Chương 157: Nỗi âu lo của hai tên Linh Đồ

Phong Thần Châu

Chương 157: Nỗi âu lo của hai tên Linh Đồ

Phong Thần Châu thuộc thể loại Huyền Huyễn, chương 157 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Trử Thông là đệ đệ của ta, ngươi dám cướp đoạt điểm số của nó, chuyện này nếu như lãnh đạo học viện không quản, thì Trử Tồn Kiếm ta sẽ ra mặt quản lý.”
“Hôm nay bọn ta không muốn gây phiền toái cho các ngươi, nhưng lát nữa khi các ngươi vào Linh Các, sau khi có được linh đan, linh quyết và linh khí, phải lập tức mang ra nộp cho bọn ta. Làm vậy, bọn ta sẽ bỏ qua mọi chuyện; nếu không... các ngươi đừng hòng ở lại học viện Thiên Thần này nữa!”
Lời này vừa nói ra, nét mặt của Lục Huyền, Trương Tiểu Soái và Tuân Ngọc đều trở nên kỳ quái.
Mấy ngày nay, bọn họ đều ở chỗ Liệt Hỏa lão tổ trong học viện Thiên Thần, không hề rời đi. Thế nhưng, chuyện ba vị trưởng lão cùng một Linh Đồ đã chết chắc chắn đã lan truyền khắp nơi. Bọn họ vốn nghĩ rằng các đệ tử học viện giờ đây phải kinh hãi khi nhìn thấy Tần Ninh, nhưng dường như Trử Tồn Kiếm này lại... hoàn toàn không biết chuyện gì đã xảy ra ngày hôm đó.
“Ngươi biết ta là Tần Ninh mà còn tới quấy rầy ta sao?”
“Tên nhóc thối tha, chính vì biết ngươi là Tần Ninh nên ta mới đến tìm ngươi!” Trử Tồn Kiếm hừ một tiếng, nói: “Ngày đó ba vị trưởng lão không xử tử ngươi, nếu không phải vì ba vị trưởng lão có nhiệm vụ khẩn cấp phải giải quyết, thì tên nhóc nhà ngươi đã tiêu đời từ mấy ngày trước rồi.”
Có nhiệm vụ gấp gáp phải xử lý?
Tần Ninh lập tức hiểu ra.
Có vẻ như đây là lời giải thích với bên ngoài của Thiên Ám.
“Linh khí, linh quyết và linh đan ta không có đâu, nếu ngươi muốn thì cứ đi tìm Thiên Ám mà đòi đi!”
“Láo xược, tên của viện trưởng là điều tối kỵ, sao ngươi dám nhắc tới!” Trử Tồn Kiếm hừ lạnh nói: “Xem ra tên nhóc nhà ngươi chưa thấy quan tài thì chưa đổ lệ! Ngươi cho rằng mình có con rối bên cạnh mà có thể ngang tàng trong học viện này sao?”
Nghe vậy, Tần Ninh lắc đầu cười nói: “Đối phó với ngươi hoàn toàn không cần dùng đến rối Bàn Linh!”
“Nói khoác mà không biết ngượng!” Trử Tồn Kiếm bây giờ cuối cùng cũng đã hiểu những gì đệ đệ mình nói. Tên này thực sự rất cuồng vọng!
“Với tư cách là đệ tử Linh Đồ, hôm nay ta sẽ dạy cho ngươi một bài học!”
Trử Tồn Kiếm hừ một tiếng, vung tay ngưng tụ một đạo linh khí ấn quyết, lao thẳng về phía Tần Ninh.
Thấy vậy, Tần Ninh khẽ nhíu mày.
“Trử Tồn Kiếm, láo xược!” Đột nhiên, một tiếng quát khác bỗng vang lên vào lúc này.
Hai bóng người bỗng xuất hiện trước mặt Tần Ninh, đồng thời ra tay.
Bang bang...
Tiếng nổ lớn vang lên, sắc mặt Trử Tồn Kiếm tái nhợt, cả người bị đánh bay ra, va thẳng vào cột đá phía sau. Gã phun ra một ngụm máu tươi, rồi ngã xuống đất.
“Phương Thế Thành!”
“Viên Cương!”
