Bàn Tiệc Mỹ Vị Chinh Phục Lão Phu Tử, Nghiêm Chước Ký Khai Trương

Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng

Bàn Tiệc Mỹ Vị Chinh Phục Lão Phu Tử, Nghiêm Chước Ký Khai Trương

Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng thuộc thể loại Linh Dị, chương 93 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tác giả: Cô Cô Phất Tư – Biên tập: KaoruRits.
Vương phu tử cảm thấy mấy ngày nay vận may của mình đúng là xui xẻo.
Chỉ là muốn ăn lại một miếng “bánh cuốn áo vịt” từng nếm qua một lần mà nhớ mãi không nguôi, nào ngờ lại bị hàng giả làm cho tức đến mức suýt ngất.
Sau đó lại phí hết tâm tư mới lấy được phiếu số của Như Ý Cư, mong được nếm thử món mới “Khoai tây sợi xào chua cay” đang nổi như cồn. Kết quả đến lượt mình thì lại bị báo là hết nguyên liệu, muốn ăn thì chịu khó đợi nửa tháng sau hàng mới về. Tuy Như Ý Cư đã hoàn lại tiền, tặng điểm tâm xin lỗi, nhưng cục tức này Vương phu tử vẫn khó nuốt!
Cố tình lúc này lại biết được, lão bạn già hàng xóm vì vội cho thuê nhà nên cuối cùng đã tìm một khách thuê là thương nhân. Tuy người này có công danh đồng sinh, cũng coi như người đọc sách, nhưng thương nhân vẫn là thương nhân, kẻ sĩ mà dính dáng đến tiền bạc thì còn ra thể thống gì nữa?
Hôm nay, ông đang ngồi ở nhà hậm hực thì ngửi thấy mùi thức ăn thơm lừng bay sang từ nhà bên cạnh.
Là một người sành ăn lâu năm, mùi vị này vừa thoảng qua, Vương phu tử lập tức bật dậy khỏi chiếc ghế trường kỷ dưới hiên.
Cái mùi cay nồng đặc trưng của gia vị phi thơm ấy, nghe sao giống loại gia vị bí truyền của Như Ý Cư, thứ gọi là “ớt cay” thế nhỉ? Thứ đó ông hỏi khắp nơi, chỉ có Như Ý Cư mới có, các tửu lầu khác trong huyện đều đỏ mắt thèm thuồng, thậm chí bỏ ra số tiền lớn để mua nhưng vẫn không tìm được chỗ bán.
Lạ thay, chẳng lẽ lão bạn già của ông phát tài, mời hẳn đầu bếp Như Ý Cư về nhà nấu tiệc?
Vương phu tử bên này suy nghĩ đủ điều, còn bên kia bức tường, Nghiêm Chi Mặc đang mượn bếp nhà Dương phu tử để trổ tài.
Đừng nói Vương phu tử nổi tiếng ham ăn, ngay cả Dương phu tử vốn tự nhận là người ăn uống thanh đạm, cũng bị mùi thơm này làm cho nuốt nước miếng mấy lần.
Thường nói “Quân tử xa nhà bếp”, ai dè vị thư sinh làm kinh doanh này lại có tài nấu nướng đến vậy. Quả nhiên không thể trông mặt mà bắt hình dong.
Dương phu tử đi đi lại lại trong phòng vài vòng, cuối cùng cũng chờ Nguyên Bảo sang báo tin, mời Vương phu tử sang dự tiệc.
Dương phu tử nghe vậy vội vàng sai gã sai vặt nhà mình đi ngay. Lão Vương bên kia đến sớm một chút thì ông cũng được ăn sớm một chút!
Gã sai vặt đi với vẻ mặt sầu não, tưởng đâu lại bị Vương phu tử mắng cho một trận, ai ngờ lần này lại thuận lợi không ngờ. Vương phu tử chỉ hừ lạnh hai tiếng, làm ra vẻ “Ta đi theo ngươi là nể mặt ngươi đấy”, rồi chắp tay sau lưng, thong thả bước sang.
