Phòng Livestream Của 'Trùng Đực Ảo' Thế Hệ Đầu Tiên
Lời Thề Ngàn Năm
Phòng Livestream Của 'Trùng Đực Ảo' Thế Hệ Đầu Tiên thuộc thể loại Linh Dị, chương 91 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Tôi thề sẽ khiêm nhường, chính trực, nhân ái, dũng cảm. Tôi nguyện trở thành lá chắn chống lại hiểm nguy và phong ba bão táp. Tôi sẽ dùng sinh mệnh này, dâng hiến lòng trung thành của mình cho ngài, cho đến tận hơi thở cuối cùng.”
Năm 3031 theo Tinh lịch, mười sáu năm sau Đại tai biến.
Denton Farley tuổi đã cao, suy yếu nằm trên giường. Nghe được người con của mình là Garrett đọc lời tuyên thệ, ông rốt cuộc không kìm được vị tanh nơi cổ họng, nôn ra một ngụm máu tươi lớn.
Garrett mặt mày tái mét: “Thư phụ!”
“Cha... không sao.”
Denton cố sức nắm chặt tay Garrett, máu tươi nhuộm đỏ nửa gương mặt ông, hơi thở hổn hển nặng nhọc. Mỗi một chữ thốt ra đều phải dốc hết sức lực.
“Đừng quên... lời thề... của con.”
Giọng Garrett nghẹn ngào: “Thư phụ, con không hiểu.”
Đúng vậy, hắn chẳng hiểu chút nào, dù cho đây là lý do hắn được sinh ra trên đời.
Hắn là một Trùng cái được sinh ra bằng phương pháp thụ tinh nhân tạo sau Đại tai biến, năm nay cũng chỉ mới 15 tuổi.
Trùng đực kia qua đời chưa được mấy năm thì Đại tai biến ập đến.
Trong cuộc đời của Garrett, thế giới từ trước đến nay luôn là một cảnh hoang tàn đổ nát, hắn chưa từng thấy những điều tốt đẹp trong lời kể của Thư phụ.
Hắn không cách nào lý giải được nỗi luyến tiếc của Thư phụ.
Garrett nói: “Trùng đực đó đã qua đời rồi, gia tộc Farley cũng không còn là hộ vệ của ngài ấy nữa. Cha đáng lẽ phải được tự do từ lâu rồi chứ.”
Khóe môi Denton khẽ cong lên, ánh mắt xám xịt không còn chút ánh sáng, nói chuyện càng lúc càng khó khăn: “Nolan các hạ... muốn gia tộc Farley... bảo vệ... chỉ cần gia tộc Farley không đoạn tuyệt huyết mạch, sẽ vĩnh viễn tuân theo lời hứa.”
Hơi lạnh đột ngột leo lên sống lưng của Garrett. Nhìn Thư phụ như thế này, hắn cảm thấy vô cùng đáng sợ.
Rốt cuộc là mức độ ảnh hưởng lớn đến mức nào... mới khiến gia tộc Farley trung thành đến vậy?
Chẳng phải chỉ là một Trùng đực sao?
Denton phát ra âm thanh yếu ớt: “Bộ sưu tập của cha... con... có thể đi xem rồi... Garrett. Con sẽ biết... sứ mệnh của gia tộc Farley... cũng như lai lịch của hai khoang đông lạnh cao cấp kia...”
Nói xong câu đó, Denton mất đi hơi thở, thân thể gầy gò khô héo tựa như một cái cây bị phong hóa.
Garrett cảm nhận được hơi ấm trong tay mình biến mất, nước mắt không kìm được mà tuôn rơi, thậm chí nảy sinh nỗi oán hận: “Đến chết mà người vẫn còn giữ khư khư cái lời hứa vớ vẩn đó,... chẳng lẽ người không có lấy một câu nào muốn để lại cho con sao?”
Ha... cái bộ sưu tập chó má gì chứ?
