Phong Thần Châu
Chương 152: Chỉ biết đi chứ không biết lăn
Phong Thần Châu thuộc thể loại Huyền Huyễn, chương 152 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Liệt Hỏa lão tổ thầm kinh ngạc. Nhóm trưởng lão bọn họ vừa mới nhận được tin tức, vậy mà đám đệ tử Thiên Tử Đảng này đã biết trước và có mặt ở đây rồi. Nhóm người này... thật sự có gốc rễ sâu rộng trong học viện. Hiện giờ uy tín của Linh Tử trong Thiên Thần học viện còn cao hơn cả các trưởng lão danh dự như bọn họ, đây thực sự không phải là một dấu hiệu tốt! “Lần này có các trưởng lão danh dự chúng ta ở đây, các ngươi không cần lo lắng!”, trưởng lão Cảnh Trường Đông cũng nhíu mày nói. Tốc độ nắm bắt tin tức của đám đệ tử này còn nhanh hơn cả bọn họ, lại còn phô trương thanh thế đến đây, quả thực là có phần không tôn trọng trưởng bối. Đỗ Ngọc Nhiễm lại cười nói: “Đệ tử nào dám lạm quyền chứ, chuyện này đương nhiên các trưởng lão danh dự sẽ xử lý chu toàn. Đệ tử chỉ muốn xem rốt cuộc là ai to gan đến mức không sợ chết như vậy thôi!” Đỗ Ngọc Nhiễm tuy nói vậy, nhưng ánh mắt lại hướng về phía Tần Ninh. Hắn đã nhận được tin Tần Ninh chính là kẻ đứng sau mọi chuyện. Mà tên này chỉ trong một tháng đã đạt đến cảnh giới Linh Hải tầng 9, quả là một kỳ tích khó tin. Đắc tội Thiên Tử Đảng trong Thiên Thần học viện thì chỉ có một con đường chết mà thôi! Một bên khác, Liễu Phương Ngọc của Liễu Môn cùng hai người đã khai sáng Liễu Môn là Phương Thế Thành và Viên Cương cũng đang im lặng, sắc mặt lạnh lùng. Mọi chuyện đã trở nên nghiêm trọng hơn rất nhiều. Kim Nhất Lôi nói: “Không sai, bổn tọa sẽ điều tra rõ chuyện này!” “Tần Ninh, lăn ra đây cho ta!” Kim Nhất Lôi đang ở cảnh giới Linh Phách tầng 4, một tiếng gầm của lão ta đã trấn áp đám đệ tử cảnh giới Linh Hải khiến đầu óc bọn họ run rẩy, hai tai ù đi. Nhưng lúc này, Tần Ninh vẫn đứng yên lặng giữa võ đài, không hề nhúc nhích. “Tần Ninh, bổn tọa gọi ngươi, sao ngươi không trả lời!” Kim Nhất Lôi lại nói lớn hơn mấy lần. “Gọi ta sao?” Tần Ninh đáp: “Có chuyện gì vậy, trưởng lão?” “Ta bảo ngươi lăn ra đây, không nghe thấy sao?”, Kim Nhất Lôi phẫn nộ nói. Chỉ là một đệ tử cảnh giới Linh Hải mà dám bày ra cái vẻ mặt đó. “À, ta có nghe thấy!”, Tần Ninh một tay đặt phía trước, một tay chắp sau lưng, bình thản đáp: “Nhưng Kim trưởng lão à, đệ tử chỉ biết đi chứ không biết lăn đâu. Hay là trưởng lão thử lăn thị phạm một lần xem sao?” Phụt... Hắn vừa dứt lời, bên dưới lập tức truyền đến những tiếng cười khúc khích. Tần Ninh này còn dám trêu chọc Kim trưởng lão nữa! “Hỗn xược!” Kim Nhất Lôi đã hoàn toàn nổi giận. “Tần Ninh!” Liệt Hỏa lão tổ cũng tức giận nói: “Kim trưởng lão là trưởng lão danh dự cảnh giới Linh Phách, hỏi ngươi thì ngươi phải trả lời cho tử tế chứ!” “Đệ tử trả lời tử tế mà, nhưng vị Kim trưởng lão này đâu có hỏi một cách tử tế đâu?” “Ngươi...” Trước mặt đám đông, Kim Nhất Lôi không thể nào tát chết Tần Ninh, đành phải nhẫn nhịn nói: “Ta hỏi ngươi, có phải bên cạnh ngươi có cao thủ cảnh giới Linh Luân giúp ngươi cướp điểm của người khác trong thời gian thí luyện hay không?” “Phải, mà cũng không phải.” Tần Ninh cũng lạnh nhạt nói: “Có cao thủ cảnh giới Linh Luân là đúng, nhưng ta không hề ăn gian!” “Ồ?” Tần Ninh không nói nhiều, vỗ tay một cái. Tiếng bước chân bình bịch bỗng vang lên. “Đây là...” “Con rối!” Tần Ninh đáp: “Trong khu thí luyện, ta phát hiện hoa sen Thanh Ngọc và có được hạt sen Thanh Ngọc. Vừa hay gặp phải con rối này nên đã đem theo bên mình.” Hạt sen Thanh Ngọc! Nghe vậy, hơi thở của tất cả mọi người đều trở nên dồn dập, đây là món đồ quý giá đến mức nào chứ. “Lúc ấy, đám Tô Triếp, Tử Việt muốn giết ta, cướp đi hạt sen ta khó khăn lắm mới lấy được. Ta liền bảo con rối giết chết chúng. Sau đó, đám người kia vẫn không chịu bỏ cuộc, ta liền cướp điểm của chúng!” Tần Ninh thong dong nói: “Cho nên, ta không hề ăn gian nhờ cường giả cảnh giới Linh Luân đến giúp. Mà nó là con rối do ta phát hiện ra, nghe lệnh của ta, cũng tính là sức mạnh của ta. Thứ hai, học viện có quy định nào nói không được cướp điểm của người khác sao?” Hắn vừa nói xong, Kim Nhất Lôi liền chết sững lại. Lão ta nhìn sang con rối Linh Bàn màu đen. Đây là con rối gì mà lại có tu vi ở cảnh giới Linh Luân? “Trưởng lão, hắn thừa nhận đã giết người kìa!” Thai Phi lại hét lên: “Tần Ninh không làm theo quy định của học viện, tàn sát đệ tử đồng môn thì sẽ bị xử tử!” Hắn ta nói vậy khiến mọi người nghị luận ầm ĩ. Tần Ninh nhìn Thai Phi như nhìn một thằng ngốc, nói: “Chẳng lẽ người khác muốn giết ta thì ta phải kề cổ ra chịu chết sao?”