Vương phi ghé thăm

Phế Hậu Và Hoạn Quan - Mạt Mộ Nhiên Khê thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Người vẫn chưa tỉnh sao?”
Người vừa cất tiếng là một phụ nữ vận thanh y, trạc hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi, đôi mày thanh tú hơi nhướng lên, đôi mắt dài hẹp. Y phục và kiểu tóc đều thanh khiết, giản dị, nhưng tư thái lại toát lên vẻ ưu nhã, quý phái không thể che giấu. Nàng đứng ngoài phòng, khẽ cúi người hỏi thị nữ đang đứng trực bên cửa.
“Bẩm Vương phi, quý nhân đã tỉnh từ sáng sớm. Sau khi tỉnh lại người không hỏi han gì, vì không có mệnh lệnh của ngài nên bọn nô tỳ không dám làm càn, vẫn chưa vào quấy rầy quý nhân.” Tiểu nha đầu tuổi tuy nhỏ nhưng dáng vẻ rất trầm ổn, bình tĩnh đáp lời, rồi dẫn người phụ nữ vận thanh y vào trong phòng.
Trong phòng không có đồ đạc thừa thãi, bài trí đơn giản nhưng đầy đủ. Đi đến trước bức màn lụa ngăn cách, nàng phất tay ra hiệu cho các thị nữ lui ra hai bên, cúi đầu chỉnh lại y phục rồi mới vén màn bước vào.
Nàng nhìn thấy người kia đang ngồi tựa đầu giường, mái tóc đen nhánh buông xõa toàn bộ, khiến người ta phải đố kỵ. Sắc mặt nàng tuy tái nhợt nhưng đôi mắt lại rất có thần, giống như loài cỏ dại dù cháy cũng không bao giờ tàn lụi, chỉ cần bắt được cơ hội là có thể sinh trưởng mạnh mẽ, hoàn toàn không có vẻ sa sút, điên loạn như lời đồn đại. Bảy năm không gặp, nàng vẫn chưa vương chút tang thương nào, chỉ có thân hình là gầy gò đi nhiều, không còn vẻ cân đối, mềm mại như năm xưa.
“Quả là kẻ thù gặp mặt, tẩu tẩu nhìn thấy ta mà mắt cũng đỏ lên rồi kìa.” Nàng còn chưa kịp nói gì, người trên giường đã mở lời trước. Giọng nàng ta có phần khàn đặc và trầm hơn, nhưng ngữ điệu lại sống động hơn hẳn so với lúc hai người còn đấu khẩu năm xưa.
“Ngươi thật sự tưởng ta sẽ đau lòng vì ngươi sao? Uổng công ta ở tận đất phong xa xôi vẫn còn lo lắng ngươi sống có tốt hay không, chẳng ngờ ngươi cũng chỉ gầy đi chút đỉnh mà thôi. Hay là ngươi cùng Hiên lang kia của ngươi lừa dối thế gian, thường xuyên đêm khuya tự tình ở Tây Uyển, nồng tình mật ý, vui vẻ khôn xiết, hóa ra là ta xen vào chuyện của người khác, lại còn đi bắt trói ngươi tới đây sao?”
“Tẩu tẩu đã dày công như vậy, muội muội đương nhiên phải báo đáp thật tốt mới phải.” Lí Triệt hạ thấp giọng, rũ mi mắt xuống, ngữ điệu không chút mềm mỏng. Giang Ánh Thải sớm đã cài cắm thám tử trong cung, chuyện này Lí Triệt biết, nhưng nàng ta lại mượn danh nghĩa hỏa hoạn để giả chết, lén đưa mình ra khỏi cung, chứng tỏ những việc nàng làm đã bị nàng ta nhìn thấu, chỉ là không rõ nàng ta đã tra ra được bao nhiêu phần.
