Phế Hậu Và Hoạn Quan - Mạt Mộ Nhiên Khê thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hắn khiến nàng phải chờ đợi ròng rã nửa canh giờ, trong lòng nàng vốn đã có chút ấm ức.
Lúc này, bàn tay hắn cầm cán đèn hơi run rẩy. Dưới ánh nến đỏ sẫm, nàng nhìn rõ mồn một đôi tay ấy, một đôi tay mà trong mắt nàng chẳng thể coi là đẹp.
Thuở thiếu nữ, nàng vốn tính cách bồng bột, chỉ say mê những thứ hào nhoáng bên ngoài mà chẳng thiết thực chút nào. Trong phòng khuê khi ấy bày biện chất chồng những món đồ lộng lẫy chói mắt, vừa chiếm chỗ lại vừa vô thưởng vô phạt. Mẫu thân nàng rất hiếm khi đặt chân đến phòng nữ nhi, thi thoảng có ghé qua một lần thì cũng chỉ để trách mắng nàng không biết thu xếp, dọn dẹp cho ngăn nắp.
Lí Triệt có phần sợ hãi mẫu thân mình. Người luôn đối diện với nàng bằng gương mặt lạnh lùng, nghiêm khắc. Những lúc khác, mẫu thân lại luôn mang dáng vẻ oán than số phận, trông chẳng khác nào một người phụ nữ bất hạnh, chẳng chút niềm vui.
Ngược lại, nhũ mẫu đối với Lí Triệt luôn giữ một mực kính trọng. Trong lòng bà, nàng mãi là tiểu thư, dù bà là người nuôi dưỡng, dạy dỗ nàng, dù bà đã sớm coi nàng như con gái ruột thịt của mình.
Cũng chính vì sự kính trọng ấy mà bà vú chưa từng nặng lời, chỉ biết khuyên nhủ nhẹ nhàng. Nếu Lí Triệt bướng bỉnh không nghe, bà cũng đành chiều theo ý nàng.
Bởi vậy, cái thói quen sưu tầm những thứ “chỉ được cái mã” của nàng cứ thế kéo dài. Ngay cả khi phải nhịn ăn một ngày, nàng cũng nhất quyết phải mua cho bằng được món đồ mình thích.
Mỗi khi mẫu thân sắp sửa ghé phòng, Lí Triệt lại tha thiết cầu xin nhũ mẫu cùng mình đem đống đồ đạc ấy giấu đi. Thế nhưng thường thì dọn dẹp được đôi chút, nàng đã sớm chán nản mà ngồi bệt xuống một bên, để mặc nhũ mẫu một mình tỉ mỉ sắp xếp đống “báu vật” kia thật gọn gàng.
Chuyện khi ấy tưởng chừng bình thường đến mức không thể bình thường hơn, giờ đây hồi tưởng lại bỗng khiến sống mũi nàng cay xè. Đến tận lúc này, muốn được nghe lại giọng nói của người mà nàng hằng coi như mẹ hiền ấy, cũng chỉ có thể cầu mong được gặp gỡ trong những giấc mơ thoáng qua.
Tuy nhiên, có một điều cũng khiến lòng nàng vơi đi nỗi buồn, ấy là ít nhất trước lúc nhũ mẫu ra đi, bà đã được thấy Lí Triệt bước chân vào nơi vàng son lộng lẫy nhất thiên hạ này, trở thành người phụ nữ tôn quý nhất của cả triều Đại Cùng.
Lí Triệt vừa mong mỏi nơi chín suối bà có linh thiêng mà nhớ đến nàng, lại vừa sợ nhũ mẫu dưới đó vẫn phải chịu nỗi dày vò của cõi trần nhân thế.
Chỉ là sau này khi Lí Triệt sa cơ vào cửa cung, những món đồ mà nàng từng cùng nhũ mẫu dọn dẹp năm xưa đều đã phân tán hết chẳng còn món nào, vì việc này mà nàng đã nuối tiếc khôn nguôi suốt một thời gian dài.
Cũng bởi cái tính ưa thích vẻ đẹp hào nhoáng, nên năm mười bốn tuổi, chỉ mới nhìn qua Kim thượng một lần, nàng đã đem lòng thầm thương trộm nhớ.
