Chương 120: Hội Phương Viên

Phong Thần Châu

Chương 120: Hội Phương Viên

Phong Thần Châu thuộc thể loại Huyền Huyễn, chương 120 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Được!”
Tần Ninh gật đầu, đôi mắt sáng rực, nói: “Nhưng ta còn cần thêm một loại dược liệu nữa.”
“Dược liệu sao?”, Liệt Hỏa lão tổ vội hỏi: “Loại dược liệu nào? Với thân phận trưởng lão học viện Thiên Thần, ta vẫn có chút khả năng giúp đỡ.”
“Không cần!”, Tần Ninh gật đầu, cười nói: “Mấy ngày tới, xin phiền Liệt Hỏa lão tổ cho đại ca ta uống ba viên linh đan này, mỗi ngày một lần là đủ.”
Không cần sao? Liệt Hỏa lão tổ nghe vậy thì ngạc nhiên.
Tần Ninh tự tin đáp: “Mười ngày nữa là đến kỳ thí luyện nội viện, lần này ta sẽ phải đi sâu vào dãy núi Bắc Minh để tìm cho được dược liệu cần thiết!”
“Đến lúc đó, đại ca...”
Tần Ninh nhìn Tần Sơn nằm trên giường, trấn an huynh ấy: “Ta đảm bảo sẽ khiến huynh mạnh mẽ hơn cả trước đây.”
Rời khỏi học viện Thiên Thần, bước đi trên con đường của học viện, sắc mặt Tần Ninh lúc này càng lúc càng thêm ảm đạm.
“Phương Thế Vũ đó có lai lịch thế nào?”
Diệp Viên Viên nghe vậy liền đáp: “Hắn là một đệ tử nội viện khá có tiếng. Huynh trưởng của hắn là Phương Thế Thành, cùng với Viên Cương đều là linh đồ, đã cùng nhau lập ra hội Phương Viên. Hội này có cả ngàn người, trong nội viện được xem như một tiểu bá chủ!”
“Hội Phương Viên?”
Tần Ninh lạnh nhạt nói: “Ta không cần biết Phương Viên hội là cái gì, nhưng nếu chuyện này quả thực do Phương Thế Vũ gây ra, ta sẽ đánh chết hắn!”
Vào lúc này, bên trong căn phòng trên lầu cao.
“Sư phụ, đệ tử đã làm phiền sư phụ rồi!”, Tần Sơn biết rằng trong toàn bộ học viện Thiên Thần, từ nội viện đến ngoại viện, giữa đệ tử và trưởng lão đều tồn tại những mối liên kết chằng chịt.
Phương Thế Vũ dám ra tay với mình, chắc chắn là do hắn có chỗ dựa phía sau, không hề e ngại một trưởng lão như Liệt Hỏa lão tổ.
Nếu như Liệt Hỏa lão tổ ra mặt giúp mình, chắc chắn sẽ đắc tội với một số trưởng lão khác trong học viện.
“Thằng nhóc ngốc này, con nghĩ gì thế?”
Liệt Hỏa lão tổ cười nói: “Con có thể hồi phục là lão tổ ta đã mừng lắm rồi, bất kể kẻ đó là ai, chỉ cần ta nắm được chứng cớ, lão tổ ta sẽ đích thân lột da nó!”
“Vâng!”
“Nhưng mà con đúng là có hai đứa đệ đệ tốt!”
Liệt Hỏa lão tổ lại nói: “Ta thấy nhị đệ của con trong người cuồn cuộn viêm khí, mặc dù mới đạt cảnh giới Linh Hải tầng 1, nhưng linh hải ngưng tụ lớn mạnh, quả là phi phàm!”
“Còn tam đệ Tần Ninh của con, còn trẻ như vậy đã là một linh đan sư, hơn nữa lại có ánh mắt sắc bén, tác phong làm việc độc đáo, tiền đồ vô hạn!”
“Vâng…”
Trong lòng Tần Sơn lúc này vô cùng vui mừng và yên tâm.
Tần Hải và Tần Ninh giờ đây không còn là những cậu bé cần đại ca che chở nữa.
Trở lại khu nhà chung, Lục Huyền, Tuân Ngọc và Trương Tiểu Soái đều nhìn Tần Ninh với ánh mắt đầy vẻ thích thú.
Ba người họ vừa đi hỏi thăm, mới biết thân phận của Diệp Viên Viên đáng kinh ngạc đến mức nào.
Nàng đường đường là thiên kim của Diệp gia, đã thức tỉnh Hoàng thể, khiến toàn bộ Bắc Minh Đế Đô phải kinh ngạc, hơn nữa, nàng lại còn là cường giả Linh Hải tầng 5.
Một Diệp Viên Viên xinh đẹp và tài năng như vậy mà lại thực sự là... tỳ nữ của Tần Ninh sao?
Nhân sinh quan của cả ba người dường như đã hoàn toàn sụp đổ.
“Hả? Sao lại chỉ có năm người chúng ta? Ba người kia đâu rồi?”
“He he...”
Nghe Tần Hải thắc mắc, Trương Tiểu Soái cười tủm tỉm nói: “Tên Sở Tiên Kiệt kia đã bị đánh bay, hai người còn lại nghe đến uy danh của Tần Ninh huynh thì sợ đến xanh mặt, không dám ở lại!”
Nghe vậy, Tần Ninh bật cười thành tiếng hỏi: “Ta đáng sợ đến thế sao?”
“Không, làm gì có chuyện đó!”
“Ha ha, ta cũng không nghĩ thế!”
Trương Tiểu Soái cười nói: “Tần huynh, những thứ ta mang tới đây đều là nguyên liệu nấu ăn tuyệt hảo. Thức ăn thôn dã tuy không bổ dưỡng bằng thịt linh thú, nhưng món ăn ta làm ra chắc chắn rất ngon.”
“Thế này đi, tối nay mấy huynh đệ chúng ta tìm một quán rượu, ta sẽ tự tay xuống bếp làm vài món đãi mọi người một bữa, uống vài ly rồi làm quen một chút, thế nào?”
“Được nha!”
“Không vấn đề gì!”
Tần Ninh có ấn tượng rất tốt với Lục Huyền, Trương Tiểu Soái và Tuân Ngọc.
Lục Huyền trông rất đôn hậu, không câu nệ tiểu tiết, còn Trương Tiểu Soái thì hoạt bát, hay nói, về phần Tuân Ngọc, tuy hắn ít nói nhưng tính tình cũng không tệ.
Mấy người hẹn nhau, khi trời chạng vạng tối sẽ ra khỏi học viện Thiên Thần.
Tần Ninh rời khỏi học viện, đi thẳng tới quán rượu Phong Diệp.
Tiểu Phi và Tiểu Thanh vẫn đang ở quán rượu Phong Diệp, hiện tại Tần Ninh vẫn chưa thể đưa cả hai vào học viện Thiên Thần.
Tạm thời cứ để Tiểu Phi sống ở quán rượu Phong Diệp, để tiểu nha đầu này mỗi ngày tu luyện Cửu U Quyết, tiến bộ nhanh chóng.
Về phần Tiểu Thanh, nó còn tung tăng hơn, mỗi ngày ở quán rượu Phong Diệp đều ăn uống như một đại gia.
“Tần huynh!”
Trương Tiểu Soái lúc này mới rụt đầu lại, cười khan nói: “Nơi này ăn một bữa cũng tốn không ít tiền đâu!”
Nghe vậy, Lục Huyền vỗ đầu Trương Tiểu Soái một cái, cười nói: “Huynh quên tỳ nữ của Tần huynh là ai rồi sao?”
Diệp Viên Viên!