Phi Điển Hình NTR - Nhất Bàn Sao Thanh Đậu
Yêu Diễm Thụ 'giải cứu' Khuê Tú Thụ
Phi Điển Hình NTR - Nhất Bàn Sao Thanh Đậu thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chương 5.
13.
Khuê Tú Thụ không phải tuýp người thích đăng bài lên mạng xã hội. Trên trang cá nhân của cậu hiếm khi có ảnh, chỉ thỉnh thoảng chia sẻ sách vở hay phim ảnh, hoàn toàn trái ngược với Yêu Diễm Thụ.
Yêu Diễm Thụ lại là một người cực kỳ mê đăng bài trên mạng xã hội. Trang cá nhân của hắn có đủ thứ.
Ảnh tự sướng.
Tự tay hắn chụp.
Chó cưng.
Đàn guitar.
Bản nhạc mới.
Cây mọng nước đã chết.
………….
Rất đa dạng, vô cùng đặc sắc.
Hắn vừa đăng một bài viết mới, không có nội dung gì ngoài một biểu tượng cảm xúc trái tim tan vỡ.
Băng Sơn Công cũng nhìn thấy bài viết đó. Hắn thầm nghĩ có lẽ vì dạo này mình bận rộn không đến tìm hắn nên hắn mới buồn, trong lòng không khỏi có chút vui mừng.
Nhưng hiển nhiên Băng Sơn Công đã suy nghĩ quá nhiều. Hắn không hề thấy tất cả bình luận và tin nhắn riêng tư bên dưới bài đăng đó.
Đôi mắt Yêu Diễm Thụ cứ dán chặt vào khung chat ở đầu danh sách, nhìn chằm chằm đến mức đau nhức cả mắt, nhưng tin nhắn vẫn không hề nhúc nhích.
Yêu Diễm Thụ bĩu môi, mở camera trước tự chụp một tấm rồi nhấn gửi.
Một lúc lâu sau, bên kia mới gửi lại một dấu chấm hỏi.
Yêu Diễm Thụ gửi tin nhắn thoại, dùng giọng điệu ấm ức nói rằng mình bị dị ứng hải sản tươi, mặt sưng vù như đầu heo.
Khuê Tú Thụ ở đầu dây bên kia nhìn tấm ảnh tự sướng của Yêu Diễm Thụ trên màn hình điện thoại, thầm nghĩ 'anh tưởng tôi mù à'. Làn da của Yêu Diễm Thụ vốn trắng đến mức phát sáng, giờ trên mặt lốm đốm những nốt đỏ, đúng là hơi đáng sợ.
Khuê Tú Thụ suy nghĩ một lát rồi nghiêm túc nhắn lại:
Uống thuốc sẽ tốt hơn.
Hiển nhiên Yêu Diễm Thụ không mấy hài lòng với câu trả lời đó, hắn lại gửi:
Tất cả là tại cậu làm món tôm kho xì dầu cho tôi đấy, hôm nay tôi không thể lên sân khấu biểu diễn được!
Khuê Tú Thụ không trả lời.
Yêu Diễm Thụ cầm điện thoại, trong lòng bỗng dưng thấp thỏm một cách hiếm thấy. Hay là người này giận rồi nhỉ, dễ giận thế sao?
Hắn vừa nghĩ vậy đã thấy bên kia có tin nhắn trả lời.
Khuê Tú Thụ không nói thêm gì, mà liên tục gửi mấy phong bao lì xì đỏ chót.
Nhìn thấy một loạt tin nhắn chúc 'cung hỉ phát tài, đại cát đại lợi', nội tâm Yêu Diễm Thụ vô cùng phức tạp.
Khuê Tú Thụ lại nhắn:
Xin lỗi, tôi không biết anh bị dị ứng hải sản. Một lần anh lên sân khấu biểu diễn hết bao nhiêu tiền? Để tôi bồi thường cho anh.
Cậu ấy cũng thật có tâm, biết chuyển khoản trực tiếp có vẻ không thành ý nên còn gửi qua từng phong bao lì xì đỏ thắm.
Nhưng Yêu Diễm Thụ tỏ vẻ không hề hài lòng. Làm như vậy, người biết chuyện thì hiểu hắn lên sân khấu biểu diễn, còn người không biết lại tưởng hắn là một tiếp viên bán rượu bán sắc thì sao!
Sao Khuê Tú Thụ cứ giải quyết qua loa thế hả!
Yêu Diễm Thụ cũng không tự mình suy nghĩ sâu xa. Đối với Khuê Tú Thụ, ngoài thân phận tình địch không tiện nói ra của hắn, thì nhiều lắm hai người họ chỉ coi như những người xa lạ tình cờ gặp gỡ. Bây giờ Khuê Tú Thụ có thể dùng thái độ này đối xử với hắn hoàn toàn là vì tính tình cậu đôn hậu lương thiện, chứ người bình thường đã sớm cho hắn một trận rồi, còn muốn thân thiện thân mật với hắn sao? Đúng là nằm mơ giữa ban ngày.