“Muội muội quả thật là huệ chất lan tâm, ta nào dám ép ngươi mang thân bệnh tật này đi làm việc gì khó nhọc? Muội muội cứ an tâm ở lại đây dưỡng thương cho tốt, chuyện khác hạ hồi phân giải.” Giang thị nhướng mày, đè lên mu bàn tay của Lí Triệt, ngăn cản động tác định ngồi dậy của nàng.
Giang thị lại trò chuyện thêm vài câu với Lí Triệt rồi mới buông tay ra. Sau khi bàn xong chuyện riêng tư, nàng gọi thị nữ vào, yêu cầu phải canh giữ Lí Triệt không rời nửa bước, tuyệt đối không được để xảy ra sai sót, bằng không sẽ bị hỏi tội. Nàng đứng ngoài màn, ngữ khí nghiêm nghị, giọng nói cũng cao lên để Lí Triệt ở bên trong có thể nghe thấy rành mạch.
Lí Triệt từng nhờ Dương cô cô, người quản sự, làm cho mình vài việc, lại cố ý để lộ lòng căm hận dành cho Lệ Kính Hiên trước mặt bà ta, chính là muốn đánh cược một ván. Dương Mẫn cô cô vốn là người của Giang Ánh Thải. Năm đó khi Lạc Xuyên Vương xưng đế, rất nhiều quản sự trong cung bị liên lụy, chỉ có duy nhất Dương Mẫn cô cô được Giang Ánh Thải nhận làm người thân, sau đó đón về đất phong Đông Nam.
Nàng tuy từng có ơn chỉ điểm cho Dương Mẫn cô cô vài câu, nhưng quan hệ giữa Dương cô cô và Giang Ánh Thải vẫn khăng khít hơn, nên chín phần mười bà ta sẽ báo cáo mọi chuyện cho Giang thị. Nếu Dương Mẫn không truyền thư ra ngoài hoặc Giang Ánh Thải không bắt nàng tới đây, nàng chỉ có thể tiếp tục chờ đợi trong lãnh cung, có lẽ là đến lúc Lạc Xuyên Vương xưng đế, hoặc giả là đến ngày nàng “bệnh chết”.
Giang thị mang quân vào kinh khiến Lệ Kính Hiên nguyên khí bị tổn thương nặng nề, song trong tay hắn rốt cuộc vẫn còn chút thực lực, rất nhanh đã trấn áp được dư luận. Thành Đức An chẳng mấy chốc đã khôi phục vẻ phồn hoa như ngày cũ, chỉ là khách thương qua lại thưa thớt hơn hẳn, việc ra vào đều phải trải qua từng lớp kiểm tra nghiêm ngặt. Chốn thâm cung lại càng nghiêm ngặt, ngoại trừ những kẻ phụ trách chọn mua nhu yếu phẩm, nếu không có sự cho phép của Lệ Kính Hiên, tuyệt đối không ai được phép ra vào nội cung.
Tiểu Hỉ Tử phát hiện ra rằng, kể từ sau cuộc binh biến của Tiên Thái tử phi, tính tình của Minh Cẩn Lăng càng thêm quái đản. Tuy nhiên, cổ họng hắn đột nhiên lại chuyển biến tốt đẹp, có lẽ là do chịu kích thích mạnh mẽ, hoặc được cao nhân cứu trị, nên mới có thể phát ra được vài âm tiết đơn giản. Đôi khi Tiểu Hỉ Tử trò chuyện, Minh Cẩn Lăng còn có thể đáp lại một hai từ.
Thuở mới vào cung, hắn chỉ là một thái giám thấp kém, ngày đêm khổ cực, gầy yếu một chút cũng là chuyện thường tình. Nào ngờ nay khi đã có được quyền thế, trông hắn lại càng thảm hại hơn, cả người cứ u ám, lạnh lẽo như một ác quỷ, thân hình càng thêm gầy gò, tựa hồ vừa trải qua một trận bạo bệnh.
Mới cách đây không lâu, thi thoảng còn thấy hắn lộ ra chút ý cười, vừa mới ra dáng một con người sống được chưa bao lâu thì nay lại chìm trong tử khí. Ngay cả mấy món bảo bối của mình hắn cũng không buồn lấy ra ngắm nghía, mà dùng hai ổ khóa lớn khóa chặt trong tầng sâu nhất của tủ gỗ.
