Phong Nguyệt Vô Tình Đạo - Bỉ Tạp Bỉ
Chương 38: Kén Tình
Phong Nguyệt Vô Tình Đạo - Bỉ Tạp Bỉ thuộc thể loại Linh Dị, chương 38 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đối với đệ tử Vô Tình Đạo, việc "cứng" rõ ràng không phải chuyện tốt — đó là dấu hiệu cho thấy tâm đạo chưa vững, t*nh d*c chưa đoạn.
Hạ Lan Hi cảm thấy vô cùng xấu hổ trước phản ứng của cơ thể mình. Nhưng nghĩ lại, nếu ngay cả Tống Huyền Cơ — thiên tài được Vô Tình Đạo chọn lựa — mà còn có thể cứng, thì việc thỉnh thoảng y cũng bị kích thích có lẽ cũng chẳng ảnh hưởng gì đến tu hành… đúng không?
May thay, Tống Huyền Cơ dường như chẳng để tâm đến phản ứng của Hạ Lan Hi, khiến y nghĩ chủ đề đáng xấu hổ này đã trôi qua. Thế là y bình thản tiếp tục chọn pháp khí.
Chọn được phân nửa, bỗng dưng Tống Huyền Cơ cất tiếng: “Bao nhiêu phần?”
Hạ Lan Hi ngơ ngác: “Cái gì cơ?”
Tống Huyền Cơ: “Bao nhiêu phần cứng?”
Hạ Lan Hi: “...”
Tật xấu của Tống Huyền Cơ là kiểu: im thì thôi, nói câu nào là gây sốc câu đó. Cả đời này, liệu có sửa được không, có sửa được không!
Thấy Hạ Lan Hi vẫn ngơ ngác, Tống Huyền Cơ còn kiên nhẫn giải thích: “Nếu ở Phong Nguyệt Bảo Hạp hôm đó, ngươi đạt mười phần cứng, vậy vừa rồi xem xuân cung đồ, được mấy phần?”
Câu hỏi đã đủ điên rồ, nhưng điều khiến người ta kinh ngạc hơn là Hạ Lan Hi lại thật sự nghiêm túc suy nghĩ: “Chắc… một, một hai phần gì đó.”
Tống Huyền Cơ gật đầu “Ồ” một tiếng, rồi im lặng.
Hạ Lan Hi nhìn vẻ mặt bình thản của hắn, bỗng dưng thấy bực bội, không nhịn được hỏi lại: “Còn ngươi? Ngươi thật sự không có phản ứng gì sao?”
Tống Huyền Cơ: “Ừ.”
Hạ Lan Hi: “Thật hả? Ta không hiểu ngươi nữa rồi.”
Y có thể khẳng định Tống Huyền Cơ không phải loại người vô cảm. Xuân cung đồ vừa rồi mê hoặc đến vậy, chẳng lẽ hắn thực sự không động tâm?
Tống Huyền Cơ lại nói: “Ta càng không hiểu tại sao ngươi lại có phản ứng trước hai người xa lạ.”
Hạ Lan Hi nghẹn lời, đành buông xuôi: “Vì đạo tâm ta không vững như ngươi, được chưa? Nhưng mà ngươi cũng rất khả nghi, tự dưng lại hỏi ‘bao nhiêu phần cứng’ làm gì?”
Tống Huyền Cơ: “Nhiệm vụ câu dài hôm nay chưa xong, ta phải nói cho đủ.”
“...”
Hạ Lan Hi cảm thấy nếu tiếp tục nói chuyện với Tống Huyền Cơ, y sẽ phát điên tại chỗ. Y nhắm mắt, hít sâu một hơi, cố nén cơn giận, rồi thản nhiên nói: “Là ta không nên hỏi.”
Dứt lời, y lập tức ngậm chặt miệng, thề ngầm: nếu còn chủ động mở lời với Tống Huyền Cơ, y không xứng làm đệ tử Vô Tình Đạo nữa.