14.
Yêu Diễm Thụ cũng đã thảo luận với bạn mình về chuyện này: Băng Sơn Công có một người theo đuổi điều kiện tốt như Khuê Tú Thụ lại làm như không thấy, cứ lao đầu vào tốn sức theo đuổi Yêu Diễm Thụ, rốt cuộc là hắn coi trọng điểm gì ở mình?
Người bạn: “Coi trọng dung nhan hoàn mỹ của mày chứ gì?”
Yêu Diễm Thụ không nhịn được đấm cậu ta một cái: “Mày nói tao như vậy thì thà tao tin hắn coi trọng cái tài chơi mạt chược của bố mày còn hơn.”
Người bạn kia vỗ đùi: “Cũng có thể lắm chứ, trong công việc là vệ sĩ, trong sinh hoạt là bảo mẫu, còn trên giường là bảo bối.”
Bảo cái con mẹ gì chứ.
Mặt Yêu Diễm Thụ không hề có cảm xúc: “Tao cầu xin mày, mày có thể thỉnh thoảng động não cái bộ óc đã gỉ sét của mày được không, mày xem phim ngôn tình thiếu não nhiều quá à?”
“….”
Một lát sau, Yêu Diễm Thụ bỗng nhiên thành khẩn xin lỗi: “Xin lỗi.”
Người bạn kia được yêu mà sợ, xoa xoa cánh tay bị đánh đến tê dại, nói: “Không sao, tao không đau, tao…” Cậu ta còn chưa nói hết đã bị Yêu Diễm Thụ cắt ngang: “À, không phải, tao đột nhiên nhớ ra mày không có não, không cẩn thận chọc vào nỗi đau của mày.”
Giờ người bạn kia cũng rất tò mò, cái tên Băng Sơn Công ngốc nghếch nhiều tiền kia rốt cuộc là coi trọng điểm nào của cái tên này thế?!
Quả nhiên thế giới của người có tiền, những người bình thường như cậu ta không thể nào hiểu được.
15.
Mức độ được hoan nghênh của Khuê Tú Thụ trong trường học có thể sánh ngang với Băng Sơn Công trong giới thượng lưu. Những người có thiện cảm với cậu không chỉ giới hạn ở đồng nghiệp, mà còn có cả sinh viên của cậu, đủ cả nam lẫn nữ. Thậm chí có cả nữ sinh viên gan lớn tan học chặn cậu lại để xin Wechat. Có điều, so với các nữ sinh viên, cái khiến người khác phải đau đầu nhất chính là những nam sinh viên táo bạo.
Khuê Tú Thụ ôm sách, yên lặng ngẩng đầu nhìn hotboy của Học viện Thể thao đang chặn đường mình, hỏi: “Bạn học, em có chuyện gì không?”
Chàng trai cao to khỏe mạnh, thân hình mét chín ấy lại bị ánh mắt kia trêu chọc đến đỏ bừng mặt. Hotboy lúng túng một lúc mới thấp giọng hỏi: “Thầy ơi, thầy có bạn trai chưa ạ?”
Khuê Tú Thụ nói: “Ngại quá, đây là chuyện riêng của tôi, tôi không muốn trả lời.”
Hotboy lại hỏi: “Nếu như chưa có, thầy có muốn có một người không ạ?”
Lần này Khuê Tú Thụ đã thông minh hơn: “Tôi có bạn trai rồi.”
Nhưng hotboy kia lại không hề tức giận: “Vậy đổi sang một người khác thầy có thấy phiền không?”
Hóa ra người trẻ tuổi bây giờ đều thích chơi chiêu như vậy à?
Khuê Tú Thụ được gia giáo nghiêm ngặt, tam quan chính trực. Ngay cả làm một chuyện xấu nhỏ thôi cũng đủ khiến lương tâm cậu bất an, cảm thấy tâm hồn mình bị đánh tan tành, chao đảo trong gió.
Cậu còn chưa kịp phản ứng thì đã có người lên tiếng.
“Em ấy sẽ thấy phiền đấy.”
Cả người tỏ tình lẫn người bị tỏ tình đồng thời quay đầu lại, liền nhìn thấy Yêu Diễm Thụ tháo mũ bảo hiểm đặt lên xe máy rồi đi đến bên cạnh Khuê Tú Thụ, đẩy cậu ra phía sau, bảo vệ cậu.
Khuê Tú Thụ vẫn biết Yêu Diễm Thụ rất cao, nhưng bây giờ nhìn hắn đứng trước hotboy cao mét chín cũng không hề kém cạnh, chắc chắn chiều cao của hắn phải hơn 1m85.
