Chương 17

Phong Thần Châu thuộc thể loại Huyền Huyễn, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Câm miệng!”
Đột nhiên, một giọng nói trầm vang lên.
Thánh Tâm Duệ vung tay tát thẳng vào mặt Đỗ Triết một cái, khiến ông ta quay cuồng, hoa mắt chóng mặt.
“Cửu công tử…”
“Ta nói ngươi câm miệng!”
Ánh mắt của Thánh Tâm Duệ lúc này vô cùng lạnh lùng và đáng sợ.
Hắn ta bước lên phía trước, nhìn Tần Ninh, cố nặn ra một nụ cười.
“Tần Ninh công tử, vừa nãy là do đám thuộc hạ của ta đã không biết điều, xúc phạm Tần công tử, tại hạ xin được gửi lời xin lỗi đến Tần công tử! Nếu Tần công tử có thời gian, mời vào trong phòng để tiện nói chuyện!”
Nghe Thánh Tâm Duệ nói ra những lời đó, hai người Đỗ Triết và Đỗ Tư Viễn hoàn toàn sững sờ.
Chuyện gì đang xảy ra vậy? Chẳng lẽ những lời mà Tần Ninh nói đều là thật sao?
Lúc này, Tần Hâm Hâm cũng hiểu ra.
Vừa nãy Thánh Tâm Duệ còn tỏ vẻ kiêu căng, vậy mà giờ lại đối xử với Tần Ninh cung kính và lễ phép đến thế.
Điều này chứng minh, những lời mà Tần Ninh nói đều là thật!
Cứ như thể là thần tiên vậy, đây là lần đầu tiên Tần Ninh gặp Thánh Tâm Duệ, vậy mà chỉ nhìn một cái là có thể nhận ra Thánh Tâm Duệ đang gặp vấn đề nguy hiểm đến tính mạng!
“Ông ta muốn giết ta, còn hắn muốn phế ta, vào trong phòng nói chuyện để các ngươi tính nuốt chửng ta luôn sao?”, Tần Ninh chỉ vào hai cha con Đỗ Triết và Đỗ Tư Viễn.
“Bọn họ dám!”
Bấy giờ, ánh mắt Thánh Tâm Duệ liếc thẳng về phía hai người bọn họ.
Lúc này, Đỗ Triết hoàn toàn sững sờ.
Sao đột nhiên Thánh Tâm Duệ lại thay đổi thái độ một trăm tám mươi độ như vậy?
“Hôm nay ta đến Thánh Đan Các chỉ muốn mua một số dược liệu, không có thời gian nói chuyện phiếm với ngươi, bọn họ đã làm lãng phí rất nhiều thời gian của ta rồi”.
Tần Ninh xua tay nói: “Có gì thì nói luôn ở đây!”
“Được, được!”
Lúc này, Thánh Tâm Duệ không còn chút kiêu ngạo nào.
Mặc dù đây là lần đầu tiên hắn ta và Tần Ninh gặp mặt, nhưng chỉ trong nháy mắt đối phương đã nhìn thấu toàn bộ vấn đề của hắn ta.
Nuốt phải thú hỏa để nâng cao đẳng cấp Hỏa Luyện Đan nhưng lại bị phản phệ, chuyện này chỉ có một mình hắn ta biết.
Tần Ninh tuyệt đối không thể nghe người khác kể mà biết được.
Khả năng duy nhất chính là Tần Ninh chỉ cần nhìn qua là có thể nhìn thấu mọi vấn đề!
Đây là loại năng lực gì? Trong Thánh Đan Các, các linh đan sư cấp hai, cấp ba đều không tìm ra được nguyên nhân, nhưng Tần Ninh chỉ nhìn một cái là có thể nhìn thấu!
“Đỗ Triết, lập tức đi chuẩn bị dược liệu mà Tần công tử cần, chọn loại tốt nhất, tuyệt đối không được thu một xu nào!”
Thánh Tâm Duệ ngay lập tức phân phó.
“Dạ, thuộc hạ lập tức đi làm ngay!”
Lúc này, Đỗ Triết không dám nghi ngờ hay chất vấn, hai cái tát lúc nãy đã khiến ông ta hiểu ra, Tần Ninh rất có thể đã đoán đúng bệnh tình của Thánh thiếu gia.
“Cha, người đang làm gì vậy?”, Đỗ Tư Viễn vừa cùng phụ thân rời đi, đã oán trách nói.
Bốp…
Đỗ Triết vung tay tát thẳng vào mặt hắn ta một cái, quát: “Tên tiểu tử hỗn xược nhà ngươi, ngươi thì biết cái gì chứ, ngươi có biết Thánh Tâm Duệ là ai không? Thằng nhóc thối tha, sau này tránh xa Tần Ninh một chút!”
Cánh tay phải của Đỗ Tư Viễn đã bị gãy, giờ lại bị ăn thêm một cái tát, sắc mặt lập tức biến thành đau khổ.
Lúc này, trong đại sảnh, Tần Ninh thản nhiên ngồi xuống.