Tống Huyền Cơ hẳn hiểu rõ tính y — nếu y im lặng cả buổi, chỉ có thể đang tu luyện hoặc đang giận.
Hạ Lan Hi ngồi trên ghế, mặt lạnh như tiền, đợi mãi mới thấy Tống Huyền Cơ hỏi: “Chọn xong chưa?”
... Cái gì cơ? Vậy là nãy giờ y giữ gương mặt này, mà hắn tưởng y đang nghiêm túc suy nghĩ chọn pháp khí?
Hạ Lan Hi tức nghẹn, lạnh lùng đáp: “Ta không chọn nữa.”
Tống Huyền Cơ ngạc nhiên: “Tại sao?”
Hạ Lan Hi uất ức, đập bàn đứng dậy:
“Tống Tầm! Nếu với ngươi, nói chuyện dài với ta chỉ là nhiệm vụ, thì từ nay đừng nói nữa! Ta không cần! Hủy nhiệm vụ, hủy luôn!”
Tống Huyền Cơ nhìn y, mày khẽ nhíu: “Ngươi đang giận?”
Hạ Lan Hi vốn chỉ hơi bực, nhưng bị hỏi vậy lại thấy tủi thân, khóe mắt không kìm được mà đỏ hoe: “Ngươi căn bản không thích nói chuyện với ta, trước giờ đều do ta ép, ngươi mới miễn cưỡng đáp lại vài câu…”
Không biết có phải ảo giác không, Hạ Lan Hi dường như thoáng thấy bốn chữ “tay chân luống cuống” hiện lên trên người Tống Huyền Cơ. Hắn im lặng rất lâu, mới khẽ nói: “Không phải.”
Ngươi xem, ngươi xem! Ngay cả an ủi cũng chỉ hai chữ đơn sơ!
Hạ Lan Hi tức điên người, muốn làm một màn “phất áo bỏ đi, đóng sầm cửa”. Nhưng vừa bước được hai bước, giọng Tống Huyền Cơ đã vang lên phía sau: “Hạ Lan Hi.”
Tống Huyền Cơ rất ít khi gọi y cả tên, phần lớn chỉ dùng chữ. Hạ Lan Hi bỗng thấy lo, liệu mình có giận quá đà? Dù sao, Tống Huyền Cơ cũng chẳng làm gì sai. Y đành miễn cưỡng thêm một câu: “Ta về tiên xá trước, ngày mai cũng không đến Mê Tân Độ cùng ngươi nữa, nhưng vẫn sẽ ngồi cùng.”
Tống Huyền Cơ: “Ngươi…”
Câu nói còn chưa dứt, phía sau bỗng vang lên loạt tiếng “vút vút” nhanh như chớp. Hạ Lan Hi quay đầu theo phản xạ — chỉ thấy vài sợi tơ mảnh như tơ tằm, óng ánh tựa pha lê, lao tới quấn chặt eo y, rồi bất ngờ kéo mạnh —
Hạ Lan Hi không kịp phản kháng, loạng choạng ngã về phía trước, chưa kịp rút Tải Tinh Nguyệt ra để cắt đứt tơ, đã đâm đầu ngã thẳng vào lòng Tống Huyền Cơ.
Tống Huyền Cơ đỡ y đứng vững, nhẹ nhàng hỏi: “Không sao chứ?”
Hạ Lan Hi chợt nhận ra trên eo Tống Huyền Cơ cũng bị quấn bởi những sợi tơ giống hệt. Tơ nối chặt hai người lại, dài chừng một cánh tay. Vượt quá khoảng cách này, lập tức bị kéo lại gần nhau.
Hạ Lan Hi há hốc: “Cái này là gì vậy?!”
Tống Huyền Cơ liếc nhanh qua quyển sách hướng dẫn pháp khí trên bàn: “x**n t*nh Kén, pháp khí cấp thấp của Hợp Hoan Đạo.”
