Phong Nguyệt Vô Tình Đạo - Bỉ Tạp Bỉ
Chương 81: Nước Lê Đường Phèn
Phong Nguyệt Vô Tình Đạo - Bỉ Tạp Bỉ thuộc thể loại Linh Dị, chương 81 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chúc Như Sương đưa cho Hạ Lan Hi hai gợi ý, một trong số đó là thưởng thức một bữa ăn Thục chính hiệu. Chúc Như Sương không chắc Hạ Lan Hi có khóc hay không, nhưng năm ngoái khi hắn thử, dù tâm đã bị Vô Tình Đạo phong ấn suốt một năm trời, nước mắt vẫn không kìm được tuôn rơi.
Quán ăn Thục mà Chúc Như Sương giới thiệu dường như chẳng mấy nổi bật ở địa phương. Hạ Lan Hi phải hỏi đường vài lượt mới tìm được. Điều khiến y bất ngờ là dù không tên tuổi, quán lại đông nghịt khách, và đúng vào dịp Trung Thu, chỗ trống gần như không còn.
Trong đại sảnh, mùi ớt cay nồng xộc thẳng vào mũi, khói bếp cuộn quanh. Hai thiếu niên Vô Tình Đạo lặng lẽ nhìn nhau, không nói lời nào.
Họ khoác trên mình bộ bạch y tinh khiết, khí chất siêu phàm thoát tục, hoàn toàn lạc lõng giữa không khí ồn ã náo nhiệt quanh mình.
Hạ Lan Hi vừa buồn cười vừa nghi ngờ bản thân có phải vì thân thiết với Trường Tôn Sách quá lâu nên đầu óc cũng bắt đầu kỳ quặc, khi thấy mỹ nhân lạnh lùng cao ngạo đang nghiêm túc dùng thuật pháp kê đá cho chiếc bàn bị gãy một chân.
Y tự an ủi: Không sao, miễn là đồ ăn cay đến mức làm mình khóc được, thì môi trường chẳng đáng quan tâm.
Từng món đặc sản lần lượt được bưng lên, hương thơm nồng nàn, bá đạo xộc thẳng vào mũi. Nước dùng đỏ rực như biển lửa sôi sục, thấm đẫm gia vị đậm đà, chỉ nhìn thôi Hạ Lan Hi đã cảm thấy đầu lưỡi như bốc cháy.
Đôi đũa trong tay y run nhẹ.
Tống Huyền Cơ lạnh lùng lên tiếng: "Giờ nói ra mục đích của ngươi, còn kịp cứu vãn."
Không thể nói. Một khi nói ra, Tống Huyền Cơ sẽ không còn là người chủ động hoàn toàn nữa.
Hạ Lan Hi giả vờ bình thản, gắp một đũa rau bỏ vào bát: "Ta chẳng có mục đích gì cả."
Tống Huyền Cơ trầm ngâm, rồi hỏi: "Ngươi muốn song tu?"
Hạ Lan Hi đang cắn miếng đồ ăn cay chưa kịp nuốt, nghe vậy liền sặc: "Ngươi... sao lại nghĩ đến chuyện đó?!"
Tống Huyền Cơ bình tĩnh trình bày suy luận: "Ăn cay dễ rơi lệ, ngươi rơi lệ ta dễ cương, nên ngươi muốn song tu."
Hạ Lan Hi sửng sốt, không nói nên lời.
Dù đã biết Tống Huyền Cơ thông minh đến mức nào, nhưng lúc này Hạ Lan Hi vẫn phải thầm bái phục trí tuệ của đối phương.
Tiếc thay, Tống Huyền Cơ suy luận đúng... nhưng đáp án lại sai.
Hạ Lan Hi phản bác: "Ngươi mới muốn song tu."
Tống Huyền Cơ không phủ nhận: "Vậy thì, không phải vì song tu?"
"Không phải. Hôm nay ta thật sự chẳng nghĩ đến chuyện đó." Hạ Lan Hi khẳng định chắc nịch: "Ta chỉ đơn thuần muốn thử cái mới."
Tống Huyền Cơ trầm ngâm: "Ngươi quá đáng ngờ."
Hạ Lan Hi liều lĩnh đáp: "Đúng, ta sinh ra đã vậy rồi. Tên nhũ của ta là 'Đáng Ngờ'."
Tống Huyền Cơ nhìn y: "Vậy người mẹ gọi là 'Hi Nhi' là ai — hàng xóm của ngươi chăng?"
Hạ Lan Hi tự biết thua không thể cãi, liền lấy ra đạo truyền thế mà Bắc Lạc Thượng Thần để lại cho đệ tử Vô Tình Đạo: "Bế."
Tống Huyền Cơ đáp lại bằng một đạo huấn: "."
Hạ Lan Hi quyết không phí thời gian tranh cãi nữa, gắp một miếng cá luộc, liều lĩnh nhét vào miệng.
Ngay lập tức, vị cay bùng nổ trên đầu lưỡi, lan nhanh khắp khoang miệng, cổ họng như bị đốt một dây pháo.
Má và đuôi mắt Hạ Lan Hi đỏ ửng, nước mắt trào ra — đúng như y mong muốn.