Thánh Tâm Duệ đứng một bên, nói: “Tần công tử, căn bệnh này của ta... còn có thể chữa khỏi không?”
“Nếu ta đã nhìn ra được vấn đề của ngươi, đương nhiên là có thể chữa khỏi”.
“Thật sao?”
Thánh Tâm Duệ nhìn Tần Ninh, lập tức cực kỳ phấn khích.
Nhưng hắn ta biết rõ, Tần Ninh chắc chắn sẽ không dễ dàng chữa trị cho hắn.
“Tần công tử, nếu công tử có thể giúp ta chữa khỏi căn bệnh này, sau này dược liệu của Thánh Đan Các ta, chỉ cần công tử thích, cứ việc lấy, cứ việc ghi nợ vào sổ của Thánh Tâm Duệ ta là được!”
“Ngươi cũng thật hào phóng! Có điều dược liệu của Thánh Đan Các ngươi thì vẫn chưa đủ để ta để mắt đến”.
Tần Ninh nhấp một ngụm trà, nói: “Trước tiên ngươi hãy đi tìm Linh Thanh Hoa chín cánh trước đã, rồi đến tìm ta, nếu ta có thời gian sẽ giúp ngươi luyện chế một viên đan dược”.
“Được, được, đa tạ Tần công tử!”
Thánh Tâm Duệ lập tức cung kính đáp lời: “Trước đây là tại hạ có mắt mà không nhìn thấy núi Thái Sơn, Tần công tử là quân tử, đừng chấp nhặt kẻ tiểu nhân! Thánh Tâm Duệ ta vô cùng cảm kích trong lòng, sau này Tần công tử ở Đế Đô có bất cứ chuyện gì cần giúp đỡ, Thánh Tâm Duệ ta nhất định sẽ dốc hết sức mình!”
“Thánh thiếu gia, dược liệu chuẩn bị xong rồi ạ!”
Đúng lúc này Đỗ Triết chạy tới, mang dược liệu đến.
“Đỗ Triết, nhớ kỹ, sau này Tần công tử cần bất kì loại dược liệu gì, gửi đến Tần phủ miễn phí cho ta, chuẩn bị loại tốt nhất!”, Thánh Tâm Duệ ra lệnh: “Còn nữa, hãy quản thật tốt đứa con trai bất tài của ngươi!”
“Vâng vâng vâng, tại hạ nhất định làm theo!”
Lúc này, Đỗ Triết hoàn toàn sững sờ.
Tần Ninh này, rốt cuộc có ba đầu sáu tay sao, vốn là một kẻ sắp chết, giờ không những chưa chết mà còn khôi phục thực lực, lại còn có hiểu biết sâu sắc về thuật luyện đan đến thế.
Thật sự quá kỳ lạ!
Tần Ninh cầm dược liệu, đứng dậy, xoay người bỏ đi.
Đến kiếp thứ năm trong chín kiếp, hắn được tôn làm Cửu Nguyên Đan Đế, nếu đến bệnh của Thánh Tâm Duệ mà cũng không nhìn ra được, thì làm sao xứng với danh xưng Đan Đế chứ!
“À, phải rồi!”
Tần Ninh bước đến cửa chính của đại điện, đột nhiên quay người lại nói: “Cái tên Lăng gia gì đó... Lăng Thành Phi, đánh gãy hết tay chân của hắn, rồi ném ra ngoài đi!”
“Hả? Tại sao?”
Thánh Tâm Duệ ngơ ngác, buột miệng hỏi.
“Tại sao ư…”, Tần Ninh lạnh lùng nói: “Ta chướng mắt hắn!”
Hai tay chắp sau lưng, Tần Ninh dẫn Tần Hâm Hâm rời khỏi Thánh Đan Các.
Đỗ Tư Viễn tự nhiên gây sự, Lăng Thành Phi đúng lúc xuất hiện, sao lại trùng hợp đến thế? Ký ức chín đời của Tần Ninh đã dung hợp, gừng càng già càng cay, sao có thể không nhìn ra Lăng Thành Phi đang giở trò sau lưng, xúi giục Đỗ Tư Viễn gây rắc rối cho hắn được chứ?
Nếu đã là giở trò trong bóng tối, vậy thì cứ thử xem, rốt cuộc là ngươi ở trong tối lợi hại hơn, hay là ta ở ngoài sáng lợi hại hơn!
Đỗ Triết khẽ nói: “Thánh công tử, dù sao Lăng Thành Phi cũng là con cháu chính thống của nhà họ Lăng, đánh gãy tay chân rồi ném ra ngoài…”
“Ngươi không nghe Tần công tử nói gì sao? Lăng Thành Phi là tên nào? Trực tiếp đánh gãy tay chân hắn, rồi ném ra khỏi Thánh Đan Các cho ta, sau này, không được phép bước chân vào Thánh Đan Các của ta!”
“Vâng, vâng vâng vâng!”
Đỗ Triết nào dám chậm trễ, lập tức cho người bắt Lăng Thành Phi, đánh gãy tay chân, rồi ném ra khỏi Thánh Đan Các.