Hạ Lan Hi: “Tác dụng gì? Kích hoạt thế nào?”
Tống Huyền Cơ: “Không rõ.”
Hạ Lan Hi nghi hoặc: “Ngươi không rõ? Trong Thái Hoa Tông, còn thứ gì ngươi không biết ngoài Đan Dược Học sao?”
Tống Huyền Cơ mặt không đổi sắc: “Nhiều lắm. Ví dụ như ta không hiểu tại sao ngươi lại giận. Ta chưa từng không thích nói chuyện với ngươi.”
Hạ Lan Hi sững người, cảm giác tơ trên eo siết chặt hơn.
Tống Huyền Cơ, ngươi không thể giải thích đàng hoàng được sao? Cứ phải chọn đúng lúc căng thẳng thế này mà nói mấy lời làm người ta xao lòng!
Chưa kịp nói thêm, hai người đã thấy số lượng tơ tăng vọt. Như có một con tằm khổng lồ vô hình lấy họ làm trung tâm, điên cuồng nhả tơ dệt kén.
Chẳng mấy chốc, mặt đất dưới chân Hạ Lan Hi biến mất, trần nhà phía trên cũng tan vào hư vô. Xung quanh chỉ còn một màu trắng mờ mịt.
x**n t*nh Kén đã hoàn chỉnh, nhốt cả hai vào một không gian nhỏ hẹp, đến đứng thẳng cũng khó.
Không gian chỉ lớn bằng chiếc giường, may mà không ngột ngạt. Tơ kén bên dưới mềm mại như nệm êm.
Hạ Lan Hi và Tống Huyền Cơ mỗi người ngồi một đầu, tựa hông vào nhau, mặt đối mặt.
Hạ Lan Hi: “Chúng ta có chết không?”
Tống Huyền Cơ: “Thứ này vô hại.”
Hạ Lan Hi: “Ra ngoài thế nào?”
Tống Huyền Cơ: “Phá mạnh là được. Nhưng dù sao đây cũng là pháp khí của Phi Nguyệt chân quân.”
Phá mạnh đồng nghĩa với việc hủy x**n t*nh Kén. Họ không thể làm hỏng pháp khí của viện trưởng.
Hạ Lan Hi bực bội: “Hiểu rồi, vậy cứ chờ chết ở đây.”
Tống Huyền Cơ trầm ngâm một lúc, nói:
“Pháp khí cấp thấp thường có thời gian giới hạn, tối đa khoảng ba canh giờ.”
Hạ Lan Hi: “Nhận lời lành của ngươi.”
Tống Huyền Cơ ngập ngừng, dường như có chút do dự: “Còn giận à?”
Hạ Lan Hi khoanh chân, khoanh tay trước ngực, quay mặt đi không nhìn.
Tống Huyền Cơ: “...”
Hạ Lan Hi liếc trộm, thấy đạo hữu mình ngồi nghiêm túc, mi dài rủ xuống, gương mặt hoàn mỹ như ngọc chưa mài, chẳng chút cảm xúc, càng không giống người biết dỗ dành.
Hạ Lan Hi thở dài trong lòng.
Thôi, thôi đi. Chỉ là chuyện nhỏ, không đáng để giận Tống Huyền Cơ.
Nếu hắn đã nói chưa từng ghét nói chuyện với y, vậy thì mau làm hòa đi!
Đang định mở lời, Tống Huyền Cơ lại hành động trước: “Hạ Lan Hi.”
Hạ Lan Hi quay sang.
Tống Huyền Cơ tháo cây trâm vàng tua rua trên đầu, đưa trước mặt y: “Muốn chơi không?”
Hạ Lan Hi lập tức mở to mắt, đôi đồng tử lấp lánh phản chiếu ánh sáng từ trâm.
Thấy rõ câu trả lời trong ánh mắt y, Tống Huyền Cơ đặt trâm vào tay y: “Cho ngươi chơi.”
