Sủi cảo đêm đông

Phế Hậu Và Hoạn Quan - Mạt Mộ Nhiên Khê thuộc thể loại Linh Dị, chương 26 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Buổi chiều bị dính tuyết, Lí Triệt vừa lạnh vừa mệt, về đến nhà là chui ngay vào trong chăn. Nhưng vì người lạnh cóng, nàng nằm mãi chăn mới ấm lên được. Giấc ngủ này kéo dài đến tận chạng vạng mới tỉnh, lúc tỉnh dậy chỉ thấy đầu óc quay cuồng, mắt hoa lên, người vã mồ hôi lạnh, cảm giác còn khó chịu hơn cả cái lạnh buốt giá trước khi ngủ.
Đúng lúc Niệm Hà gõ cửa bưng sủi cảo vào, nàng cầm đũa ăn được hai miếng thì sực nhớ ra chuyện gì đó, quay sang hỏi: “A Cẩn đã ăn chưa?”
Câu hỏi này khiến Niệm Hà ngẩn người, nghĩ mãi không biết “A Cẩn” là ai. Sau một hồi cân nhắc, nàng ngập ngừng đáp: “Chủ tử còn chưa ăn, Minh quản sự dĩ nhiên là cũng chưa ăn rồi.”
Thấy sắc mặt Lí Triệt tái nhợt nhưng ánh mắt có vẻ không vui, Niệm Hà đề nghị: “Hay là để nô tỳ mời người qua đây?”
Lí Triệt buông đũa, bưng khay đứng dậy: “Không cần, ta tự đi tìm hắn.”
Niệm Hà gọi với theo sau: “Lúc nô tỳ tới đây, Minh quản sự còn ở trong bếp ạ!”
Chiều nay lúc hắn vào bếp đã khiến nàng và Thúy Bình một phen hú vía, cứ tưởng hai nàng có sơ suất gì khiến hắn phải đích thân đến. Hóa ra hắn đến để học làm bếp. Sau khi hỏi cách làm sủi cảo, một mình hắn ngồi thu mình một góc mày mò suốt cả buổi trưa, cuối cùng cũng nặn ra được mười mấy chiếc sủi cảo có viền hoa đều tăm tắp, nấu xong là giục nàng mang ngay cho chủ tử.
Dường như sợ các nàng nhiều chuyện, trước khi đưa khay hắn còn dặn: “Chủ tử ôn hòa, đối đãi với chúng ta hậu hĩnh, đây là chút tấm lòng của chúng ta.”
Trời đất chứng giám! Mười mấy cái sủi cảo này nàng và Thúy Bình còn chưa được nếm thử, hắn còn bảo hai nàng chỉ cần chuẩn bị phần của mình và phu nhân Vương Cung, sao cuối cùng phần của hắn lại thành “tấm lòng chung”? Lúc nàng đi, Minh quản sự còn đang nhìn chằm chằm lò lửa, nấu đống sủi cảo nặn hỏng, cái thì lòi nhân, cái thì xẹp lép, hình dáng kỳ dị. Xem ra hắn định tự mình xử lý số sủi cảo hỏng đó. Chủ tử mà qua bây giờ, nhất định là bắt quả tang ngay tại chỗ.
Quả nhiên đúng như dự liệu, Minh Cẩn Lăng bị bắt quả tang đang cầm một chiếc sủi cảo hở nhân đứng thẫn thờ trước bếp, không biết nên bỏ vào hay bỏ ra. Lí Triệt bưng khay, cười mỉm nhìn hắn. Hắn không nhúc nhích, nàng cũng không nói gì.
Cuối cùng Minh Cẩn Lăng lên tiếng trước. Hắn bỏ sủi cảo vào nồi, rồi đưa tay đỡ lấy khay từ tay Lí Triệt đặt lên bếp, do dự một lúc lâu mới hỏi: “Là… không hợp khẩu vị sao?”
