Phi Điển Hình NTR - Nhất Bàn Sao Thanh Đậu
Chương 28: Ngoại truyện 3a
Phi Điển Hình NTR - Nhất Bàn Sao Thanh Đậu thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
3.
Cuộc sống chung của hai người vẫn vô cùng hạnh phúc và viên mãn, chỉ có một điều chưa trọn vẹn là mỗi sáng sau khi Khuê tú thụ thức dậy, George lại chạy vào, leo lên chỗ cậu vừa nằm và tận hưởng buổi sáng cùng Yêu diễm công.
Nhiều lần Yêu diễm công tỉnh giấc, muốn ôm hôn người yêu bé bỏng của mình, nhưng lại phát hiện người ấy đã không còn ở đó, chỉ có chú chó ngốc nghếch đang rúc vào bên cạnh. Thấy anh tỉnh, nó còn sán lại gần liếm liếm lên mặt.
Chưa có nụ hôn chào buổi sáng đã đành, vậy mà mỗi ngày anh còn phải đón nhận một chú chó liếm mặt vào buổi sớm.
Sau nhiều lần như vậy, Yêu diễm công bèn bắt đầu phàn nàn: “Lần sau em có thể thức dậy muộn hơn một chút được không, đừng để George leo lên giường. Đã nhiều lần anh suýt nữa thì hôn môi với nó rồi đấy.”
Nhìn vẻ mặt đầy vẻ phiền muộn của Yêu diễm công, Khuê tú thụ cực kỳ muốn cười: “Trước đây nó quen leo lên giường em rồi. Nếu anh thật sự hôn môi với George, Phú Quý sẽ không vui đâu.”
“Phú Quý vui hay không vui là vấn đề chính ư?!”
Khuê tú thụ bổ sung: “George cũng không tình nguyện đâu.”
Thấy mặt Yêu diễm công càng lúc càng sa sầm, sắp nổi giận, cậu bèn nói thêm: “Nhất định anh cũng không tình nguyện!”
“Vậy còn em? Em vẫn vui vẻ sao?” Yêu diễm công bị Khuê tú thụ chọc giận đến bốc hỏa.
Sao người này chẳng nắm bắt được trọng điểm gì cả.
“Em, em cũng không tình nguyện. Có điều tại sao mới sáng ra chúng ta đã bắt đầu thảo luận chuyện anh hôn môi với chó thế.”
Hướng đi của cuộc nói chuyện càng lúc càng kỳ quặc.
“Đừng có đánh trống lảng. Em không yêu anh, không hề có ham muốn sở hữu anh gì hết.” Yêu diễm công bực bội đỏ mặt buộc tội.
Khuê tú thụ nói: “Em yêu anh, nhưng tại sao em phải công khai tuyên bố chủ quyền với một con chó chứ.”
Cách bày tỏ chủ quyền công khai của George là đi tiểu, cách này cậu cũng có thể miễn cưỡng chấp nhận, nhưng liệu Yêu diễm công, người bị đánh dấu chủ quyền, có chấp nhận được không chứ.
Yêu diễm công rất thích nghe Khuê tú thụ nói lời yêu thương, khi nghe được ba chữ mà anh muốn nghe nhất kia, liền đắc ý hừ nhẹ một tiếng: “Được rồi, biết em yêu anh mà. Ngày nào cũng nói, thấy anh chiều chuộng em hết mực là cả ngày làm nũng anh. Thật là, nào, lại đây để anh hôn một cái nào.”
Khuê tú thụ muốn để George đi hôn anh ta.
Cái tên này đúng là được voi đòi tiên!
Yêu diễm công nói xong bèn sán đến gần muốn hôn lên mặt Khuê tú thụ, nhưng cậu dùng tay ngăn miệng anh lại: “Lát nữa em phải đi họp phụ huynh cho Mao Đậu, anh tự ăn cơm đi nhé.”
Yêu diễm công dùng tay kéo tay Khuê tú thụ ra, sau đó lại gần hôn một cái mới hài lòng gật đầu: “Vậy em chờ anh một lát nhé, anh thay quần áo.”
