Phi Điển Hình NTR - Nhất Bàn Sao Thanh Đậu thuộc thể loại Linh Dị, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chương 25.
64.
So với Khuê tú thụ, bạn bè của Yêu diễm công khá là tạp nham, đủ hạng người từ thượng vàng hạ cám. Y cũng rất muốn giới thiệu Khuê tú thụ cho bạn mình, nhưng lại lo lắng có người không hiểu chuyện mà lỡ lời làm tổn thương đến bảo bối của mình.
Y không nhắc đến, nhưng Khuê tú thụ lại tự nói: “Em còn chưa gặp bạn bè của anh đấy.”
Yêu diễm công đáp: “Một đám bọn họ đều là đàn ông thô lỗ, không biết ăn nói, ngoại trừ khoe khoang thì chẳng biết gì khác, anh sợ em không quen khi ở chung với bọn họ.”
Khuê tú thụ nói: “Nhưng em ở chung với anh rất vui vẻ mà.”
Cậu nói như vậy khiến Yêu diễm công không cảm thấy vui vẻ chút nào: “Chồng em có thể giống bọn họ sao? Em so sánh kiểu gì thế?”
Khuê tú thụ bật cười.
“Em còn cười!” Yêu diễm công nhìn Khuê tú thụ, rồi cũng nở nụ cười. Y hỏi Khuê tú thụ: “Baby, em nói thật với anh đi, lần đầu tiên khi nhìn thấy anh, trong lòng em đã nghĩ gì?”
Khuê tú thụ bảo em không nói cho anh biết đâu.
“Em nói như vậy thì anh sẽ nghĩ em đã bị vẻ anh tuấn tiêu sái của anh chinh phục, từ đó yêu anh sâu đậm, dùng chiêu lạt mềm buộc chặt như gần như xa, đã nghiện còn ngại với anh.”
Khuê tú thụ không bị khiêu khích, nghe y nói vậy cũng không phản ứng.
Yêu diễm công càng tưởng tượng càng hăng say: “Hoặc nói, em chỉ lợi dụng Tống Nghị để tiếp cận anh, thực ra em đã mơ ước khuôn mặt mỹ lệ của anh từ lâu rồi, đúng không?”
Bàn về độ mặt dày, người này nhận số hai thì trên đời không ai dám nhận số một.
Khuê tú thụ: “Anh nói gần đủ chưa….”
Y càng nói càng hăng say.
“Nhiều năm trước em đã bị hấp dẫn bởi phong thái ngời ngời của anh, chỉ là khổ nỗi em quá bình thường, bao nhiêu năm như vậy em không cách nào bộc lộ tài năng giữa đông đảo người theo đuổi anh. Khi biết được lão háo sắc Tống Nghị kia cũng bị anh mê mẩn đến mất hồn mất vía, em biết cơ hội của mình đã đến rồi, lạt mềm buộc chặt là giả, lừa anh lên giường mới là thật!”
Khuê tú thụ bỗng nhiên cúi đầu tìm tòi xung quanh, vừa tìm vừa khẽ hỏi ở chỗ nào nhỉ.
“Em đang tìm gì đấy?” Thấy cậu như vậy, Yêu diễm công liền lại gần: “Không thấy di động à?”
Khuê tú thụ nghiêm túc trịnh trọng nói: “Không phải, là không thấy da mặt của anh, em kiếm giúp anh.”
“?”
Trời ạ, Baby của y bị ai làm hư vậy?
Yêu diễm công giật mình biến sắc: “Em bị ai nhập vào? Đây không phải là Baby của anh, Baby của anh mới không nói những câu thế này!”
Khuê tú thụ nháy mắt một cái, nhìn y không lên tiếng.
Yêu diễm công vồ tới bắt đầu sờ soạng khắp người một cách sỗ sàng: “Nhanh nhanh để anh kiểm tra một hồi, rốt cuộc em có phải là Giản Baby không.”
Khuê tú thụ nói: “Đồ giả đấy, Giản Tân thật đã bị em ăn hết rồi, gầm gừ một cái nuốt sạch vào bụng.”
Xưa nay Khuê tú thụ luôn hòa nhã, nghiêm túc, thậm chí có lúc còn hơi cứng nhắc, rất ít khi sinh động thế này. Nghe thấy cậu nói vậy, Yêu diễm công bịt chặt mũi rồi vùi mặt vào cổ cậu.
Lát sau, y mới rầu rĩ nói: “Làm sao bây giờ, em đáng yêu đến mức làm anh mất máu rồi.”
Khuê tú thụ không rõ tại sao mình lại đáng yêu đến mức làm người ta mất máu, mà sau đó cậu nhanh chóng không cần rõ nữa, vì cái người mặt dày kia nhanh chóng tươi tỉnh trở lại, quay lại hoàn thành chuyện y chưa làm xong: “Vậy anh cũng phải ăn thịt em, báo thù cho Baby nhà anh.”
….
Sau một hồi quấn quýt, Yêu diễm công ôm người mệt đến muốn ngủ lên giường, tay còn không thành thật vuốt ve nhẹ nhàng trên tay Khuê tú thụ.
Yêu diễm công nói: “Anh đùa đấy, nếu như em thật sự giống như những người kia chỉ xem trọng mặt của anh, anh cũng không theo đuổi em khổ cực đến vậy.”
Khuê tú thụ khẽ động đậy: “Theo đuổi em khổ cực lắm hả?”
“Anh vui vẻ chịu đựng.” Bản năng sinh tồn của Yêu diễm công quả là mạnh mẽ.
Khuê tú thụ nở nụ cười, cậu cọ cọ trong ngực y, không lên tiếng.
“Em không giống họ, họ quá nông cạn, chỉ nhìn trúng nhan sắc hoàn hảo của anh, không giống em….”
Khuê tú thụ tiếp lời: “Đúng, em nhìn trúng anh vừa ham ăn vừa lười, lại không biết xấu hổ, còn, còn ăn nói bỗ bã nữa.”
Lần đầu tiên cậu nói những lời như vậy, còn không quen lắm. Khuê tú thụ dừng một chút, tựa như đang khắc phục rào cản tâm lý, sau đó mới nói hoàn chỉnh.
“….”
Yêu diễm công cúi đầu nhìn bảo bối tâm can của mình: “Vợ à, em bị ai dạy hư thế? Ai dạy em nói những câu này?”
Khuê tú thụ vô tội hấp háy mắt: “Không phải anh à?”
Yêu diễm công rất vui vẻ, cảm giác vô cùng thành công: “Anh thật sự quá ưu tú, thật sự cảm thấy kiêu ngạo vì mình quá.”
Khiến một thiếu gia nghiêm túc, đứng đắn mà giờ lại bị biến chất đến mức này, y còn lấy làm tự hào lắm.
Khuê tú thụ nói xong những lời này vẫn nhíu mày, vẻ mặt như vừa ăn phải quả hồng chát.
Cậu nói, “Lần sau em không muốn nói thế nữa, cảm giác thật kỳ quái.”
“Không sao, em nói nhiều là quen, anh sẽ dạy cho em.” Yêu diễm công bảo.
“Không muốn.”
“Những thứ này chỉ là trò trẻ con, em vẫn chưa học được cái cốt lõi đâu.”
Khuê tú thụ: “….Nếu em thật sự học được cái cốt lõi, anh cứ chờ bị anh em cầm gậy sắt đuổi đánh đi.”