai Diêu Chước thì thầm câu gì đó. Nhìn phản ứng của Diêu Chước thì chắc chắn không phải lời đứng đắn gì.
Nói xong hắn cười lùi lại, mặc kệ ánh mắt trách móc của Diêu Chước, hai người quay lại chuyện chính.
Hiện giờ trước mắt còn một vấn đề chưa giải quyết. Nghiêm Chi Mặc đã sớm chuẩn bị, hắn bảo Diêu Chước ngồi yên quan sát, còn mình thì “chạy” vào ý thức hải mua một món đồ.
Giây tiếp theo, Diêu Chước trơ mắt nhìn thấy trên chiếc bàn nhỏ trước mặt, từ hư không xuất hiện một đĩa quả đỏ mọng.
Và phu quân của mình cầm lấy một quả, đưa tới bên môi y.
“Nè, nếm thử một miếng đi, ngọt lắm.”