Hai vị lão phu tử gặp nhau trước sảnh, cả hai đều hiểu rõ tâm tư đối phương.
“Lão già nhà ngươi cũng chịu chi tiền nhỉ.” Vương phu tử phủi áo, vén vạt ngồi xuống. “Không biết tên khách thuê kia rót mật ngọt gì vào tai ngươi? Chẳng phải ngươi cũng vốn không ưa kẻ sĩ đi buôn bán sao?”
Dương phu tử thấy ông ta cứ hít hà mùi thơm nhưng mặt vẫn làm ra vẻ đạo mạo, trong lòng buồn cười. Nhưng vì bữa tiệc gia đình trưa nay là để tạo ấn tượng tốt cho Nghiêm Chi Mặc với vị hàng xóm khó tính này, nên ông nhịn xuống, không buông lời châm chọc như mọi khi.
“Nói nhiều vô ích, ngươi sẽ tự khắc hiểu thôi.” Dương phu tử thấy người đã đến, ngược lại không vội nữa, an tọa một chỗ, vuốt râu uống trà, đồng thời quan sát dáng vẻ đứng ngồi không yên của đối phương, giấu nụ cười tinh quái sau chén trà.
Chẳng bao lâu sau, các món ăn lần lượt được bưng lên.
Việc bưng bê được giao cho người hầu trong nhà, Nghiêm Chi Mặc dẫn theo Diêu Chước ra chào hỏi Vương phu tử. Có vợ chồng Dương phu tử ở đó, Vương phu tử cũng không làm khó dễ gì, nhưng vẻ mặt vẫn lạnh nhạt.
Chỉ là không lâu sau, nhìn thấy mấy món ăn trên bàn, ông kinh ngạc đến mức suýt bật dậy lần nữa.
“Đây… đây chẳng phải là món khoai tây sợi xào chua cay của Như Ý Cư sao?”
“Cả món bánh cuốn lá sen này nữa, còn chuẩn vị hơn cả quán trong thành bán ‘bánh cuốn áo vịt’, lại còn có cả tương ngọt, thật quá chuẩn!”
“Món này là cá phi lê sốt dầu? Dùng nhiều ớt cay thế này, chẳng lẽ ngươi mời đầu bếp của Như Ý Cư về thật sao?”
Vương phu tử càng nhìn càng kinh ngạc, cuối cùng chuyển thành nghi ngờ. Đầu bếp Như Ý Cư lương tháng mấy chục lượng bạc, nhiều phú hộ trong huyện bỏ ra cả trăm lượng bạc mời về nhà nấu tiệc còn không được.
Ông ngờ vực nhìn bạn già, ghé sát vào thì thầm: “Ngươi chẳng lẽ gần đây phát tài nhờ con đường bất chính?”
Dương phu tử tức đến mức thổi râu trừng mắt: “Ta thấy ngươi càng già càng lẩm cẩm rồi!”
Ông nâng chén rượu nhạt, với tư cách chủ nhà, nói vài câu xã giao khai tiệc. Đặt chén rượu xuống, ông chính thức giới thiệu với Vương phu tử:
“Nói thật với ngươi, bàn tiệc hôm nay đều do Nghiêm công tử tự tay nấu nướng. Còn những món mới của Như Ý Cư mà ngươi ngày đêm mong nhớ, thậm chí cả cách ăn mới của món vịt quay trấn Bạch Dương, đều là ý tưởng Nghiêm công tử bày cho tửu lầu. Không chỉ vậy, ngay cả khoai tây, ớt cay này cũng là từ ruộng nhà Nghiêm công tử trồng ra.”
Phản ứng đầu tiên của Vương phu tử dĩ nhiên là không tin.
