Phi Điển Hình NTR - Nhất Bàn Sao Thanh Đậu thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chương 3.
9.
Không rõ Băng sơn công đã nói gì với cha mình mà sau đó ông ấy không còn để tâm đến hắn nữa. Kể từ đó, Băng sơn công càng trở nên phóng túng, không kiêng nể gì.
Hắn dẫn Yêu diễm thụ đến dự tiệc sinh nhật của bạn mình. Đó là một bữa tiệc thân mật trong gia đình, thậm chí còn là buổi tiệc rượu của giới thượng lưu.
Khuê tú thụ cũng có mặt, có thể hình dung được tình cảnh lúc đó khó xử đến mức nào.
Tất cả những người có mặt đều mặc âu phục, còn nữ giới thì trang điểm lộng lẫy. Trong khi đó, Yêu diễm thụ lại mặc áo phông và quần bò, mái tóc xám điểm thêm màu hồng nhạt trông vô cùng nổi bật.
Yêu diễm thụ chẳng bận tâm đến những lời xì xào bàn tán và ánh mắt khinh thường của người ngoài.
Sự tự tin của Yêu diễm thụ càng khiến Băng sơn công say mê.
10.
Bữa tiệc rượu được tổ chức ngoài trời, ngay cạnh một bể bơi.
Yêu diễm thụ nhân lúc không ai để ý, nhỏ giọng nói với Băng sơn công: “Đầu óc của người tổ chức bữa tiệc này có vấn đề à? Làm tiệc đứng bên bể bơi mà lại bắt ăn mặc nghiêm túc thế này, lát nữa định bơi khỏa thân tập thể sao?”
Băng sơn công cảm thấy người trong mộng của mình thật sự hài hước một cách tự nhiên.
Băng sơn công cũng muốn ở bên Yêu diễm thụ không rời nửa bước, nhưng vẫn phải tham gia các cuộc giao tiếp xã giao, nên Yêu diễm thụ vẫn có lúc bị bỏ lại một mình.
Điều bất ngờ xảy ra ngay lúc này. Khuê tú thụ đang chăm chú lắng nghe chuyên gia phẩm rượu bình luận về các loại rượu thì nghe thấy phía sau ồn ào hẳn lên.
Cậu quay đầu lại nhìn, hóa ra Yêu diễm thụ đã rơi xuống bể bơi, ướt sũng cả người. Xung quanh có rất nhiều người, nhưng không một ai chịu đưa tay ra giúp đỡ.
Người hành động nhanh hơn cả nhân viên phục vụ chính là Khuê tú thụ.
Cậu nhanh chóng đi đến cạnh bể, đưa tay ra với Yêu diễm thụ và nói: “Để tôi kéo anh lên.”
Yêu diễm thụ lau mặt một cái, vẻ mặt không chút cảm xúc: “Nếu tôi có sức như thế thật thì làm gì có chuyện đứng đực ra mãi? Bố đây bị chuột rút rồi!”
“….”
Cuối cùng, vẫn nhờ nhân viên phục vụ và Khuê tú thụ hợp sức kéo y lên.
Khuê tú thụ cởi áo khoác của mình ra khoác lên người Yêu diễm thụ, nói: “Đã có người đi lấy khăn tắm, nhưng tôi nghĩ anh cần phải đi thay quần áo và tắm rửa.”
Yêu diễm thụ khoác chiếc áo comple còn vương hơi ấm, ngồi trên ghế do phục vụ mang đến, sau đó hắn nhanh chóng điều chỉnh thái độ của mình. Dù đang ngồi, nhưng y vẫn giữ vẻ cao ngạo liếc nhìn Khuê tú thụ, hừ một tiếng: “Biết rồi.”
“Chân anh sao rồi?” Khuê tú thụ lo lắng hỏi.
Yêu diễm thụ không nói gì, y chỉ đá đá cẳng chân, ý muốn nói là không sao cả. Những người xung quanh nhìn thấy cảnh tượng đó càng cảm nhận rõ sự chênh lệch về giáo dưỡng và tố chất giữa hai người.
Đánh giá về Khuê tú thụ trong giới này cũng không hề tệ. Thái độ đối nhân xử thế của cậu rất đúng mực, biết tiến biết lùi. So với Yêu diễm thụ kiêu ngạo và thô tục, nhiều người vẫn hy vọng Khuê tú thụ sẽ ở bên Băng sơn công hơn.
Mà nói cũng lạ, rõ ràng tình cảm là chuyện riêng tư, thế nhưng có rất nhiều “người tốt” lại thích khoa tay múa chân muốn can thiệp vào chuyện cá nhân của người khác.