Hạ Lan Hi cúi đầu nhìn cây trâm nằm im trên lòng bàn tay mình, hỏi: “Ngươi nghiêm túc chứ?”
Tống Huyền Cơ gật đầu: “Ừ. Đừng giận nữa.”
Hạ Lan Hi nuốt khan, chầm chậm đưa tay nhận lấy cây trâm tua rua mà y đã thầm ao ước bấy lâu.
Nó giống hệt chủ nhân của nó: sáng chói, lạnh lùng, sắc bén. Nhưng khi nắm trong tay, y nhận ra nó không lạnh như tưởng tượng. Chỉ cần siết chặt, giữ lâu, nó sẽ ấm dần, nóng rực — đúng như y mong đợi.
Mắt Hạ Lan Hi sáng rỡ, cười hỏi: “Tống Tầm, Tống Tầm, sao ngươi biết ta luôn muốn chơi thứ này?”
Tống Huyền Cơ nhạt nhẽo đáp: “Ngươi biết sở thích, ngày sinh của ta, sao ta lại không biết ngươi thích nó?”
Hạ Lan Hi cười khúc khích: “Vậy ta được đặt tên cho nó không?”
Tống Huyền Cơ: “Tùy ngươi.”
Hạ Lan Hi như linh thú nhỏ vừa nhận được đồ chơi yêu thích, cẩn thận nâng niu cây trâm của Tống Huyền Cơ, chẳng nỡ rời tay.
Từ trước đến nay Tống Huyền Cơ luôn điềm tĩnh, nên Hạ Lan Hi chưa từng thấy cây trâm vàng rung mạnh thế này.
Y thử lắc trâm nhiều lần với tốc độ tay khác nhau, thấy chưa đủ, liền muốn Tống Huyền Cơ đeo lại, vì y muốn thấy trâm lắc lư bên má hắn.
Nhưng Tống Huyền Cơ lập tức từ chối: “Không.”
Hạ Lan Hi thất vọng: “Tại sao?”
Tống Huyền Cơ: “Nếu lần này đồng ý, lần sau không biết lấy gì dỗ ngươi nữa.”
“Vậy thì sau này ta sẽ không giận dỗi với ngươi nữa.” Trong chiếc kén tình nhỏ hẹp, Hạ Lan Hi vừa dùng tay, vừa dùng chân trèo vào lòng Tống Huyền Cơ: “Đeo đi mà, đeo đi mà, Tống Tầm, ngươi đeo cho ta xem đi...”
Hạ Lan Hi cố ngồi thẳng, định cài lại trâm lên tóc Tống Huyền Cơ, nhưng bị đối phương giữ eo, dễ dàng ấn ngã xuống.
Hạ Lan Hi ngoan ngoãn nằm theo tư thế đó, đầu vừa hay gối lên đùi Tống Huyền Cơ.
“Chưa đến giờ phá kén.” Tống Huyền Cơ cúi nhìn y: “Ngủ một lát đi.”
Hạ Lan Hi ngẩng mặt, chớp mắt: “Ta còn chưa chơi chán, không ngủ được.”
Tống Huyền Cơ: “Vậy ta đọc Cửu Châu Sử.”
“…Ngươi ngàn lần đừng đọc.” Hạ Lan Hi lật người trong lòng hắn, tiện tay cài cây trâm tua rua lên tóc mình. Y nằm tựa trên đùi Tống Huyền Cơ, nói: “Tống Tầm, ngươi dạy ta cách cãi nhau đi. Tại sao ta luôn nói không lại ngươi? Ngươi có bí quyết gì không?”
Tống Huyền Cơ: “...”
...
Hoàng hôn buông xuống, trời dần tối. Kén x**n t*nh lặng lẽ nhả tơ, từng vòng từng lớp, cẩn thận che giấu thế giới bí mật — những rung động non nớt của hai thiếu niên.