“Các ngươi hùa nhau lừa ta đấy à? Chỉ là một hậu sinh trẻ tuổi, sao có bản lĩnh lớn đến thế!”
Diêu Chước đã sớm ngứa mắt với ông già vô duyên này, nhưng nể tình thứ nhất, ông ta là phu tử của thư viện, biết đâu sau này sẽ giúp ích cho việc học của phu quân; thứ hai, ông ta sẽ là hàng xóm, bữa cơm này bày ra là vì sự yên ổn sau này. Nên y nín nhịn, không để lộ thái độ ra mặt.
Nghiêm Chi Mặc đã đoán trước Vương phu tử sẽ không tin, vừa mời ông nếm thử món ăn, vừa giải thích sơ qua cách làm.
Ngoài ra, vì Dương phu tử cũng rất tò mò nên mấy người lại thuận theo câu chuyện, bàn luận hồi lâu về việc trồng khoai tây và ớt.
Thấy Nghiêm Chi Mặc nói năng đâu ra đấy, kiến thức uyên thâm, đối đáp trôi chảy, Vương phu tử tuy trong lòng còn nghi hoặc nhưng cũng không thể không tin. Huống hồ, từ lúc khai tiệc, đũa của ông chưa từng dừng lại, ăn uống cực kỳ tự nhiên không khách sáo. Đương nhiên, ông cũng không ăn không, những lời khen ngợi món ăn cứ tuôn ra như nước chảy mây trôi.
Nghe đến mức Nghiêm Chi Mặc cảm thấy Vương phu tử nên viết một cuốn sách về ẩm thực, đem bán ở hiệu sách có khi lại kiếm được món hời.
Sau đó, Vương phu tử cũng vì “ăn của người ta miệng mềm” mà thu bớt địch ý, không còn âm dương quái khí nữa. Nghiêm Chi Mặc để hòa hoãn không khí liền thuận miệng nhắc đến chuyện viết sách. Không ngờ Vương phu tử vỗ đùi đánh đét một cái, tỏ vẻ ý kiến này quá hợp ý ông.
“Hồi trẻ cứ nghĩ đọc sách thánh hiền thì phải viết sách lập đạo, tự thành một trường phái riêng. Già rồi mới biết, chẳng mong viết ra kinh điển truyền đời gì, chỉ cần ghi chép lại những gì mình suy nghĩ cũng coi như không phụ công học hành!”
Nghiêm Chi Mặc không ngờ Vương phu tử tính tình tuy gàn dở nhưng suy nghĩ lại khá thoáng, qua lại vài câu, ấn tượng cũng tốt lên nhiều.
Về phần Diêu Chước, y cũng không ngốc, sớm nhận ra Vương phu tử bản chất không xấu, chỉ là hơi cố chấp thôi, bèn quay sang ngồi gần thê tử của Dương phu tử, chuyên tâm ăn cơm.
Dương phu tử hỉ hả ngồi ở chủ vị, thấy bữa tiệc không có cảnh giương cung bạt kiếm, mọi người hòa thuận vui vẻ, bèn sướng quá mà uống thêm một chén rượu. Đương nhiên, sau này vì chén rượu đó mà ông bị thê tử véo tai giáo huấn một trận, đó là chuyện về sau.
……
Nhờ một bàn tiệc mỹ vị, Nghiêm Chi Mặc đã chinh phục được Vương phu tử, không những thuê được ngôi nhà ưng ý mà không lo bị hàng xóm gây khó dễ, hắn còn đi được cửa sau, giành được một suất tham gia kỳ thi sát hạch nhập học vào cuối tháng ba của thư viện Thanh Phong – nơi hai vị phu tử từng giảng dạy.
Sở dĩ nói là đi cửa sau vì thư viện Thanh Phong là thư viện nổi tiếng nhất huyện Song Lâm, chỉ tiêu tuyển sinh mỗi năm có hạn. Suất thi sát hạch năm nay đã kín chỗ từ trước Tết.