Khi Thư phụ còn sống, chưa bao giờ bằng lòng chia sẻ với bất kỳ Trùng nào khác. Từng có một vị Trùng cái trả một cái giá cao không tưởng nhưng Thư phụ vẫn thờ ơ không động lòng.
Garrett biết, đó là trân bảo của Thư phụ.
Garrett tự giễu nói: “Chết rồi mới cho con thừa kế bộ sưu tập sao, lẽ nào lại là mấy thứ liên quan đến Trùng đực đó?”
Garrett chôn cất Denton với vẻ mặt trống rỗng, vô lực ngã khuỵu xuống đất. Dù cho ánh mặt trời xuyên qua tán cây cao lớn chiếu xuống người, hắn cũng không cảm nhận được chút ấm áp nào.
Giờ... thật sự chỉ còn lại một mình hắn.
Hắn không dám lấy bộ sưu tập của Denton ra, coi nó như hồng thủy mãnh thú.
Đó là một lời nguyền. Hắn không muốn cả đời mình bị giam cầm trong một lời hứa hư vô mờ mịt.
Trong lòng Garrett nảy sinh ác ý vô tận, một giọng nói thôi thúc hắn:
“Tất cả là tại Trùng đực đó, dù đã chết vẫn còn hóa thành ảo ảnh ám ảnh gia tộc Farley.
Hãy hủy hoại nó đi.
Hủy hoại tất cả.”
Tiếng ong ong cực lớn chiếm lấy não bộ, Garrett không thể suy nghĩ thêm được nữa.
Hắn chỉ biết, mình đã nhặt lấy một thanh thép và đi vào di tích tinh hạm.
Bộ sưu tập của Thư phụ nằm ở trong đó.
Chiếc tinh hạm đó là chiếc mà Thư phụ đã dùng để thoát thân khi Đại tai biến ập đến, bên trong chất đầy thức ăn và nhu yếu phẩm đủ dùng cho hàng trăm năm, cùng với hai khoang đông lạnh cao cấp.
Tuy nhiên, khi hạ cánh xuống Hắc Vực Tinh, đội hộ tống đã bị tấn công khiến tinh hạm bị hỏng phần cánh đuôi, vĩnh viễn nằm lại tại khu rừng nguyên sinh nơi đây.
Garrett không nói một lời, như phát điên mà đập phá từng món một, đập cho bộ sưu tập nát tan tành.
“Ngài nghĩ tôi cũng sẽ bị mê hoặc giống như Thư phụ sao?”
“Ngài không còn cơ hội đó nữa đâu.”
“Tôi vĩnh viễn cũng sẽ không xem những bộ sưu tập đó!”
“Mọi thứ liên quan đến ngài đều là ung nhọt của gia tộc Farley, tôi phải khoét sạch ngài đi!”
Không biết đã qua bao lâu, Garrett đập phá đến kiệt sức.
Nhìn đống bừa bộn trên mặt đất, hắn mới sực tỉnh.
Đập nhiều như thế, gần như tiêu hủy toàn bộ, bộ sưu tập của Thư phụ chỉ còn lại một chiếc quang não, bên trong là những đoạn video ghi hình về Trùng đực đó.
Đó là thứ cuối cùng còn sót lại.
Garrett đỏ mắt ấn mạnh lên quang não, nhưng rốt cuộc vẫn không thể dồn hết sức lực để tiêu hủy nó hoàn toàn.
Garrett mất hết sức lực, chán nản lẩm bẩm: “Mình đúng là thằng ngốc, đập đi thì có ý nghĩa gì chứ?”
Hắn dời tầm mắt sang hai khoang đông lạnh cao cấp đó.
Giá trị của quả trứng Trùng đó là vô cùng to lớn.
Đó là một quả trứng Trùng cái cấp cao.