Nếu xét trên phương diện một nam nhân, Kim thượng quả thực xuất chúng không ai sánh bằng. Hắn lớn hơn nàng ba tuổi, đôi lông mày sắc lẹm như kiếm, ánh mắt sáng ngời, vừa mang phong thái nho nhã của bậc văn nhân, lại vừa toát ra khí chất uy nghiêm của dòng dõi hoàng gia. Tóm lại, hắn chính là dáng vẻ mà nàng hằng ngưỡng mộ.
Đặc biệt là đôi bàn tay trắng ngần, thon dài với những đốt xương rõ nét của hắn. Không quá thô cũng chẳng quá mảnh, đôi tay ấy sinh ra như để đạt đến sự hoàn hảo tuyệt đối. Khi đó, hắn chụm ngón trỏ và ngón giữa lại, nhẹ nhàng chạm một cái lên bức tranh hoa mai rụng của nàng rồi khẽ nói: “An tiểu thư, những đóa mai này rụng rất đẹp. Nhưng mà một tiểu thư khuê các, sao lại mang nỗi sầu oán thê lương đến nhường này?”
Lí Triệt cảm thấy cái chạm tay ấy của hắn không phải là chạm lên đóa mai khô khốc trên mặt giấy, mà là chạm thấu tận tâm can nàng.
Ngày ấy, nàng cầm bút vẽ cảnh mai rụng chẳng qua chỉ là cảm hứng nhất thời, vốn chẳng hề có nỗi sầu oán thê lương nào cả. Nào ngờ đâu, lời nói của hắn lại như một lời tiên tri ứng nghiệm, khiến nửa đời sau của nàng phải phiêu bạt, tàn tạ héo hon.
Bước chân hắn rất vững, có đôi khi nàng bước nhanh hơn một chút, hắn cũng rảo bước nhanh theo, theo sát bên cạnh nàng. Đôi bàn tay với dáng vẻ mà nàng không hề ưa thích ấy vẫn cứ nắm chặt lấy cán đèn. Hắn dường như cứ giữ mãi tư thế ấy, cứ đà này, chắc cán đèn cũng phải gãy mất thôi.
Hắn gầy đến đáng thương, thân hình lọt thỏm trong chiếc áo bông mỏng manh, ống tay áo rộng thùng thình thỉnh thoảng lại có gió lùa vào. Nghĩ bụng, trên người hắn chắc chẳng có mấy lạng thịt, e rằng đến xương cốt cũng chẳng nặng đến nửa cân.
Lí Triệt không bước tiếp nữa, tiểu thái giám cũng dừng lại theo nàng. Hắn yên lặng đến lạ thường, chuyện hắn bị tật không nói được thì chưa nói đến, ngay cả lúc hắn cầm đèn dẫn đường cũng không thấy phát ra tiếng động.
Nàng mang đôi giày vải dẫm lên lớp tuyết mịn dày nửa thước, vả lại nàng giống mẫu thân, dáng người vốn không cao lớn, lại thêm trận bạo bệnh trước đó khiến thân thể yếu ớt hơn người thường rất nhiều. Ngay cả khi nàng dẫm lên tuyết còn nghe thấy tiếng “kẽo kẹt, kẽo kẹt”, vậy mà vị tiểu thái giám này đi đường lại yên lặng không một tiếng động. Chẳng rõ là vì hắn quá nhẹ cân, hay do nỗi sợ hãi đối với nàng khiến hắn phải cẩn trọng đến mức đó.
Nàng khẽ ho một tiếng, đôi mắt đang rũ xuống của hắn bèn ngước lên, chạm phải ánh mắt nửa cười nửa không của nàng, rồi lại chậm rãi cụp xuống. Biểu hiện của hắn quá đỗi thản nhiên, ngược lại khiến nàng cảm thấy có chút ngượng ngùng.
“Cho ta xem chiếc đèn này một chút có được không?”
Hắn gật đầu, dùng ống tay áo lau chùi cán đèn một lượt, sau đó lùi lại một bước. Đôi tay cầm đèn của hắn bọc qua một lớp áo, hắn cúi người khom lưng, giơ cao cán đèn đến độ cao mà nàng chỉ cần đưa tay ra là có thể chạm tới.