Ống tay áo hắn xắn lên ngang khuỷu tay, lộ ra cánh tay gầy gò, trắng nõn, trên áo dính chút bột mì, ngay cả lông mi cũng dính chút bột trắng, chớp mắt một cái, trông long lanh như được phủ sương, khiến người ta không kìm được mà muốn ghé sát vào nhìn.
“Hợp chứ. Nhưng ăn một mình cứ thấy thiếu vắng, nên qua đây tìm chàng ăn cùng,” Nàng đặt khay lên chiếc bàn nhỏ đối diện bếp, vén váy ngồi xuống ghế đẩu: “Ta ngồi đây đợi chàng.”
Sau khi đơn phương đạt được thỏa thuận, qua làn hơi nước mờ ảo, nàng ngồi ngắm sườn mặt gầy guộc của hắn. Nét mặt hắn vốn nhu hòa, chỉ vì lúc nào cũng luôn trưng ra vẻ âm trầm nên mới trông có vẻ hung dữ. Trước đây nghe cung nhân đồn đại, hắn chỉ cần trừng mắt là trẻ con nín khóc đêm.
Hắn có khiến trẻ con nín khóc đêm được không thì nàng không biết, nàng chỉ biết bản thân cứ thấy hắn là lại muốn cười, không phải cười nhạo hắn, mà là khóe môi cứ tự động cong lên, đôi mắt cũng bất giác nheo lại thành hình trăng khuyết. Cảm giác này y hệt như thuở nàng còn chưa xuất giá, khi nhũ mẫu vẫn còn bên cạnh.
Đợi hắn bưng một bát sủi cảo nát ngồi xuống đối diện, nàng gắp một chiếc sủi cảo nguyên vẹn của mình chấm vào đĩa giấm, dường như thấy chưa đủ, nàng dùng đầu đũa chọc thủng vỏ sủi cảo để giấm thấm đẫm vào trong rồi mới hài lòng đưa lên miệng. Còn hắn cứ cúi đầu ăn bát sủi cảo nát của mình, tuyệt đối không ngẩng đầu, cũng chẳng phát ra tiếng động nào, đúng chuẩn mực quy củ.
Ăn không nói, ngủ không nói, hắn im lặng, nàng cũng yên phận. Nào ngờ lúc sắp dọn bát đĩa, nàng đột ngột nhét một chiếc sủi cảo ngâm giấm thật lâu vào miệng hắn. Một vị chua gắt xộc thẳng lên óc, hắn khựng lại một chút để thích nghi rồi mới chậm rãi nhai và nuốt xuống, sau đó mới nói: “Tạ chủ tử ban thưởng.”
Người bình thường bị trêu chọc như vậy hẳn đã bực mình, huống chi chiếc sủi cảo đó thấm đẫm giấm chua. Nếu không phải người nghiện chua như nàng, chắc hẳn đã ghê răng đến nỗi muốn rụng cả hàm. Vậy mà hắn không giận, còn tạ ơn.
“Vậy đĩa giấm này cũng thưởng cho chàng, nuốt hết đi.”
Hắn nhận lấy, dù chua đến mức đuôi mắt cũng ửng đỏ vì cay xót, vẫn từng ngụm từng ngụm uống hết, cuối cùng lại thêm một câu tạ ơn. Nghe câu đó, nàng chợt hiểu vì sao Vệ Thịnh Di lại bắt Trần Mặc diễn liên tục ba ngày. Bởi vì có những người… thật sự quá đáng ghét.
“Thưởng, ta còn muốn thưởng nữa.” Nàng tháo vòng ngọc trên tay, tháo trâm cài, khuyên tai, cuối cùng lôi từ trong cổ áo ra một sợi dây đỏ có luồn miếng ngọc bội, tất cả nhét vào lòng bàn tay hắn.
Kết quả hắn làm gì? Hắn đứng dậy, đeo lại từng thứ một cho nàng. Đầu tiên là vòng ngọc, rồi đến trâm, đến khuyên tai. Chỉ riêng miếng ngọc bội nàng nói là di vật của mẫu thân thì hắn nắm chặt trong tay không buông. Nhìn tư thế đó, chắc là hắn định nắm cho ấm rồi mới đeo lại cho nàng chăng?