Khuê tú thụ thấy khó hiểu: “Họp phụ huynh thì một mình em đi là được rồi, anh đi làm gì nữa?”
Yêu diễm công thẳng thừng và hùng hồn đáp: “Không được à? Đi hai người càng thể hiện được sự coi trọng của gia đình chúng ta đối với Mao Đậu, nhất định thầy cô sẽ không dám coi thường Mao Đậu nhà mình nữa.”
Nói xong anh ta lại đổi giọng, ác ý tố cáo: “Nhất định cô giáo mầm non của Mao Đậu đều là những cô gái trẻ trung. Baby nhà chúng mình có sức hút lớn thế này, chắc chắn mấy cô ấy đều sẽ có ý đồ xấu. Anh phải đến để đánh thức mấy người họ, để họ rụt móng vuốt của mình lại, bóp chết mầm non tội ác từ trong trứng nước.”
Nói xong anh ta còn làm động tác bóp cổ.
Khuê tú thụ: “Đoạn Tây Duệ, có phải em khiến anh không có cảm giác an toàn không?”
Yêu diễm công không chút suy nghĩ, gật đầu: “Đúng thế! Baby nhà anh tốt thế này, chỉ cần là người có ánh mắt bình thường, nhất định sẽ đều thích Baby nhà anh! Anh thật sự cảm thấy vô cùng nguy hiểm, phải không ngừng cảnh giác.”
Khuê tú thụ có thể hiểu được rằng vì hoàn cảnh sinh ra và lớn lên của Yêu diễm công đã khiến tính cách của anh ấy bị khiếm khuyết, có điều cậu vẫn nhấn mạnh rằng: “Mặc kệ thế nào đi chăng nữa, em sẽ vẫn chỉ đi cùng anh.”
Yêu diễm công vô cùng nhập tâm vào vai diễn, nghe vậy anh ta không những không cảm động, mà còn bày ra dáng vẻ Tây Thi ôm tim*: “Chồng à, ý của em là em chỉ có thể đi cùng anh, chứ không bảo đảm là sẽ yêu anh đúng không? Dù sao thì thiều quang dịch thệ, dung nhan dịch lão*, tuy hiện giờ anh kiều diễm hơn hoa, nhưng sẽ có một ngày hoa tàn bướm tan, đến lúc đó em không còn yêu anh nữa, chỉ có thể nhẫn nhịn ở bên anh chịu đựng một cuộc sống không còn kịch tính, một cuộc sống quen thuộc, chán nản và nhạt nhẽo, đúng không?”
*
Tây Thi ôm tim: Là một điển cố. Thời Xuân thu, Việt quốc có người con gái xinh đẹp được mọi người yêu thích tên gọi Tây Thi. Tây Thi mắc chứng đau tim. Có một hôm bệnh tái phát, chỉ thấy tay nàng ôm ngực, hai mày nhăn lại, tuy thế nhưng lại làm toát lên một vẻ đẹp dịu dàng, mềm yếu đầy nữ tính của người con gái. Lúc nàng từ thôn đi ra, mọi người trong thôn nhìn thấy đều mở to mắt ngắm nhìn.
*Thiều quang dịch thệ, dung nhan dịch lão: cảnh xuân tươi đẹp chóng qua, dung nhan cũng nhanh chóng già đi.
Khuê tú thụ thật sự rất muốn tìm một hộp dụng cụ để cạy mở đầu bạn trai mình ra, nhìn xem rốt cuộc bên trong chứa những thứ xàm xí gì mà có thể khiến anh ta nói ra được nhiều câu không đứng đắn và nhiều lời giải thích đến vậy.
“Chờ đến khi về em sẽ xóa hết những bộ phim cung đấu kia của anh.” Khuê tú thụ bất đắc dĩ nói.
Yêu diễm công biết nhìn tình hình, thấy thế liền ngoan ngoãn nhận lỗi: “Chồng ơi anh sai rồi, sẽ không quấy rối lung tung nữa.”
Anh còn biết mình lằng nhằng cơ đấy!
“Trước hết anh cứ đi ăn cơm rồi thay quần áo đi, em chờ anh.”