Phong Thần Châu
Chương 141: Ta cười ngươi ngu quá
Phong Thần Châu thuộc thể loại Huyền Huyễn, chương 141 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chứng kiến cảnh này, các đệ tử bên ngoài sơn cốc đều căm phẫn nghiến răng. Thật vô đạo đức! Đến giờ phút này mà vẫn còn thu thập linh ấn. Quả là độc ác đến tột cùng! Nhưng lúc này, bọn họ chỉ đành trơ mắt nhìn đầy uất ức.
Những con Hắc Bạch Sát hổ lần lượt đứng chắn ở cửa cốc, trừng mắt nhìn chằm chằm bọn họ, không hề buông lỏng cảnh giác một chút nào.
Tần Ninh hoàn toàn không để ý đến những chuyện đó. Hắn đi tới trước hai con Hắc Bạch Sát hổ.
“Các ngươi cao quá, nằm xuống!”
Tần Ninh ra hiệu và cười nói: “Loại bỏ trùng Ma La sẽ giúp cơ thể các ngươi không còn bị trúng độc nữa, nhưng muốn hồi phục hoàn toàn thì cần có linh đan. Sau khi ta về học viện, ta sẽ luyện đan cho các ngươi, đến lúc nào xong ta sẽ bảo Tiểu Thanh mang đến!”
Nghe vậy, hai linh hổ khẽ gật đầu.
Tiểu Thanh ngoe nguẩy cái đuôi, ra vẻ cao ngạo như được giao cho trọng trách to lớn.
Tần Ninh hít một hơi, bàn tay nắm lấy hai chân hổ. Từng tia linh ấn theo bàn tay Tần Ninh, truyền vào trong cơ thể hai linh hổ. Sau đó, đan hỏa của Tần Ninh chậm rãi lan tỏa. Dùng đan hỏa để đuổi trùng không hề khó khăn.
Nhưng hơn ngàn đệ tử có mặt ở đây, kể cả có linh đan sư, cũng không thể nào nhìn thấu được tình trạng cơ thể của hai linh hổ. Đó chính là lý do không ai có thể giống như Tần Ninh, thực hiện giao dịch với hai linh hổ.
Dần dần, từ mũi và tai của hai linh hổ, từng con trùng lông màu nâu tía không ngừng bò ra ngoài, phát ra những tiếng rít đau đớn. Khoảng hơn một trăm con trùng lông màu nâu tía vừa bò ra đã lập tức biến thành màu đen và tắt thở.
Tần Ninh buông tay, cười nói: “Được rồi!”
Hai linh hổ đứng dậy, không kìm được ngẩng mặt lên trời gầm vang.
“Gào…”
“Gào…”
Âm thanh chấn động sơn cốc, một luồng khí thế bá đạo, vô địch rung chuyển cả sơn cốc, khiến người khác phải khiếp sợ. Linh thú cấp hai, cao thủ cảnh giới Linh Đài. Đây mới chính là uy phong lừng lẫy của linh thú cấp 2.
“Giao dịch hoàn thành!”
Tần Ninh cười nói: “Khuyên các ngươi một câu, sau này đồ trong núi Minh Sơn không thể tùy tiện ăn, bất cẩn một chút là mất mạng như chơi đấy!”
Nghe lời này, hai linh hổ thở phào nhẹ nhõm.
“Cứ vậy nhé, đi ra khỏi cốc thôi!”
Tần Ninh nhìn hai linh hổ, chậm rãi bước ra ngoài.
Bên ngoài sơn cốc, các phe phái liên minh đã chờ sẵn Tần Ninh. Thấy Tần Ninh thản nhiên bước ra, đám người Tổ Hùng lập tức chặn đường.
“Nhãi con, giao Cửu Nguyên Ngọc Lộ kia ra đây thì ta tha chết cho ngươi!” Tổ Hùng trầm giọng đe dọa: “Nếu không, ngươi sẽ chết không có chỗ chôn đâu!”
Lời vừa nói ra, bước chân Tần Ninh chợt dừng lại, ánh mắt nhìn Tổ Hùng như thể đang nhìn một kẻ ngốc.
“Tổ Hùng, nói mấy lời thừa thãi với hắn làm gì!” Liễu Xán nhếch môi cười khẩy nói: “Giết quách đi cho xong!”
“Ngươi chính là Liễu Xán đúng không?”
Tần Ninh nhìn Liễu Xán, cười nói: “Đệ tử của Thiên Tử Đảng quả nhiên toàn là một lũ ngu xuẩn!”
“Chính ngươi phế đại ca của ta đúng không?”
“Đúng vậy!”
Liễu Xán cười toe toét nói: “Nghe tiếng kêu gào thảm thiết của hắn ta, đến giờ nghĩ lại ta vẫn thấy sảng khoái tột độ, xương cốt như được thư giãn vậy.”
“Tần Ninh, cơ thể của đại ca ngươi cũng cứng lắm. Mỗi lần ta phế đi một đạo Linh Hải, đại ca của ngươi chỉ 'hự' một tiếng, mà từ đầu tới cuối không hề kêu gào.”
“Nhưng, ngươi yên tâm, ta sẽ không để ngươi nếm trải cảm giác đó đâu. Ta sẽ giết chết ngươi luôn cho đỡ phí thời gian.”
Lời này vừa nói ra, trong ánh mắt của Tần Ninh đã hiện lên vẻ phẫn nộ.
“Liễu Xán, ngươi không được chết tử tế đâu!”
“Không chết tử tế thì ngươi tới giết ta đi, đồ vô dụng!”
Liễu Xán bước lên, cảnh giới Linh Hải tầng 9 được phát huy toàn bộ.
“Lời thỉnh cầu hay ho như thế thì Tần Ninh ta chưa từng từ chối bao giờ!”
Bàn tay vung một cái, Tần Ninh hét lên: “Bắt sống!”
Cảnh tượng này bỗng chốc khiến tất cả mọi người có mặt đều sững sờ.
Tần Ninh đang nói chuyện với ai vậy?
Soạt…
Đúng lúc này, một thân ảnh khổng lồ bất ngờ lao tới. Trong hai linh hổ, một con hung hăng xông đến, vồ thẳng vào Liễu Xán.
Cái quái gì thế này!
Sắc mặt Liễu Xán bỗng chốc biến đổi.
Hắc Bạch Sát hổ lại nghe mệnh lệnh của Tần Ninh?
Sao có thể như vậy?
Vừa rồi, hai con Hắc Bạch Sát hổ không nuốt chửng Tần Ninh đã là may mắn lắm rồi. Thế mà bây giờ lại còn nghe lệnh của Tần Ninh?
Sao có thể như thế được!
Bụp…
Liễu Xán dốc sức chống đỡ, nhưng cánh tay bỗng “rắc” một tiếng, gãy lìa.
Linh hổ kia thấy đòn tấn công của mình không hạ gục được kẻ nhân loại yếu ớt trước mặt, nó lập tức nổi điên. Lại tấn công một lần nữa, cái đuôi quét mạnh tới.
Bốp…
Cái đuôi đó giáng thẳng vào Liễu Xán.