Ngay lúc nàng định bỏ cuộc, định quay về đón giao thừa một mình, hắn mới chậm rãi mở lời. Giọng nói như vừa bị giấm ngấm qua, vừa chua vừa khàn đặc: “Ta bị bán vào cung, người nhà không cho giữ lại vật gì. Chỉ có mẫu thân xin cho một lá bùa bình an, lúc vào cung cũng bị người ở Lan Viện tịch thu mất, nói là ta ở trong cung không được phép giữ những thứ này.”
Đây là lần đầu tiên hắn nhắc về chuyện riêng của mình, nghe mà thấy quặn lòng. Khẽ chạm vào chiếc khuyên tai hắn vừa đeo lại, Lí Triệt thừa nhận mình lại mềm lòng rồi. Thôi vậy, dẫn hắn theo cùng đón giao thừa đi, phòng nàng cũng chẳng thiếu một chỗ cho hắn ngồi.
“Không phải không muốn nhận.”
“Hửm?” Nàng đang mải suy nghĩ nên phản ứng hơi chậm.
“Vòng tay, trâm, khuyên tai của nàng… không phải ta không muốn nhận. Chỉ là những thứ đó đặt ở chỗ ta thì lãng phí lắm, phải đeo trên người nàng mới đẹp.”
“Hả?”
“Còn miếng ngọc này, cứ để ta giữ đi. Chỉ là… trong nhà ta chẳng còn vật gì để lưu lại, e rằng không có gì để đáp lễ.” Hắn đeo miếng ngọc bội vào cổ mình, vệt đỏ từ tai đã lan rộng khắp mặt, nhưng hắn mặc kệ, cứ để nàng nhìn, nhất quyết không quay mặt đi chỗ khác.
Nàng mỉm cười: “Vậy coi như đã định đoạt rồi đấy nhé, mong chàng sau này chớ có hối hận đấy, tiểu công công của ta.”
[HẾT TRUYỆN RỒI ĐÂY]
Có phải đọc đến đây mọi người sẽ kiểu “Ủa? Hết thật rồi á hả?” không? Hồi mình chỉnh sửa xong cũng cảm thấy y như mọi người vậy. Với mình, đây được gọi là cái kết mở (OE) hướng đến kết thúc có hậu (HE) chứ không hẳn là một kết thúc có hậu hoàn toàn. Tra nam tiện nữ bị trừng trị chưa đủ cũng là điều mình khó chịu. Cặp đôi Lục Bình và Hồ Cơ dễ thương quá nhưng chưa thấy có thêm đất diễn, mình cũng thấy tiếc quá. Và quan trọng nhất chính là những màn 'bắn hint' tình cảm từ nam nữ chính vẫn chưa đủ với mình.
Nhưng đó chỉ là những điều mình thấy thiếu, chứ thật ra vẫn xem là đủ. Cuộc sống của Minh công công và Triệt Triệt nhà chúng ta vẫn sẽ tiếp diễn. Vẫn sẽ là “Triệt công tử” trêu chọc “Minh tiểu thư” đỏ mặt mỗi ngày mà thôi. Việc con cái cũng chẳng quan trọng gì, không có con thì họ chăm sóc cho nhau, mà muốn có con thì xin con nuôi vẫn được, không sao cả. Hơn hết là hai trái tim đã có nơi để về, để sưởi ấm cho nhau. Đây là lý do vì sao mình rất thích những bộ truyện có nam chính là thái giám thật. Vì mình rất cần những câu chuyện mang tính chữa lành như thế này.
Còn mọi người, mọi người thấy thế nào ạ? Hãy để lại cảm nhận của mọi người tại đây nhé 💓
Cảm ơn mọi người rất nhiều vì đã đọc Phế Hậu Và Hoạn Quan, hẹn gặp mọi người ở những bộ truyện khác từ vườn nhà mình nha, chúc mọi người thật nhiều sức khỏe ạ ❤️