Phi Điển Hình NTR - Nhất Bàn Sao Thanh Đậu
Yêu Diễm Công: Màn Chào Hỏi Gia Đình
Phi Điển Hình NTR - Nhất Bàn Sao Thanh Đậu thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chương 14.
44.
Mẹ của Khuê tú thụ rất quan tâm đến chuyện tình cảm của cậu con trai út, bà thường xuyên hỏi thăm về tiến triển giữa cậu và Yêu diễm công.
Khuê tú thụ đành bất đắc dĩ giải thích với mẹ qua điện thoại: “Mẹ ơi, con và anh ấy thật sự không như mẹ nghĩ đâu ạ.”
Mẹ: “Vậy cũng được. Hôm qua anh con có gửi cho mẹ ảnh và thông tin của mấy người. Lát nữa mẹ sẽ gửi cho con xem thử, nếu con ưng thì mẹ sẽ bảo anh con giới thiệu cho con. Mẹ đã tìm hiểu kỹ rồi, phẩm chất của mấy người này lần này thì tuyệt đối không chê vào đâu được.”
Khuê tú thụ im lặng.
Anh cả cậu là một người đàn ông mặt lạnh, ít nói và trầm mặc, thậm chí còn lạnh lùng hơn cả Băng sơn công. Trên thương trường, anh ấy sát phạt quyết đoán, mạnh mẽ vang dội. Bắt một người đàn ông như vậy làm ông mai, mẹ cậu thật sự đã làm khó anh rồi.
“Anh cả con bảo rồi, chỉ cần Baby nhà chúng ta thích, có thẳng cũng bẻ họ thành cong hết.”
Xem ra anh cả cũng rất thích thú.
Brother-complex thật đáng sợ.
*Brother complex: chỉ những người cuồng em trai, cưng chiều em trai hết mực
Khuê tú thụ lại im lặng.
46.
Trước đây, khi Khuê tú thụ chưa quen Yêu diễm công, cậu chỉ biết y là một ca sĩ hát chính ở quán bar. Nhưng sau khi ở bên Yêu diễm công một thời gian dài, cậu mới nhận ra y không chỉ đơn thuần là một ca sĩ hát chính nhỏ bé.
Quán bar mà y làm ca sĩ hát chính là một trong những câu lạc bộ đêm nổi tiếng nhất thành phố A, và y còn sở hữu hơn nửa cổ phần ở đó. Dù gia thế của y không thể sánh bằng nhà Khuê tú thụ, nhưng Yêu diễm công đã từng bước từng bước nỗ lực, từ một kẻ bụi đời lăn lộn ngoài đường mà có được nhà cửa, xe cộ như bây giờ, không còn phải lo lắng chuyện ăn mặc. Quả thực, đó không phải là điều dễ dàng.
Đúng vậy, một ca sĩ hát chính bình thường làm sao có thể lái nổi chiếc G65. Chưa kể đến G65, ngay cả chiếc Ducati Diavel mà Yêu diễm công lái khi lần đầu đến trường đón Khuê tú thụ cũng là thứ mà người bình thường khó lòng chi trả.
*Ducati Diavel Diesel là mẫu mô tô nổi tiếng phiên bản giới hạn với đúng 666 chiếc được sản xuất và do hai nhãn hiệu nổi tiếng của Ý cùng nhau chế tạo.
Gần đây, Yêu diễm công bắt đầu chuẩn bị mở một quán bar mới nên khá bận rộn, nhưng việc mỗi tuần đón Khuê tú thụ tan làm về vẫn đều đặn không thay đổi.
Trước đây, y cảm thấy mình chỉ cần không phải lo lắng chuyện cơm áo gạo tiền là đủ. Nhưng từ khi thích Khuê tú thụ, y bắt đầu cảm thấy năng lực hiện tại của mình vẫn còn rất kém, không đủ để chu cấp cho cuộc sống của Khuê tú thụ.
Không phải Khuê tú thụ là người phô trương hay lãng phí, chỉ là từ nhỏ cậu đã sống trong hoàn cảnh được ưu ái, nói là cẩm y ngọc thực* cũng không hề quá lời, đó chính là cách sống quen thuộc của cậu.
*Cẩm y ngọc thực: Áo bằng gấm, đồ ăn bằng ngọc, ý chỉ cuộc sống giàu sang phú quý.
Yêu diễm công cũng suy nghĩ hơi nhiều rồi. Thứ nhất, Khuê tú thụ hoàn toàn có năng lực kiếm tiền tự nuôi sống bản thân. Thứ hai, gia đình cậu cũng không thể để bảo bối tâm can của mình trở thành một người ỷ lại vào cuộc sống của Yêu diễm công được.
Có lẽ Khuê tú thụ cũng biết Yêu diễm công muốn mở quán mới. Cậu đã hỏi y mấy lần, nhưng y không nói nhiều, cứ úp úp mở mở.
“Tuần này tôi muốn về nhà.” Khuê tú thụ nói khá uyển chuyển, ý cậu là, nếu Yêu diễm công bận thì không cần phải đến tìm cậu.
Nhưng Yêu diễm công vẫn tỏ vẻ không hiểu, chỉ “à” một tiếng rồi nói: “Được đấy, vừa hay trước đó anh đã hẹn đi thăm dì mà vẫn chưa có cơ hội. Dì thích thứ gì em cứ nói cho anh biết một tiếng nhé, dù sao lần đầu tiên đến nhà thăm hỏi cũng phải chuẩn bị chút quà ra mắt cho phải phép.”