Hiện nay, toàn bộ Trùng Tộc đều là phế tích phóng xạ, không có trang bị đặc thù thì căn bản không thể di chuyển bên ngoài, đây là thời kỳ hỗn loạn nhất.
Hắn có thể lợi dụng nó, coi nó như một bàn đạp.
Do số lượng Trùng đực giảm sút, số lượng Trùng cái cấp cao cũng giảm theo. Cho dù quả trứng Trùng đó không thể ấp nở thì cũng có nhiều thế lực sẵn lòng dùng nó để tiến hành nghiên cứu.
Garrett mang đi khoang đông lạnh cao cấp chứa trứng Trùng.
Thời gian trôi nhanh như chó chạy ngoài đồng, thoắt cái đã ba mươi năm trôi qua.
Có lẽ là do phóng xạ, Garrett đã không thể qua khỏi vào mùa đông năm hắn 45 tuổi.
Cuộc đời Garrett đầy sóng gió, trở thành tên tinh tặc mạnh nhất, thống nhất toàn bộ thế lực Hắc Vực Tinh, thực hiện được ước mơ tự do.
Nhưng do tác hại của phóng xạ, tuổi thọ của Trùng cái trong thời kỳ này giảm đi một nửa. Sau khi thân thể thoái hóa, hắn liền bị thuộc hạ ám sát.
Trong những năm dưỡng thương, hắn đã trở về cố thổ của mình – di tích tinh hạm.
Cả đời Garrett chưa từng thẹn với ai, chỉ duy nhất có quả trứng Trùng đó.
Những năm tháng cuối đời, hắn nghe ngóng khắp nơi nhưng vẫn không thu hoạch được gì.
Năm 3061 theo Tinh lịch, thế hệ thứ ba của gia tộc Farley – Nigel chào đời.
Cho đến lúc chết, Garrett vẫn từ chối xem bộ sưu tập của Thư phụ, cũng từ chối thấu hiểu sứ mệnh của gia tộc Farley.
Chỉ là...
“Nigel, đừng từ bỏ việc tìm kiếm quả trứng Trùng đó, đó là điều duy nhất mà cha mắc nợ.”
Nói xong câu đó, Garrett vĩnh viễn nhắm mắt.
Khi ấy Nigel vẫn chỉ là một Trùng con sáu tuổi, Garrett dạy cho cậu bé kỹ năng sinh tồn, nhưng chưa kịp dạy cậu những thứ khác.
Trong một lần khám phá, Nigel đã mở ra di tích tinh hạm bị phủ bụi từ lâu.
“Cái gì đây? Oa, đồ từ mấy chục năm trước mà vẫn còn ăn được sao?”
Nigel ngấu nghiến nhét thức ăn vào miệng, vô tình làm đổ cái thùng, lộ ra vật duy nhất trong bộ sưu tập không bị Garrett phá hủy –
Một chiếc quang não cũ kỹ.
Nigel nhìn thấy những hình ảnh lưu niệm hạnh phúc cùng lời tuyên thệ năm xưa của Denton: “Tôi thề sẽ khiêm nhường, chính trực, nhân ái, dũng cảm. Tôi nguyện trở thành lá chắn chống lại hiểm nguy và phong ba bão táp. Tôi sẽ dùng sinh mệnh này, dâng hiến lòng trung thành của mình cho ngài, cho đến tận hơi thở cuối cùng.”
Nigel xem đến chăm chú, cũng bắt chước theo ngữ điệu đó: “Tôi tuyên thệ...”
Có lẽ Garrett không bao giờ ngờ tới rằng, sứ mệnh của gia tộc Farley lại được tiếp nối ở thế hệ này.
Gia tộc Farley vẫn luôn thực hiện sứ mệnh, chờ đến ngày thuốc trị bệnh ô nhiễm Trùng nguyên ra đời, họ mới phán đoán thời điểm thích hợp để mở khoang đông lạnh cao cấp.