Cầm giấy chứng nhận tham gia sát hạch trong tay, Nghiêm Chi Mặc vừa mừng vừa lo. Mừng vì có cơ hội vào học ở thư viện tốt, tỷ lệ đỗ tú tài sẽ cao hơn. Lo vì trình độ học vấn của nguyên chủ có hạn, bản thân hắn lại bận rộn nhiều việc, thời gian dùi mài kinh sử không thể so với những đồng sinh khác.
Ngoài ra, sau khi sắp xếp xong cửa hàng ở huyện thành, hắn còn có kế hoạch xuôi Nam. Nhưng cơ hội bày ra trước mắt, bỏ lỡ thì quá đáng tiếc.
Cuối cùng Nghiêm Chi Mặc cắn răng quyết định: Thời gian như nước trong miếng bọt biển, bóp một chút là có. Cùng lắm thì tháng tới sẽ vất vả hơn, lên một kế hoạch ôn tập thật chi tiết.
Chuyện này xong xuôi, vài ngày sau, gia đình Dương phu tử chính thức chuyển đi, Nghiêm Chi Mặc và Diêu Chước dọn vào ở ngay sau đó.
Nhiều đồ nội thất lớn Dương phu tử không mang đi, đều là đồ tốt bền chắc, giúp hai người tiết kiệm được kha khá tiền. Món đồ lớn duy nhất họ đặt làm mới là chiếc giường Bát Bộ (giường có khung). Những thứ khác dùng lại được, nhưng riêng giường ngủ mà không phải đồ mới thì trong lòng cứ thấy lấn cấn.
Song song với việc an cư lạc nghiệp tại huyện thành, cửa hàng đầu tiên của Nghiêm Chước Ký cũng đang được gấp rút chuẩn bị.
Cấu trúc bên trong cơ bản giữ nguyên. Kệ hàng, quầy trưng bày, bàn ghế… đều được Mộc lão bát đẩy nhanh tiến độ, vận chuyển đến đúng hạn.
Công đoạn cuối cùng không phải là phần cứng mà là phần mềm – phần trang trí.
Những ngày sau đó, Nghiêm Chi Mặc và Diêu Chước không làm gì khác ngoài việc điên cuồng mua sắm ở huyện thành.
Bình hoa, đồ trang trí.
Chậu cảnh, hoa tươi.
Tranh chữ, bình phong.
Thậm chí cả thiết kế bảng hiệu và biển quảng cáo, qua từng chi tiết nhỏ được điều chỉnh, Diêu Chước lại một lần nữa được chứng kiến năng lực của Nghiêm Chi Mặc. Y trơ mắt nhìn một mặt tiền cửa hàng trơ trọi, dưới bàn tay sắp đặt đầy tâm huyết của hắn, trở nên tinh xảo vô cùng, toát lên vẻ tao nhã, thú vị. Bất cứ góc nào, nhìn vào đâu, chỉ cần để tâm đều có thể phát hiện ra những dụng ý và sự khéo léo ẩn chứa trong đó.
Ngày mười tám tháng Hai, là ngày thích hợp để khai trương, giao dịch, treo biển, tế lễ.
Giờ lành đã điểm, Nghiêm Chi Mặc giơ cao nén nhang dài, dưới sự vây xem của đông đảo mọi người, đưa tay châm ngòi pháo.
Một dây pháo dài nổ hết, Diêu Chước dưới ánh mắt khích lệ của Nghiêm Chi Mặc, mạnh mẽ giật tấm lụa đỏ buộc hoa lớn che trên tấm biển xuống.
Ba chữ lớn “Nghiêm Chước Ký” rực rỡ đập vào mắt mọi người.
Nguyên Bảo dùng sức gõ vang chiếc chiêng đồng lớn sáng bóng trên tay, dõng dạc hô to:
“Tổng cửa hàng Nghiêm Chước Ký, hôm nay —— Khai trương đại cát!”