Phong Thần Châu
Chương 122: Giết người rồi
Phong Thần Châu thuộc thể loại Huyền Huyễn, chương 122 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Thế nào? Không quen ta sao?”
Thấy Tần Ninh khẽ cau mày, Minh Viêm cười lớn rồi nói: “Nhờ ơn ngươi ban cho mà giờ cha ta đang phải nằm liệt giường đấy!”
Lời này vừa thốt ra, Tần Ninh cũng đại khái đoán được người này là ai.
“Ngươi là con trai của Minh Thương Vân ư?”
Tần Ninh đứng dậy, nhìn thẳng vào thanh niên trước mặt, nói: “Lẽ nào cha ngươi không nói cho ngươi biết điều gì nên làm và điều gì không nên làm sao?”
“Ngươi là cái thá gì?”
Minh Viêm lạnh lùng đáp: “Ta chính là con trai của U Vương, là Thế tử điện hạ. Ngươi chỉ là một thảo dân Tần Ninh, rốt cuộc phụ hoàng ta đã xảy ra chuyện gì?”
“Ngươi dám hại phụ hoàng ta mà còn sống sót ư?”
“Chuyện này, ta nhất định phải điều tra cho rõ ràng!”
U Vương?
Thế tử điện hạ?
Nghe những lời này, sắc mặt của Lục Huyền, Trương Tiểu Soái và Tuân Ngọc đều khẽ biến đổi.
Tại sao Tần Ninh lại gây sự với U Vương, và cả vị Thế tử điện hạ trước mắt này nữa?
Trên khắp Đế Đô này, ai mà không biết U Vương chính là cánh tay phải của Hoàng đế.
Mà nghe nói mấy ngày trước, U Vương hộ giá lập công, được sắc phong tước Vương vị thế tập, trở nên vô cùng danh giá.
Tần Ninh, sao lại có mâu thuẫn với U Vương và vị tiểu Thế tử này?
“Điều tra rõ ràng?”
Tần Ninh lạnh lùng nói: “Ngươi đang làm hỏng tâm trạng tốt của ta đấy, biết không?”
“Khốn kiếp!”
Minh Viêm gắt gỏng quát lên: “Tâm trạng tốt của ngươi thì đáng giá là gì?”
“Hôm nay bổn Thế tử phải lấy mạng của ngươi!”
Minh Viêm vừa dứt lời liền bước thẳng tới, sát khí tụ lại. Thanh kiếm dài đang nằm trên mặt đất lập tức bay về bên cạnh y, rồi dưới sự điều khiển của Minh Viêm mà chém thẳng tới Tần Ninh.
“Chỉ là cảnh giới Linh Hải tầng ba mà thôi. Cha ngươi còn phải quỳ trước mặt ta cầu xin đấy. Ngươi là cái đinh gỉ gì?”
Tần Ninh vừa nói xong, thanh linh kiếm vốn đang bay thẳng về phía Minh Viêm bỗng chốc bị Tần Ninh chặn lại.
Bàn tay chợt nắm lấy, chuôi kiếm run rẩy.
Tần Ninh hừ một tiếng, vung kiếm phản công về phía Minh Viêm.
Trong khoảnh khắc đó, Minh Viêm chỉ cảm thấy một luồng sát khí khủng khiếp quấn chặt quanh người mình.
Muốn trốn nhưng không có cách nào trốn được!
“Phập!” một tiếng, kiếm dài đâm thẳng vào lồng ngực. Con ngươi Minh Viêm lồi ra, nhưng không thể nói được câu nào.
Mấy kẻ tùy tùng khác đi theo lúc này cũng bị dọa sợ.
“Giết người rồi!”
“Thế tử điện hạ bị giết rồi!”
Trong phút chốc, mấy kẻ tùy tùng kinh hoàng thất sắc, kêu la oai oái.
“Sao thế? Có chuyện gì vậy?”
Đột nhiên có mấy người từ một gian phòng khác xông ra, nhìn thấy vết máu khắp phòng thì kẻ dẫn đầu chợt kinh ngạc, vẻ mặt biến sắc.
“Tần Ninh, ngươi ngươi ngươi… ngươi dám giết Minh Viêm Thế tử!”
Lúc này ngón tay của Minh Triệt run rẩy, toàn thân run rẩy, giận đến mức không thốt nên lời.
Nhưng khóe mắt lại thoáng hiện lên một tia lạnh lùng, chế giễu, chỉ lóe lên rồi biến mất.
Lần này, Tần Ninh giết U Vương Thế tử, xem hắn làm thế nào mà thoát tội!
Lần trước, Tần Ninh giết Tam hoàng tử Minh Hiên, mà sau khi đi vào hoàng cung lại bình yên vô sự đi ra.
Minh Triệt vẫn luôn cảm thấy chuyện này quá khó tin.
Nhưng lần này, Minh Triệt muốn đích thân kiểm chứng, không tin Tần Ninh còn có thể nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật nữa không.
“Người đâu, Tần Ninh hành hung Thế tử điện hạ, bắt lại đưa tới thiên lao chờ thẩm vấn. Bổn hoàng tử nhất định phải giữ gìn công lý.”
Thấy vẻ mặt Minh Triệt ra vẻ chính nghĩa như thế, Tần Ninh cười khẩy.
“Lại là ngươi à!”
Tần Ninh cạn lời nói: “Minh Triệt, đây là lần thứ ba ngươi chọc vào ta đấy!”
Lời nói vừa dứt, Tần Ninh nhếch miệng, thản nhiên nói: “Ta dám giết Minh Hiên, dám phế Minh Thương Vân. Ngươi thật sự cho rằng, ngươi có giá trị hơn bọn họ sao?”
Lời này vừa nói ra, mí mắt Minh Triệt khẽ run.
Minh Hiên là do Tần Ninh giết thì hắn ta biết rồi, nhưng U Vương, thật sự là do Tần Ninh phế sao?
Không thể nào, nếu thật sự là Tần Ninh phế, thì tại sao Tần Ninh có thể bình yên vô sự mà ra khỏi hoàng cung?
U Vương và phụ hoàng tình như thủ túc, phụ hoàng không thể bỏ qua cho Tần Ninh như vậy được.
Lúc này, Minh Triệt chỉ cảm thấy có chỗ nào đó không đúng.
“Ngươi muốn chết, ta đưa ngươi một đoạn đường!”
Hôm nay nhìn thấy bộ dạng thảm thương của đại ca, vốn dĩ trong lòng hắn đã không vui, muốn ăn cơm với mấy người Trương Tiểu Soái, Lục Huyền để giải tỏa nỗi bực tức trong lòng.
Nhưng không ngờ, Minh Triệt này vẫn cố chấp không biết điều.
Muốn khiêu khích tìm cái chết sao?