Khuê tú thụ liếc nhìn xung quanh, cậu nhận thấy dù đã xảy ra chuyện như vậy mà cả chủ nhân bữa tiệc lẫn nhân viên quản lý cũng không đến, sắc mặt không khỏi có chút không vui. Cậu hơi khom người, nghiêng đầu hỏi Yêu diễm thụ: “Anh không cẩn thận bị ngã à?”
Yêu diễm thụ nói: “Không để ý, bị ai đó va vào một cái, sau đó chân trượt nên ngã.”
“Vậy à,” Khuê tú thụ hơi nhíu mày, mím chặt môi, sau đó thấp giọng nói: “Chỗ này có camera, lát nữa anh có thể bảo người ta trích xuất đoạn phim.” Vốn dĩ cậu định dùng thái độ nhân nhượng để xoa dịu Yêu diễm thụ cho yên chuyện, nhưng trước mắt, chủ nhân tiệc rượu thấy Băng sơn công không có mặt ở đây, lại càng đối xử lạnh nhạt với Yêu diễm thụ. Hành vi này thực sự không hay chút nào.
“Hử?” Yêu diễm thụ nhíu mày, y khoác áo khoác của Khuê tú thụ rồi nhìn Khuê tú thụ chỉ mặc độc một chiếc sơ mi. Y khẽ mỉm cười, nhưng lời nói ra lại khiến người khác cảm thấy lạnh sống lưng.
“Cậu nghĩ, trong chuyện này ai sẽ là người đáng nghi nhất?”
Khuê tú thụ hơi ngớ người ra, sau đó lập tức cười khổ.
Đúng vậy, không cần nghĩ cũng biết trong mắt tất cả mọi người, người muốn thấy trò cười của Yêu diễm thụ nhất chỉ có mình cậu. Chuyện này đương nhiên sẽ đổ tội lên đầu mình.
“Hết cách rồi, ai bảo anh ấy không thích cậu.” Yêu diễm thụ thật sự đáng ghét, còn xát muối thêm vào vết thương lòng của Khuê tú thụ. May mà Khuê tú thụ có gia giáo tốt, tính tình cũng hiền lành, chứ đổi lại là người khác chắc đã chửi y rồi.
Như thể cố ý chứng minh mình không thể bỏ qua, Yêu diễm thụ còn chạy đến trước mặt Băng sơn công hắt xì mạnh mấy cái, trên mặt đượm nét tức giận lẫn tủi thân khiến người ta phải đau lòng: “Rõ là lạ, tiệc sinh nhật thì không sao, tiệc gia đình cũng chẳng có chuyện gì, tại sao cứ nhằm đúng hôm nay lại xảy ra vấn đề chứ.”
Lời nói của y mang theo thâm ý: tiệc sinh nhật không có Khuê tú thụ, tiệc gia đình cũng không có cậu, chỉ riêng hôm nay có Khuê tú thụ ở đây. Ý của y, sao người ngoài có thể không hiểu được?
Khuê tú thụ đã chuẩn bị tinh thần để nghe Băng sơn công chỉ trích, không ngờ, mặc dù sắc mặt hắn tối sầm, cũng chẳng thèm nhìn cậu lấy một cái, nhưng lời thốt ra lại khiến mọi người kinh ngạc: “Không phải cậu ấy làm. Cậu ấy không phải người như thế, sẽ không làm chuyện như vậy.”
Sắc mặt Yêu diễm thụ lập tức trở nên khó coi.
Khuê tú thụ không muốn tiếp tục nhìn hai người họ thân mật như thế, bèn nhẹ giọng nói: “Anh mau mau đi thay quần áo rồi tắm rửa đi, đừng để bị cảm lạnh.” Dứt lời, cậu cũng không chờ hai người họ phản ứng lại mà quay người rời đi, vừa vặn chạm mặt chủ nhân tiệc rượu đang khoan thai đến muộn. Khuê tú thụ mím chặt môi, khẽ gật đầu một cái, rồi không quay đầu lại.
Phía sau Khuê tú thụ, ánh mắt Yêu diễm thụ đượm vẻ nặng nề, đăm chiêu nhìn theo bóng lưng cậu.
11.
Khuê tú thụ là một giảng viên đại học dạy Lịch sử nghệ thuật phương Tây. Tiết dạy của cậu không nhiều nên cậu có rất nhiều thời gian rảnh rỗi.
Lúc nhận được điện thoại, Khuê tú thụ đang ở nhà mình thử làm món Phật nhảy tường*.