Nàng thấy hắn quả thực cẩn thận quá mức, nhưng ngẫm lại cũng không thấy có gì sai trái, hắn vốn không nói được, nên so với người thường lại càng thêm phần cung kính. Thực lòng nàng chẳng có hứng thú gì với chiếc đèn cung đình trong tay hắn, loại đèn này năm nào cũng thấy, thợ làm khéo léo nhưng lại quá khuôn mẫu. Dẫu mỗi năm có thay đổi kiểu dáng thì chung quy vẫn là những đường nét ngay ngắn đến mức tẻ nhạt, thiếu đi chút ý vị mới mẻ.
Nàng chỉ là muốn nhìn kỹ đôi bàn tay của hắn hơn một chút.
Hắn khom lưng xuống, nàng nhìn ra được hắn vốn định quỳ hẳn xuống để dâng đèn cho nàng, chắc hẳn vì lúc nãy nàng nói muốn đỡ hắn dậy khiến hắn kinh hãi, nên giờ mới không dám quỳ xuống nữa.
Nhưng lúc này, nàng đã nhìn thấy thật rõ ràng. Hắn gầy yếu là thế, vậy mà những ngón tay lại thô to đến lạ, nhìn gần thế này quả nhiên thấy vừa đỏ vừa sưng, mu bàn tay phải thậm chí đã chuyển sang màu xanh tím vì giá rét, gần như bắt đầu lở loét.
Trên tay hắn vẫn còn vài vết máu mới, hắn là thái giám thô sử, ngày thường toàn làm việc nặng nhọc, tạp nham. Nay dịp cuối năm, chắc hẳn công việc càng thêm bù đầu, thảo nào hắn lại đến muộn hơn giờ hẹn tận nửa canh giờ.
Lúc hắn mới đến, tóc mai trên trán gần như ướt sũng, đỉnh đầu cũng dính đầy tuyết trắng, hơi thở có phần dồn dập nhưng hắn lại cố sức đè nén, chỉ dám hít thở nhẹ nhàng khe khẽ, chắc là đã chạy vội vàng đến đây. Nếu không phải nàng vốn có thính lực nhạy bén hơn người thì căn bản chẳng thể nào nghe ra được.
Trong ngực áo hắn phồng lên, rõ ràng là đang giấu đồ vật gì đó. Đi cùng nàng suốt một đoạn đường, hắn rất nhiều lần theo bản năng mà đưa tay che chắn bảo vệ. Sắc mặt hắn tuy không đổi, nhưng bàn tay nắm cán đèn run rẩy không thôi đã phản bội chính chủ nhân của nó.
Nàng thấy vành tai hắn đỏ ửng, vốn cứ ngỡ là do ánh đèn cung đình đỏ thẫm chiếu vào, nhưng khi hắn giao đèn cho nàng, nàng đã xác định được đó là sắc hồng không bình thường của cơ thể.
Hắn lặng lẽ và ngoan ngoãn đi sau nàng nửa bước về phía bên phải, đôi tay dù run rẩy nhưng vẫn đảm bảo chiếc đèn cung đình không hề chao đảo. Đi cả một quãng đường dài, mắt nàng không hề bị ánh nến lung lay làm cho khó chịu. Ngay cả Lục Bình hiểu tính nết nàng nhất cũng chưa chắc làm được đến mức này, huống chi những người khác.
Mỗi khi có gió thổi qua, hắn lại cố gắng nghiêng mình sang một bên, ý định dùng thân mình che chắn bớt chút gió tuyết cho nàng.
Khoảnh khắc ánh mắt hắn chạm vào nàng, con ngươi hắn thu nhỏ lại một chút, thoáng hiện lên một tia dịu dàng và luyến lưu khó tả, nhưng rồi nhanh chóng trở lại vẻ bình lặng, thần sắc đờ đẫn, cúi mặt nhìn xuống.
Suốt thời gian ấy, hắn vẫn luôn khom lưng, giữ tư thế nhún nhường cung kính, đôi tay nâng hờ chiếc đèn cung đình. Nàng lên tiếng, hắn gật đầu đáp lại; nàng im lặng, hắn kiên nhẫn đợi chờ.