Mười năm về trước, giữa trận đại tuyết Kiến Khang, nơi cửa thành rợp trời đao kiếm, tiếng chuông đồng khẽ vọng. Nàng ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt phượng sắc bén như kiếm vừa tuốt vỏ. Từ khoảnh khắc ấy, nàng biết mình đã là đóa sen e ấp, nép mình dưới bóng che chở của chàng. Mười năm loạn lạc nam bắc, giữa ánh trăng Phong Hà Uyển, nàng gối đầu lên gối chàng, thấu rõ tâm nguyện của người: ôm mộng gánh vác giang sơn, nhưng cũng khát khao giữ nàng bên mình trọn kiếp không rời. Mười năm sau, trong đêm bão táp Hào Sơn, giữa biển đuốc rực như rồng cuộn, nàng tiễn chàng ra trận. Lần này, không còn là đóa sen e ấp dưới bóng che chở, nàng vươn tay, tự mình nâng lá sen, che gió chắn mưa cho người nam nhân từng nâng niu nàng như châu ngọc. Dù thời gian là xiềng xích, dù sơn hà muôn dặm chia xa, chỉ cần có chàng, với nàng, mỗi đóa sen vẫn sẽ nở rộ vì người.