Cái vẻ ngượng ngùng như cô dâu mới về ra mắt bố mẹ chồng của y khiến Khuê tú thụ nhất thời câm nín.
“Hả?”
“Mẹ tôi chẳng thích gì đặc biệt, bình thường chỉ thích nghe nhạc cổ điển thôi.” Khuê tú thụ nói.
Yêu diễm công nghiêm túc suy nghĩ: “Vậy anh nên mang theo đàn nhị hồ* đến kéo một đoạn để trợ hứng cho dì sao?”
...
E rằng Yêu diễm công đã hiểu lầm gì đó về nhạc cổ điển rồi.
*Đàn nhị hồ là một trong những loại nhạc cụ thuộc bộ dây lâu đời của Trung Quốc. Đàn nhị hồ chỉ có hai sợi, một sợi là sợi ngoài, một sợi là sợi trong. Sự cọ sát giữa hai sợi dây đàn có độ dày khác nhau được buộc vào trục đàn tạo nên độ rung và phát ra âm thanh. Ông nhị là thùng cộng hưởng của đàn nhị hồ, có tác dụng khuếch đại và lan truyền sự rung động của dây đàn.
Khuê tú thụ nhìn y với vẻ mặt không cảm xúc.
Yêu diễm công thấy Giản Baby bày ra vẻ mặt này thật đáng yêu chết đi được, y thật sự rất muốn hôn và ôm cậu một cái. Nhưng với mối quan hệ hiện tại của hai người, y chỉ đành dùng mu bàn tay ngứa ngáy khẽ chạm lên môi người mình muốn hôn, rồi cười: “Anh trêu em đấy thôi.”
“Vậy cha em có thích gì không? Còn cả anh chị và các cháu nhỏ nhà em nữa?” Yêu diễm công cố gắng không bỏ sót bất cứ người thân nào của nhà 'vợ'.
Khuê tú thụ nói: “Không cần phiền phức vậy đâu, chỉ cần đến nhà tôi ăn một bữa cơm là được rồi.”
“Không, chuyện này đối với anh không chỉ đơn thuần là một bữa cơm.” Yêu diễm công nắm đúng thời cơ, siết chặt hai bàn tay trắng trẻo nhỏ nhắn của Khuê tú thụ, sau đó đặt lên vị trí trái tim trên ngực mình, rồi thâm tình nói: “Đây là lần đầu tiên anh gặp người nhà em, sao có thể không long trọng được chứ? Lát nữa em có bận gì không, đi mua quần áo và làm tóc với anh đi.”
Khuê tú thụ ngẩn người, cậu muốn rút tay về nhưng lại phát hiện người này không chịu buông, chỉ đành rũ mắt nhìn chằm chằm vào đôi mắt thâm tình của đối phương: “Buông ra.”
“Có rảnh không?” Yêu diễm công vẫn tiếp tục biểu cảm đó.
“Không.”
Khuê tú thụ cảm thấy đau đầu. Từ sau khi người trước mặt này thẳng thắn bày tỏ lòng mình, y càng ngày càng thả phanh, không còn biết xấu hổ là gì nữa.
Trước đây, ít nhất còn có cái mác bạn bè che chắn, làm gì cũng biết chừng mực. Ai như bây giờ...
Khuê tú thụ nhìn thấy đầu Yêu diễm công càng lúc càng cúi thấp, mặt càng lúc càng gần, miệng càng lúc càng chu ra, cậu không nhịn được mà khóe miệng giật giật: “Anh đang làm gì thế?”
“Anh vừa nghĩ đến việc phải gặp người nhà em là liền cảm thấy căng thẳng, muốn được an ủi tinh thần một chút.” Yêu diễm công tuyên bố thẳng thừng.
Khuê tú thụ dùng sức gỡ tay mình ra khỏi sự trói buộc, sau đó dùng một tay chặn trước miệng Yêu diễm công, bất đắc dĩ nói: “Tôi bắt đầu hoài niệm khoảng thời gian chúng ta mới quen nhau rồi.”
Khi đó, ai ai cũng có chút câu nệ khách sáo, có thể không thật lòng, nhưng ít ra còn biết giữ thể diện.
Không như bây giờ...
“Baby ơi Baby à, em đúng là có phúc mà không biết hưởng quá rồi. Nếu là anh, có một chàng trai đẹp trai, cao ráo, phong độ ngời ngời, chim sa cá lặn, khuynh quốc khuynh thành, lại còn trung trinh không đổi, trước sau như một theo đuổi mình, nhất định anh sẽ bật khóc mà đồng ý ngay.”
Khuê tú thụ không phản ứng, bởi vì cậu biết người này vẫn chưa nói xong đâu.
“Nếu như anh ấy cảm thấy lẻ loi hiu quạnh, không nơi nương tựa, cần một chốn an ủi tinh thần, nhất định anh sẽ đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên trán anh ấy, rồi nói: ‘Đừng sợ, có em đây rồi, sẽ không có ai làm khó dễ cho anh đâu.’ ”
Đấy, cậu biết ngay mà.
Khuê tú thụ nhìn vầng trán trơn bóng và gương mặt diễm lệ của y, yên lặng thở dài trong lòng. Cậu giơ tay vỗ nhẹ lên trán Yêu diễm công, dịu dàng như cách cậu vẫn hay vỗ George, rồi nói: “Đi thôi.”
“Đi đâu?” Hiển nhiên Yêu diễm công đã trúng chiêu này, lúm đồng tiền lập tức nở rộ như hoa.
“Không phải anh đã nói sao? Cùng anh đi dạo phố để an ủi tinh thần cho anh.” Khuê tú thụ nói.