Kể từ sau Nigel, hậu duệ của gia tộc Farley không bao giờ bước ra khỏi khu rừng nguyên sinh của Hắc Vực Tinh nữa.
Thời gian trôi đến năm 3377 theo Tinh lịch, cách năm 3411 – thời điểm livestream lịch sử bắt đầu phát sóng – chỉ còn lại 34 năm.
Lúc này:
Thế hệ thứ 11 của gia tộc Farley, Nathaniel, đã bước vào tuổi xế chiều.
Hôm nay, vẫn như thường lệ, Nathaniel lại đi tới di tích tinh hạm nơi cất giữ khoang đông lạnh cao cấp.
[Chúc một ngày tốt lành, Trùng bảo hộ. Nhiệt độ hôm nay là 23°C.]
AI đang máy móc thông báo tin tức.
Nathaniel như đối đãi với một ông bạn già, dùng ngón tay gầy guộc già nua vuốt ve chiếc quang não đó: “Vì phóng xạ của Đại tai biến, cơ thể của rất nhiều Trùng cái đã sớm không còn thích hợp để sinh sản, gia tộc Farley cũng không thoát khỏi số kiếp đó. Vấn đề nối dõi ngày càng trở nên nghiêm trọng. Có lẽ, tôi sẽ là thế hệ cuối cùng của gia tộc Farley. Tôi thật sự muốn sống lâu thêm chút nữa để có thể nhìn thấy ngày tâm nguyện của gia tộc Farley thành hiện thực...”
Vì bảo vệ khoang đông lạnh cao cấp của Emos mà Nathaniel phải sống cuộc đời tách biệt với thế giới tại Hắc Vực Tinh.
May mà xung quanh toàn là sinh vật đột biến vì phóng xạ nên cũng chẳng có Trùng cái nào đi sâu hơn để thám thính.
Chiến tranh của Trùng Tộc chưa bao giờ ngừng nghỉ. Ban đầu là Loại Trùng nguyên thủy, giờ lại là sinh vật biến dị do phóng xạ.
Nathaniel đang làm bữa sáng, bỗng nhiên nghe thấy âm thanh cảnh báo của AI: [Xin chú ý! Có vật thể không xác định đang tiếp cận di tích tinh hạm!]
Rốt cuộc là thứ gì?
Nathaniel không có cơ hội suy nghĩ nhiều. Rất nhanh, ông đã lao ra ngoài và phát hiện đó là một chiếc tàu vận chuyển đơn lẻ bị rơi.
Có Trùng cái ngoại lai sao?
Có lẽ kẻ đó không phải nhắm vào tọa độ nơi này, mà trong lúc đào tẩu vô tình lạc đến đây. Nhưng Nathaniel không dám lơ là cảnh giác.
Ông căng thẳng chăm chú nhìn về phía trước. Trong khói bụi cuồn cuộn, ông nhìn thấy một cái bóng đang chậm rãi bước ra.
Gần như ngay lập tức, Nathaniel liền phát động tấn công.
Không phải một Trùng cái bình thường, mà là một Trùng cái đang bị tinh thần hải bạo loạn!
Trùng cái bên ngoài đó biến đổi bộ xương ngoài, tựa như roi thép quất liên hồi lên người Nathaniel.
Thân thể Nathaniel trùng hóa, dùng lớp giáp xác cứng rắn bảo vệ di tích tinh hạm. Đáng tiếc, gia tộc Farley đã tách biệt với thế giới quá nhiều năm, tuy ông từng được huấn luyện nhưng kỹ năng chiến đấu đã mai một từ lâu, rất nhanh liền rơi vào thế hạ phong.
Nathaniel nén đau đớn, không hề nghĩ đến chuyện bỏ cuộc.
Ông chỉ biết: mình nhất định phải bảo vệ khoang đông lạnh cao cấp này.
Nhưng cứ tiếp tục thế này thì còn có thể cầm cự được bao lâu nữa đây?
Phải phản kích!