Nhìn thấy hai tên này, Trử Tồn Kiếm tái mét, lau vết máu trên miệng rồi quát lớn: “Các ngươi làm gì vậy? Các ngươi nghĩ đệ tử Thiên Kiếm hội chúng ta lại sợ đệ tử Phương Viên hội các ngươi sao? Các ngươi phải biết, hội trưởng bọn ta đã là Linh Tử, không phải hạng Linh Đồ như các ngươi có thể so sánh được!”
“Cút!” Phương Thế Thành lúc này thậm chí còn không thèm nhìn Trử Tồn Kiếm, hừ một tiếng nói: “Tuy rằng Kiếm Tồn Nhất là Linh Tử, nhưng cả hai bọn ta cũng chẳng sợ gã. Nếu muốn gây rắc rối thì cứ tới đây!”
Viên Cương cũng hung hăng nói: “Cút đi, ông đây mà còn thấy ngươi gây sự với Tần Ninh công tử lần nữa thì sẽ tự tay lột da ngươi!”
Tần Ninh công tử?
Phương Thế Thành và Viên Cương có quan hệ tốt như vậy với Tần Ninh từ khi nào?
Hai tên này đều là Linh Đồ đứng đầu, đã đạt đến cảnh giới Linh Đài tầng 9, trong đám Linh Đồ đã lập nên Phương Viên hội, uy danh hiển hách.
Trử Tồn Kiếm thầm nghĩ, tuy mình là đệ tử Thiên Kiếm hội, nhưng chẳng qua cũng chỉ mới đạt đến cảnh giới Linh Đài tầng 1, nếu cứ tiếp tục đối chọi với hai tên này thì nhất định sẽ không có kết quả tốt.
“Hừ, chuyện hôm nay, Trử Tồn Kiếm ta sẽ ghi nhớ!” Dứt lời, Trử Tồn Kiếm phất tay áo bỏ đi...
Phương Thế Thành và Viên Cương lúc này mới quay người lại, nhìn về phía Tần Ninh, vội vàng chắp tay cúi đầu.
“Tần công tử, công tử không sao chứ ạ?”, Phương Thế Thành cười nhẹ, với nụ cười nịnh nọt không tả xiết.
“Tần công tử, Trử Tồn Kiếm này có mắt không tròng, lần sau nếu gã còn dám làm phiền công tử thì hai bọn ta sẽ làm thịt gã cho công tử!”, Viên Cương, một gã đàn ông cao mét tám, lúc này đang cúi người, ngước nhìn Tần Ninh, nở nụ cười nịnh nọt nói.
“Xen vào việc của người khác!” Nhìn hai tên này, Tần Ninh khẽ cau mày.
“Đúng, đúng, đúng!”, Phương Thế Thành tự tát vào mặt mình một cái, cười hì hì nói: “Là do hai bọn ta hồ đồ, quá hồ đồ. Với thực lực của Tần công tử, thì Trử Tồn Kiếm đến gây sự chính là tự tìm cái chết.”
“Vâng vâng vâng, không sai chút nào!” Viên Cương phụ họa nói: “Là do bọn ta xen vào chuyện của người khác, xen vào chuyện của người khác...”
Tần Ninh cũng lười để ý tới hai tên này, xoay người rời đi.
Nhìn thấy Tần Ninh và mấy người kia bước vào Linh Các, Phương Thế Thành và Viên Cương lúc này mới dám thở ra, lau mồ hôi trên trán.
Thân là Linh Đồ đứng đầu, đã đạt đến cảnh giới Linh Đài tầng 9, hai tên này đã có thể coi là đệ tử hàng đầu trong học viện Thiên Thần, chỉ đứng sau một số ít Linh Tử.
Tuy nhiên, mấy ngày trước, tại võ trường nội viện, hai tên này đã nhìn thấy cảnh tượng ba vị trưởng lão danh dự bị chặt đầu, lãnh tụ Linh Đồ của Thiên Tử Đảng là Đỗ Ngọc Nhiễm bị đánh chết, trong lòng đã vô cùng kinh hãi.
Trong mấy ngày qua, suy đi tính lại, những người biết về chuyện này, ngoài hai Linh Đồ như bọn chúng ra, còn có Liễu Phương Ngọc của Liễu Môn, cùng với mấy vị trưởng lão danh dự khác.