*Phật nhảy tường là món ăn ngon và rất nổi tiếng của người Phúc Kiến – Trung Quốc. Món ăn này luôn sử dụng rất nhiều nguyên liệu quý hiếm, bổ dưỡng và phải được trải qua quá trình chế biến cầu kỳ, công phu. Để làm nên món “Phật nhảy tường”, đầu bếp phải sử dụng đến 18 loại nguyên liệu thượng hạng như hải sâm, vi cá mập, bào ngư, nhân sâm, sò điệp… cùng các nguyên liệu khác như thịt gà, gân lợn, nấm, trứng…
Đây là một món ăn rất khó nấu và tốn nhiều thời gian, nên những lúc rảnh rỗi cậu thường không nhịn được mà làm những món như thế này.
Điện thoại là số lạ, Khuê tú thụ tưởng sinh viên nào đó quên bài tập gọi cho mình, bèn lau tay rồi bắt máy.
Là Yêu diễm thụ gọi đến. Người này vẫn thẳng thắn như mọi khi: “Cậu đang ở đâu?”
Nhất thời, Khuê tú thụ không thể nào tiếp nhận được thái độ không hề khách khí của y. Cậu dần dần hoàn hồn, đáp: “Ở nhà.”
“Nói cho tôi biết địa chỉ, tôi mang áo đến cho cậu.” Yêu diễm thụ nói.
Khuê tú thụ mới nhớ áo khoác của mình còn đang ở chỗ Yêu diễm thụ, liền từ chối: “Không cần phiền phức vậy đâu, anh cứ vứt đi là được….”
Chưa dứt lời, cậu đã bị Yêu diễm thụ cắt ngang một cách thô bạo: “Cậu có ý gì? Ghét bỏ tôi à? Áo cho tôi mượn khoác một lúc lại muốn vứt đi?”
“Không phải,” Khuê tú thụ giải thích: “Chỉ là tôi thấy như thế sẽ làm phiền anh quá.”
“Tôi không ngại phiền, cậu mau mau nói địa chỉ cho tôi biết đi.” Yêu diễm thụ nói nhỏ.
Khuê tú thụ đọc địa chỉ một lượt.
Yêu diễm thụ mất kiên nhẫn: “Tôi không nhớ được, WeChat của cậu có phải là số điện thoại này không?”
Khuê tú thụ nói phải.
Yêu diễm thụ: “Tôi kết bạn WeChat với cậu, cậu gửi định vị qua cho tôi, tôi sẽ lái xe đến.”
Khuê tú thụ nói: “Không cần phiền phức vậy đâu, anh cứ gửi quần áo đến đây cũng được.”
“Cậu có ý gì? Không muốn tôi đến nhà cậu à? Cậu nghĩ tôi tình nguyện đến lắm sao?” Yêu diễm thụ lại muốn bùng nổ.
Khuê tú thụ vội vàng nói không có, không có, vậy để tôi gửi định vị cho anh nhé.
Cúp máy xong, Khuê tú thụ nhìn điện thoại một lúc, cậu cảm thấy Yêu diễm thụ thật sự thiếu kiên nhẫn và có tính tình không tốt. Khuê tú thụ lắc đầu, cúp máy xong liền tiếp tục bận rộn trong nhà bếp.
Chẳng bao lâu sau, điện thoại lại vang lên. Khuê tú thụ bắt máy, vẫn là Yêu diễm thụ.
“Tôi kết bạn WeChat với cậu sao cậu không chấp nhận? Tôi chờ cậu nửa ngày rồi, cậu cố ý đúng không?”
Y làu bàu mắng mỏ một hồi.
Lần này, Khuê tú thụ cảm thấy thật sự có lỗi: “Ngại quá, tôi nấu ăn trong bếp bận quá nên quên mất. Giờ tôi sẽ kết bạn với anh ngay đây.”
Trong nháy mắt, Yêu diễm thụ trầm mặc, sau đó hừ lạnh: “Chúng ta nói chuyện hồi lâu vậy mà chỉ một câu ngại quá là xong sao?”
Khuê tú thụ tốt tính đáp: “Ừm, vậy để tôi kết bạn với anh, sau đó anh cũng không chấp nhận nhé?”
“Vậy không được!” Yêu diễm thụ kiên quyết từ chối: “Gặp mặt rồi nói!”
Khuê tú thụ lại cúp máy, sau đó chấp nhận lời mời kết bạn của Yêu diễm thụ rồi gửi vị trí của mình qua.
Ảnh đại diện của Yêu diễm thụ không phải là ảnh tự sướng của y mà là một bức ảnh chụp y đang ôm một con chó lông vàng, y chỉ lộ một chút cánh tay và ngón tay.
Con chó đó trông không lớn, nom thật ngoan ngoãn.
Khuê tú thụ nhìn đi nhìn lại, cảm thấy nó thật đáng yêu.
Đáng yêu hơn Yêu diễm thụ nhiều.