Quả cầu AI bầu bạn bao năm bỗng nhiên lao về phía Trùng cái bạo loạn đó, lập tức phóng ra dòng điện.
Kẻ đó bị tê liệt trong vài giây, Nathaniel lập tức dồn sức, đánh một cú khiến đối phương bay rất xa.
Đáng lẽ phải bồi thêm đòn cuối cùng, nhưng Nathaniel lại bỗng nhiên chú ý tới lọ thuốc rơi ra từ trên người đối phương.
Đây là...?
Ông cúi người nhặt lên và phát hiện – đây là thuốc mới điều trị bệnh ô nhiễm Trùng nguyên.
Nathaniel trừng lớn mắt: “Không thể nào, mình vẫn luôn để ý động tĩnh của Viện gen Alois mà, thuốc này...”
Nói được một nửa, ông bỗng nhiên hiểu ra.
Có lẽ thuốc này không phải được nghiên cứu ra ở Hành tinh chính mà là được nghiên cứu ở các hành tinh hộ vệ khác.
Mà Trùng cái đó... có lẽ cũng là vì muốn đưa nó đến Hành tinh chính, nhưng nửa đường gặp sự cố, bị Ba đại đầu não ngăn cản, cuối cùng bất đắc dĩ phải bỏ lại tinh hạm rồi ngồi tàu thoát hiểm trôi dạt đến đây.
Nathaniel siết chặt lấy nó.
Thời đại phục sinh... cuối cùng cũng đã đến!
Trong giây phút phân tâm đó, Trùng cái bạo loạn đó bỗng nhiên lại từ phía xa lao tới. Hắn nhanh như một tia chớp, bóp chặt cổ Nathaniel, ép ông lùi vào tận trong di tích tinh hạm.
Cơ thể Nathaniel đè lên khoang đông lạnh cao cấp, muốn tấn công nhưng không còn chút sức lực nào.
Cổ ông bị bóp đỏ bừng, ngón tay run rẩy vươn về phía cái nút bấm đó.
Cái nút mà năm trăm năm qua gia tộc Farley hằng mơ ước.
“Khụ...!”
Khoang đông lạnh cao cấp phun ra làn khói cuồn cuộn, năng lượng khổng lồ đẩy bật Trùng cái đó, khiến Trùng nguyên của hắn bị tổn hại. Đây chính là chương trình bảo vệ được thiết lập từ năm xưa.
Còn Nathaniel nhờ sức phòng ngự mạnh mẽ mà miễn cưỡng tránh được cú va chạm cực lớn này.
Ông không nỡ rời mắt, ném lọ thuốc trong tay vào bên trong.
“Tỉnh lại đi!”
Một Trùng cái chậm rãi bước ra, mang theo khí thế cực mạnh.
Hốc mắt Nathaniel ướt nhòe, thân thể già nua run rẩy không sao tả xiết.
Năm trăm năm rồi, thế hệ cuối cùng của gia tộc Farley... rốt cuộc cũng chờ đến ngày ngài ấy thức tỉnh.
---
Năm 3420 theo Tinh lịch, Vương Trùng Oscar 8 tuổi.
Oscar quấn lấy Emos, muốn Emos tiếp tục kể chuyện. Thằng bé coi 500 năm của gia tộc Farley như truyện kể trước khi ngủ: “Rồi sao nữa ạ? Con muốn nghe tiếp cơ.”
Đáy mắt Emos hiện lên nỗi bi thương vô tận: “Sau Nathaniel, dòng họ Farley đã đoạn tuyệt. Họ không hề phụ lời hẹn ước năm xưa... một gia tộc vĩ đại.”
“Đây chính là câu chuyện trước khi con được sinh ra.”
Emos xoa đầu Oscar, “Cục cưng à, con và ta đều là kỳ tích – kỳ tích được vô số Trùng cái dùng cả sinh mạng bảo vệ mà thành.”