Phong Thần Châu
Chương 163: Địa hỏa
Phong Thần Châu thuộc thể loại Huyền Huyễn, chương 163 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Nếu có cơ hội thì có thể thu phục luôn”.
“Còn chốn đặc biệt đó, ta nghĩ hẳn là không phải biến mất mà là bị thứ đó che lấp đi”.
Tần Ninh nói một loạt nhưng Diệp Viên Viên vẫn không hiểu.
Rốt cuộc cái thứ đó là cái gì?
Lúc này Tần Ninh lại sải từng bước đi về phía đỉnh núi.
Nơi này cách chỗ họ sống chỉ vài trăm mét. Đứng ở lưng chừng núi cũng có thể nhìn thấy từng mái ngói cao chót vót, diện tích rộng lớn của khu ba mươi sáu.
Vốn dĩ đó là nơi ở của gần mười ngàn đệ tử, phồn hoa một thời, nhưng bây giờ lại không ai dám bén mảng đến, không khỏi khiến người ta cảm thấy thổn thức.
Lúc này, Tần Ninh lại không có thời gian bùi ngùi.
Hắn từng bước đi lên đỉnh núi. Hai bóng người đứng ở dưới đỉnh núi mấy trăm mét trông có vẻ vô cùng nhỏ bé.
Nhưng khi leo lên, Diệp Viên Viên lại càng cảm thấy ngạc nhiên.
Theo lẽ thường thì khi màn đêm buông xuống, càng lên cao thì càng lạnh.
Nhưng hiện giờ hai người càng đi lên cao thì lại càng cảm thấy nóng bức.
Nhiệt độ liên tục tăng lên, cả người Diệp Viên Viên đều toát cả mồ hôi.
“Là nơi này!”
Tần Ninh dẫn Diệp Viên Viên đi qua đi lại, lên lên xuống xuống trên núi, cuối cùng dừng lại ở nơi cách đỉnh núi một trăm mét, họ thở phào nhẹ nhõm.
“Rốt cuộc nơi này là gì?”
Lúc này, Diệp Viên Viên vẫn không hiểu tại sao Tần Ninh lại dẫn nàng đến đây.
“Nguyên nhân vụ hỏa hoạn!”, Tần Ninh thản nhiên nói.
Nguyên nhân vụ hỏa hoạn?
Năm đó, học viện Thiên Thần xảy ra hỏa hoạn, khu ba mươi sáu đều bị thiêu rụi, mấy ngàn đệ tử chết thảm. Vụ hỏa hoạn năm đó rất nghiêm trọng.
Các trưởng lão trong học viện đều không điều tra ra được nguyên nhân. Một ngàn năm đã trôi qua, vậy mà giờ Tần Ninh nói muốn điều tra nguyên nhân hỏa hoạn?
“Cô không tin à?”
“Không phải không tin mà là khó bề tưởng tượng…”
Tần Ninh lại nói: “Theo suy đoán của ta, hỏa hoạn vào một ngàn năm trước xảy ra một cách bất ngờ và nhanh chóng nên các trưởng lão của học viện không thể dập tắt lửa, dẫn đến cái chết của hàng ngàn đệ tử”.
“Hơn nữa, sau khi hỏa hoạn xảy ra, mọi thứ đều biến thành tro, không thể điều tra ra bất cứ điều gì, phải không?”
“Phải!”
Diệp Viên Viên gật đầu, điều này không có gì kỳ lạ cả.
“Không chỉ vậy, thậm chí… sau hỏa hoạn, nền đất ở khu ba mươi sáu nóng hừng hực suốt vài năm, không ai có thể ở được, đúng chứ?”
Hắn nói vậy, Diệp Viên Viên càng ngạc nhiên nhìn Tần Ninh.
Điều này thì không phải ai cũng biết.
Lúc đó học viện điều tra lâu như vậy nhưng cuối cùng vẫn không có kết quả gì.
Lúc này Tần Ninh khẽ cười đi về phía trước nói: “Bí mật ở đây rồi!”
Tiến thêm một bước, Tần Ninh vung tay, tung ra một chưởng mang theo linh khí hùng hồn.
Ầm…
Tiếng nổ vang lên, vách núi phía trước đột nhiên nứt toác.
Lúc này một hang động hiện ra giữa sườn núi.
Hang động đó uốn lượn quanh co, không giống công trình nhân tạo mà giống như được hình thành từ tự nhiên hơn.
Tần Ninh bước thẳng vào trong hang động.
Hai người đi sâu vào trong hang động. Sau khi đi xuống khoảng mấy trăm mét, Diệp Viên Viên có cảm giác hơi khó thở.
Mà càng đi xuống, hơi nóng càng trở nên dữ dội.
“Cẩn thận!”
Lúc này Tần Ninh thận trọng nói.
Đây là lần đầu Diệp Viên Viên thấy Tần Ninh cẩn thận như vậy, nàng khẽ đặt bàn tay mềm mại lên hông để có thể rút roi Thanh Lân ra bất cứ lúc nào.
Phù phù…
Hai người vừa rẽ vào, một luồng sóng nhiệt ập thẳng vào.
Sóng nhiệt cuồn cuộn dâng trào, mặt Diệp Viên Viên đỏ ửng, không khỏi đưa tay che mặt.
Giữa hàng lông mày của Tần Ninh thoáng hiện vẻ ngạc nhiên.