Phong Thần Châu
Chương 26: Dâm dê đê tiện?
Phong Thần Châu thuộc thể loại Huyền Huyễn, chương 26 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Còn đứng đực ra đấy làm gì? Mau đi đi!”
Lăng Thế Thành thúc giục.
“Rõ!”
Người mặc áo đen thoắt cái biến mất.
Lăng Thế Thành nhìn bầu trời đêm, khóe miệng khẽ nhếch.
“Tần Thương Sinh ơi là Tần Thương Sinh, Tần gia ông có ba thiên tài. Tần Sơn thì học ở học viện Thiên Thần, nhưng sẽ bị con trai ta đạp dưới chân cho đến chết mà thôi.”
“Tần Hải thì là một phế nhân, còn Tần Ninh này... cũng sắp phải chết rồi!”
“Mà Tần Thương Sinh ông... cũng thế!”
...
Đêm muộn, một bóng người vụt qua bầu trời.
Người này đi một mạch, mãi đến quá nửa đêm, mới dừng lại ở dãy núi Lăng Vân. Người này chính là Tần Ninh.
Hắn đi theo bản đồ mà cha mình đưa cho. Địa hình núi Lăng Vân tuy có thay đổi nhưng không đến nỗi không thể nhận ra.
Tần Ninh dựa vào ký ức ngày xưa của mình để tiến sâu vào núi.
Buổi tối là thời gian vui vẻ của một số loài dã thú, bên trong núi Lăng Vân không chỉ có dã thú mà còn có cả phàm thú.
Thậm chí ở nơi núi sâu còn có cả linh thú mạnh mẽ.
Hiện giờ hắn đang ở Cảnh Môn cảnh, vẫn chưa đủ tư cách để tự do đi lại ở những nơi sâu đó.
Hắn cẩn thận giảm tốc độ rồi tiếp tục tiến về phía trước.
Đột nhiên hắn nghe thấy tiếng nước chảy, Tần Ninh cực lực giảm tốc, nhìn sang bên trái.
Dưới bóng đêm, trong rừng rậm, mọi thị lực đều bị hạn chế.
Đây là một khu rừng rậm, làm gì có dòng suối nào, tại sao lại có tiếng nước chảy?
“Kẻ nào!”
Nhưng ngay lúc này, một âm thanh trong trẻo nhưng đầy cảnh giác vang lên, cùng với đó là con dao găm phi thẳng về phía Tần Ninh.
Tần Ninh nhanh nhẹn né tránh, “phập” một cái, con dao găm cắm thẳng vào thân cây bên cạnh Tần Ninh.
Một bóng dáng từ từ đi ra.
Dưới ánh sáng lờ mờ, Tần Ninh đã nhìn thấy người này.
Bộ váy ngắn màu đỏ, đôi chân dài thẳng tắp với đôi hài dài màu bạc nhạt, tóc dài buộc lên, vài lọn tóc tán loạn trước ngực.
Cô gái này nhìn khoảng 16, 17 tuổi, nhưng đã phát triển rất tốt.
“Cái đồ dâm dê đê tiện, dám nhìn lén tiểu thư ta... Ngươi, ngươi, ngươi... phải chết!”
Thiếu nữ không nói nhiều lời, lập tức ra tay.
Đàn ông khốn nạn? Nhìn lén?
Tần Ninh không biết nói gì. Hắn đi qua nơi này, bốn bề đều là cây cối cho nên mới đi chậm lại, tầm nhìn không quá năm mét, thì nhìn lén kiểu gì được?
Nhưng nghĩ đến tiếng nước chảy ban nãy, Tần Ninh chợt hiểu ra.
“Tiểu thư hiểu lầm rồi!”
Tần Ninh vừa chìa tay ra vừa nói: “Ta chỉ đi qua đây thôi, chưa nhìn thấy gì hết, chỉ nghe thấy...”
“Ngươi còn nói à! Câm miệng đi!”
Thiếu nữ đó đang ở Cảnh Môn cảnh tầng thứ sáu, ngang cấp với Tần Ninh, nhưng thực lực lại kém xa hắn.
Tần Ninh biết nói gì người ta cũng không tin, chỉ đành ra tay ứng đối, nhưng không làm thiếu nữ này bị thương.
Lúc hai người giao thủ, ánh trăng lấp lóe dần hiện rõ.
“Là ngươi!”
Dưới ánh trăng, khi nhìn thấy người này, thiếu nữ sửng sốt.
“Tần Ninh của Tần gia, hay lắm, nghe nói ngươi làm nhục Lăng Phi Phi, bị hủy Tinh Môn, tu vi mất hết. Không ngờ ngươi lại đúng là loại háo sắc!”
“Hôm nay, ta sẽ đòi lại công bằng cho Phi Phi!”
Lúc này Tần Ninh cũng nhận ra thiếu nữ này là Lâm Xảo Nhi, tiểu thư nhà họ Lâm, một trong bốn đại gia tộc!
“Chuyện gì chưa mắt thấy tai nghe thì đừng vội phán xét!”, Tần Ninh lạnh lùng nói.
“Nói ít đi, hôm nay ta sẽ giết ngươi, cái loại súc sinh nhà ngươi đáng bị giết ngàn lần!”
Lâm Xảo Nhi không nói nhiều lời, rút kiếm ra, đâm thẳng về phía Tần Ninh.
“Long Hình thức!”
Tần Ninh đấm ra, thi triển Hổ Gầm Long Ngâm, nắm đấm nào cũng chuẩn xác. Lâm Xảo Nhi dùng trường kiếm nên vẫn bị Tần Ninh áp sát, đẩy lùi.
“Sự thực sẽ chứng minh tất cả, rồi tất cả mọi người trong thiên hạ sẽ biết. Cô bị che mắt rồi, ta không muốn giết cô đâu!”
Nắm đấm của Tần Ninh vừa hữu lực lại mạnh mẽ, khiến Lâm Xảo Nhi phun ra máu, sắc mặt trắng bệch, ngã ngồi xuống đất.
Tần Ninh không phải ma vương giết người, lạnh lùng nhìn Lâm Xảo Nhi rồi quay đi, biến mất trong bóng tối.
“Không muốn giết ta...”, sắc mặt Lâm Xảo Nhi trở nên tàn độc.
Trong mắt Tần Ninh, cô ta cũng chỉ là một kẻ có thể dễ dàng bị giết.
“Xảo Nhi, Xảo Nhi!”
Không lâu sau, những tiếng gọi đã vang lên.
“Nhị ca, muội ở đây!”
Lâm Xảo Nhi lúc này đã đứng dậy.
Một nhóm khoảng mười mấy người xuất hiện trước mắt cô ta.
Dẫn đầu là một thanh niên da trắng môi đỏ, tay cầm trường kiếm. Nhìn thấy Lâm Xảo Nhi, hắn ta mới thở phào nhẹ nhõm.
“Ơ, muội làm sao vậy?”, thấy khuôn mặt trắng bệch của em gái, Lâm Ngọc Sinh kinh ngạc, rồi cẩn thận nhìn quanh.
Lúc này, Lâm Xảo Nhi mới kể lại chuyện gặp phải Tần Ninh cho hắn ta nghe.