Nhưng thế này vẫn còn coi là tốt. Khoảng thời gian vừa mới xảy ra chuyện, hắn gần như tuyệt thực, cũng chẳng màng nghỉ ngơi, mắt thấy sắp không trụ vững được nữa. Sau đó, có một vị tỷ tỷ tìm đến, mắng cho hắn một trận tơi bời, hắn mới miễn cưỡng chịu dùng bữa. Vị tỷ tỷ này trước đây cũng từng tìm Minh Cẩn Lăng, lúc đó chẳng rõ thân phận ra sao, chỉ thấy ăn mặc mộc mạc; nay nhìn lại y phục mới nhận ra đó là cung nữ nhất đẳng thân cận bên cạnh một vị nương nương nào đó, chỉ là không rõ vì duyên cớ gì lại thân thiết với Minh Cẩn Lăng đến vậy.
Vốn tưởng vị Minh công công này là kẻ vụng về trong lời nói, nào ngờ sau khi có thể mở miệng nói chuyện, hắn như được khai sáng, trở nên năng ngôn thiện biện, bát diện linh lung (1). Lời nói việc làm của hắn đều tích thủy bất lậu (2), khi đối đáp với cấp trên còn có thể mỉm cười đón ý nói hùa vài câu, có điều nụ cười ấy trông cứng đờ và quỷ dị vô cùng. Hắn làm việc chỉ màng kết quả chứ chẳng tiếc mạng, tận tâm tận lực hơn bất kỳ ai. Việc hắn làm luôn chu toàn, khiến trên dưới đều hài lòng, bởi thế dẫu tính tình có cổ quái, hắn cũng không mấy khi làm mất lòng ai, cộng thêm thái độ luôn khiêm cung, nhu thuận nên rất được coi trọng.
Chỉ trong vòng nửa năm ngắn ngủi, hắn đã leo lên vị trí quản sự. Những kẻ trước kia từng đắc tội với hắn, nay thấy hắn đều phải kẹp chặt đuôi mà đi. Hắn vốn tính quái gở lại hay thù dai, điển hình là hạng nịnh trên đạp dưới, coi trọng danh lợi, vậy mà phía trên lại cực kỳ ưa chuộng thái độ ấy, đối với những việc hắn làm đều mắt nhắm mắt mở bỏ qua, mặc hắn tác oai tác quái.
Xét theo lứa tuổi, ngồi được vào vị trí đó dẫu bằng thủ đoạn nào cũng đã là kẻ ghê gớm, nhưng hắn dường như chẳng bao giờ thỏa mãn. Lòng tham của hắn như một hố sâu không đáy, chẳng bao giờ lấp đầy, cứ nhất quyết cầu lấy vinh hoa phú quý, nhất quyết phải liên tục leo cao, nịnh hót luồn cúi đến mức khiến người ta chán ghét vô cùng.
Phàm là việc gì có thể mang lại lợi lộc, có thể giúp hắn thăng tiến, bắt hắn quỳ xuống liếm giày hắn cũng cam lòng. Thế nhưng bản thân hắn lại chẳng màng hưởng lạc, ăn uống đạm bạc, canh suông, quả thủy, ở nơi giản đơn, dùng đồ tồi tàn, đến cả giày mũ cũng đều là đồ cũ. Dẫu đạt được lợi lộc, cũng chẳng thấy hắn vui vẻ được bao nhiêu. Kẻ như hắn, thật chẳng biết tồn tại trên đời là vì lẽ gì...
(1): Năng ngôn thiện biện, bát diện linh lung ý chỉ người miệng lưỡi lanh lợi, giao tiếp khéo léo, dễ được lòng người khác.
(2) Tích thủy bất lậu ý chỉ người nói năng, làm việc kín kẽ, không ai moi được nửa câu từ họ.