Không biết người này lên cơn động kinh gì mà nhuộm mái tóc màu xám kia sang màu cam. Có lẽ vì đội mũ bảo hiểm nên tóc hắn cứ lộn xộn bết bát, may mà hắn thật sự đẹp trai, dù có đội tổ chim cũng không khiến người ta thấy buồn cười, chỉ cảm thấy đẹp mắt.
“Anh là ai?” Hotboy bị ánh mắt không mấy thiện cảm của Yêu Diễm Thụ làm sợ hãi đến mức lùi về sau một bước theo bản năng.
Yêu Diễm Thụ mặc áo da đính đinh tán, đi giày Martin, trên vành tai đeo một loạt khuyên tai sáng lấp lánh, trông vô cùng chói mắt dưới ánh mặt trời. Vẻ mặt hắn lại vô cùng hung ác, nhìn thế nào cũng thấy như một thanh niên bất hảo trà trộn đầu đường xó chợ nhiều năm, khiến người ta luôn có cảm giác một giây sau hắn sẽ móc dao từ trong túi ra đâm mình.
“Không phải lúc nãy cậu vừa nói ‘Trường Giang sóng sau xô sóng trước’ à? Tôi chính là con sóng trước bị cậu vùi dập trên bờ cát kia đấy.” Yêu Diễm Thụ cười nhạt nói.
“…..”
Bạn học ‘sóng sau’ không ngờ mình lại đào góc tường ngay trước mặt chính chủ, nhất thời có chút lúng túng.
Khuê Tú Thụ không đành lòng nhìn sinh viên của mình bối rối như vậy bèn bước ra từ phía sau Yêu Diễm Thụ, vỗ vỗ vai hotboy, dịu dàng nói: “Em còn trẻ, trên thế giới này có rất nhiều người đáng để em thích.”
Chỉ là trong số những người ấy, không có thầy.
Giải quyết xong hotboy, Khuê Tú Thụ phát hiện Yêu Diễm Thụ đang nhìn chằm chằm vào mặt mình, vẻ mặt trầm tư.
Mặc dù Khuê Tú Thụ không đẹp rực rỡ như Yêu Diễm Thụ, nhưng tướng mạo cậu lại tuấn tú nhã nhặn, tính cách tốt, giáo dưỡng tốt, gia thế tốt. Băng Sơn Công nhìn cậu không vừa mắt, ắt có người khác để ý.
Giờ đang có một người khác tán tỉnh cậu ta đến vô cùng vui vẻ ——
Lại còn rất quý hiếm nữa chứ.
Bỗng nhiên Yêu Diễm Thụ nhỏ giọng lẩm bẩm một câu.
?
Khuê Tú Thụ có chút mờ mịt, cậu hỏi Yêu Diễm Thụ: “Sao anh lại đến đây?”
Yêu Diễm Thụ lại nhỏ giọng lẩm bẩm: “Không có chuyện gì thì không thể đến à?”
“Hả?” Khuê Tú Thụ chớp mắt một cái, nhất thời tưởng mình nghe lầm.
Yêu Diễm Thụ nhanh chóng chuyển đề tài: “Lát nữa cậu có đi dạy không?”
Mặc dù không hiểu ý đồ đến đây của Yêu Diễm Thụ, Khuê Tú Thụ vẫn thành thật trả lời: “Tôi muốn về nhà.”
“Lên xe đi, tôi chở cậu về.” Nói xong Yêu Diễm Thụ liền định đưa mũ bảo hiểm đang cầm trong tay cho Khuê Tú Thụ.
Khuê Tú Thụ không nhận: “Không cần phiền thế đâu, tôi tự lái xe được.”
Yêu Diễm Thụ bĩu môi có chút không vui, hắn lại nhìn chằm chằm vào Khuê Tú Thụ, bày ra vẻ mặt hung thần ác sát: “Vừa rồi tôi đã giúp cậu thoát khỏi một mối hoa đào nát đấy, cậu nợ tôi một ân tình!”
Hắn hoàn toàn không nhớ lúc trước mình ngã vào bể bơi là ai đã đưa tay ra cứu giúp mình thoát khỏi nước lạnh.
Cũng may tính tình Khuê Tú Thụ là kiểu người hết sức đôn hậu, biết tri ân báo đáp. Người khác đối xử với cậu tốt một chút, cậu sẽ hận không thể dốc hết sức hồi đáp lại, nghe vậy liền gật gật đầu nói phải.
….
Mãi đến tận khi về đến nhà, Khuê Tú Thụ cũng không hiểu được ý đồ đến của Yêu Diễm Thụ.
Là muốn đến bắt gian à? Đến xem cậu có ở cùng Băng Sơn Công không?
Khuê Tú Thụ chỉ có thể nghĩ như vậy.
Yêu Diễm Thụ sẽ vui mừng vì mình không biết thuật đọc tâm, nếu không hắn sẽ bị suy nghĩ trong lòng Khuê Tú Thụ chọc tức đến sôi máu.