Vẻ mặt này của y, so với lần khóc trước mặt Tống Huyền Cơ trước kia, có thể nói là giống hệt — nếu bỏ qua đôi mày nhíu chặt, cái miệng đang bịt lại và bàn tay không ngừng quạt gió cho bản thân.
Cay quá! Độ cay này với người bản xứ Kim Lăng như y là điều hoàn toàn không thể chịu nổi.
Hạ Lan Hi cay đến mức không mở nổi mắt. Bỗng nhiên, y nghe thấy một tiếng cười khẽ, rất khẽ.
Ồ… Tống Huyền Cơ đang cười sao?
Hạ Lan Hi sững sờ, vội mở một mắt — nhưng lại vừa vặn bỏ lỡ nụ cười thoáng chốc hiện lên nơi khoé môi Tống Huyền Cơ.
"Không hiểu ngươi." Tống Huyền Cơ đẩy chén trà đã pha sẵn tới trước mặt y, nói: "Nhưng thật sự rất đẹp."
Hạ Lan Hi vừa tủi thân vừa phẫn nộ. Đẹp thì chủ động một chút đi chứ, đừng có chỉ biết rót nước hoài chứ bạn học Tống!
Hạ Lan Hi ăn vài miếng rau, Tống Huyền Cơ đã rót cho y mấy chén nước. Uống đến mức người tê rần, y càng lúc càng nghi ngờ đầu óc mình có vấn đề.
Không sao, kế này không thành, còn có kế khác.
Cuối cùng, hai người rời khỏi quán ăn Thục với mùi ớt nồng nặc bám trên người, mỗi người tay cầm một ly nước lê đường phèn do bà chủ nhiệt tình tặng.
Tống Huyền Cơ chẳng động vào món nào cay, ly nước lê vừa vào tay chẳng bao lâu đã uống hết một nửa. Hắn dùng thuật pháp tẩy mùi trên người cả hai, rồi nói: "Nghe nói, Vận Hà Quảng Lăng, đáng để thưởng ngoạn."
Hạ Lan Hi lắc đầu, càng đánh càng hăng: "Ta không xem, ta muốn đi nghe kể chuyện."
Tống Huyền Cơ: "Hả?"
Ngoài quán ăn Thục, Chúc Như Sương còn giới thiệu một nơi khác có thể khiến người ta khóc — đó là một quán trà.
Trà ở quán này chỉ ở mức bình thường, nhưng điểm hút khách lại là vị tiên sinh kể chuyện.
Vị tiên sinh này nhờ cơ duyên mà có được một bảo vật của Thái Hoa Tông. Bảo vật này và 《Xuân Cung Đồ chân thật nhất》 của Viện Hợp Hoan Đạo có lẽ cùng một nguyên lý — có thể khiến nhân vật trong tranh hiện ra trước mắt khán giả dưới dạng linh thể.
Hình ảnh sống động kết hợp với lời kể cảm xúc, hiệu quả tự nhiên gấp bội.
Quán trà tri ân Thái Hoa Tông, nên đệ tử tông môn đến uống trà, chỉ cần xuất trình lệnh bài là được giảm giá năm mươi phần trăm.
Chúc Như Sương và anh trai từng đến nghe một đoạn 《Do Tình Nợ》, hắn thì không khóc, nhưng anh trai lại khóc sướt mướt suốt mấy ngày không bình phục.
Hạ Lan Hi đã hỏi trước, hôm nay quán trà sẽ kể chính là đoạn đó.
Khi hai người đến, các phòng riêng đã kín chỗ, trong sảnh chỉ còn vài vị trí lác đác.
Tống Huyền Cơ một tay kéo Hạ Lan Hi, một tay cầm ly nước lê Hạ Lan Hi uống dở, luồn qua đám đông tìm được hai ghế cạnh nhau.
Lý do không cất ly nước vào túi linh, là vì thỉnh thoảng Hạ Lan Hi lại muốn uống một ngụm từ tay hắn.
Hạ Lan Hi ngồi giữa đám người, bên cạnh là Tống Huyền Cơ cầm ly nước lê, không khỏi cảm khái.
Nếu đặt vào một năm trước, y nghĩ chết cũng không ngờ có ngày Tống Huyền Cơ sẽ ngồi giữa quán trà đông đúc cùng mình nghe kể chuyện — thực sự như tiên nhân hạ phàm.
Lúc ấy, Hạ Lan Hi nghe thấy "tiên nhân" hỏi: "Còn uống nước lê không?"
Hạ Lan Hi: "Không muốn uống nữa, hơi ngán rồi."
Tống Huyền Cơ: "Ta giúp ngươi uống hết."
Tim Hạ Lan Hi như rung lên. Chỉ muốn chạy ngay lại quán ăn Thục, mua cho Tống Huyền Cơ một trăm ly nước lê, rồi quay về hôn hắn một cái.
Đúng lúc đó, trong sảnh vang lên tràng vỗ tay rào rào — tiên sinh kể chuyện đã lên sân khấu.
Vị tiên sinh tóc bạc nhưng nhan sắc trẻ trung, thần sắc sáng láng, cúi chào khán giả, cười nói: "Hôm nay Trung Thu, xin kể một đoạn [Quảng Lăng Hợp Gia Hoan], mong có thể lấy một nụ cười từ chư vị."
Hạ Lan Hi: "...?"
《Do Tình Nợ》 đâu? Các ngươi đổi kịch bản mà không báo trước vậy sao?
Tống Huyền Cơ bình thản nhận xét: "Kịch bản này quả thật hợp khẩu vị của ngươi."
Hạ Lan Hi suy sụp, hận không thể kiện quán trà lên Viện Luật Lý Đạo: "Bây giờ ta không còn đáng ngờ nữa đúng không."
Tống Huyền Cơ: "Ừ."
Hạ Lan Hi không còn gì để mất, nhân tiện nói dối: "Ta đã nói rồi, ta chỉ muốn thử cái mới thôi, ngươi không tin ta."
Nhưng vị tiên sinh kể chuyện quả thật có bản lĩnh. Chỉ một chén trà, Hạ Lan Hi từ mặt mộc không cảm xúc đã bắt đầu cười, rồi cười đến mức ngã vào người Tống Huyền Cơ, không đứng dậy nổi.
Không khóc được. Một giọt nước mắt cũng chẳng rơi!
Khi rời quán, mặt Hạ Lan Hi gần như cứng đờ vì cười. Trời đã tối, thành Quảng Lăng chìm trong màn đêm. Hai người gần như phải trở về Thái Hoa Tông.
Hạ Lan Hi thất vọng, nổi giận: "Tống Tầm, ngươi căn bản là không thích ta."
Tống Huyền Cơ: "? Ta rất thích."
Hạ Lan Hi hừ lạnh: "Đi thôi, đi đón Chúc Vân về tông."
Tống Huyền Cơ nhìn bóng lưng Hạ Lan Hi nghênh ngang rời đi: "...Quả thật không hiểu."
Ba người trở về nhà họ Chúc, từ biệt anh em Chúc Như Sương. Sau đó, theo tiếng "Súc địa thành thốn" của Tống Huyền Cơ, họ về lại Thái Hoa Tông.
Hạ Lan Hi từng nghĩ, nếu Tống Huyền Cơ chọn ở ngoài viện Vô Tình Đạo, trên đường đi sẽ có cơ hội thân mật. Ai ngờ Tống Huyền Cơ lại đưa thẳng họ về viện, đúng vào cửa tiên xá của Chúc Như Sương.
Thôi, về đến địa bàn Hứa sư huynh rồi, nụ hôn hôm nay coi như tan thành mây khói.
Trước khi Chúc Như Sương về tiên xá, y hỏi hai đạo hữu: "Tối nay có muốn cùng nhau ăn bánh Trung Thu, ngắm trăng không?"
Hạ Lan Hi thầm thở dài, cố gắng tập trung vào chuyện chính: "Không cần đâu, chúng ta còn việc khác phải làm."
Chúc Như Sương nhìn Hạ Lan Hi, lại liếc Tống Huyền Cơ, nở nụ cười hiểu ý: "Được, các ngươi đi đi."
Hạ Lan Hi: "...Không phải như ngươi nghĩ đâu."
Y lại ước gì… là như Chúc Như Sương nghĩ.
Trước khi đi tìm Phi Nguyệt Chân Quân, Hạ Lan Hi cần về tiên xá chuẩn bị chút việc.
"Đây là mỹ tửu Kim Lăng ta đặc biệt chuẩn bị cho Vô Cữu Chân Quân." Hạ Lan Hi nói với Tống Huyền Cơ: "Dùng rượu để lấy lòng ngài trước, rồi ngươi nói vài câu nhớ nhà, nhất định Vô Cữu Chân Quân sẽ cho chúng ta gặp tiểu thúc."
Tống Huyền Cơ: "Ta không cần nói cũng có thể gặp."
Tống Huyền Cơ đưa Hạ Lan Hi đến cửa tiên xá thì không thể vào được nữa — nếu hắn vào trước, Hứa sư huynh sẽ đến sau.
"Ngươi mau về đi," Hạ Lan Hi thúc giục, "Tối gặp nhau ở Viện Hợp Hoan Đạo nhé?"
Tống Huyền Cơ: "Ừ."
Rõ ràng sắp gặp lại, Hạ Lan Hi lại thấy hơi không nỡ — có lẽ vì biết kỳ nghỉ rảnh rỗi của y và Tống Huyền Cơ sắp kết thúc.
Hạ Lan Hi gom góp tâm trạng, cười với Tống Huyền Cơ: "Vậy ta vào trước nhé?"
Tống Huyền Cơ nhẹ gật đầu: "Được."
Hạ Lan Hi vừa định đẩy cửa, Tống Huyền Cơ bỗng gọi: "Hạ Lan Hi."
"Hả?"
Y quay lại, rồi bị đẩy nhẹ, lưng áp sát cửa tiên xá.
Sợi tua rua trâm vàng lướt qua tầm mắt, Tống Huyền Cơ cúi đầu, hôn lên môi y.
Edit: Thèm nước lê đường phèn 🤤🤤🤤