Chương 28: Ta không ngại giết ngươi đâu

Phong Thần Châu

Chương 28: Ta không ngại giết ngươi đâu

Phong Thần Châu thuộc thể loại Huyền Huyễn, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tần Ninh ngừng tay, đứng dậy.
Không biết từ lúc nào mà đã có ba người xuất hiện trong phòng.
“Không ngờ... Ta đã quá lơ là...”
Tần Ninh nhìn ba người, bình thản hỏi: “Có chuyện gì không?”
Có chuyện gì không?
Ba người đó nhìn nhau.
Thằng nhóc này bị điên sao?
Đến nước này rồi thì còn có chuyện gì được nữa?
“Đại ca, huynh xem... linh khí Thiên Hỏa nồng đậm quá, đám này... đều là linh đan!”
Người bên trái trong số ba người kia có vết sẹo ở mắt, thở dốc, không kìm được mà thốt lên.
“Đúng là linh đan!”
Kẻ bên phải cũng kích động nói: “Đại ca, năm xưa ta đã thấy linh đan một lần, chính là dáng vẻ này!”
Linh đan có giá trị ngàn vàng, được tính bằng vàng ròng.
Giá của một viên linh đan đủ để sống sung túc cả đời!
“Nhóc con, bỏ đống linh đan đó xuống. Mấy đại gia bọn ta hôm nay vui vẻ, sẽ tha chết cho ngươi!”
“Bỏ linh đan xuống?”
Tần Ninh thản nhiên nói: “Chúng vốn là của ta, sao ta phải bỏ xuống?”
Nghe vậy, cả ba tên nhìn nhau rồi cười phá lên.
“Nhóc con, giờ bỏ xuống thì ngươi còn giữ được mạng sống, nếu không thì...”
“Thì sao?”
“Thì phải chết!”
Ba người đó, tên lão đại đứng đầu lúc này đã sa sầm mặt, thanh đại đao trong tay gã lóe lên ánh sáng đỏ như máu.
“Không cần nói nhiều!”
Tần Ninh rút cây côn gỗ bên hông ra, lạnh lùng nói: “Xem ra ngoài các ngươi ra thì vẫn còn người khác đến nữa, đúng là làm phiền người khác quá...”
“Vậy thì ta sẽ giải quyết cả ba các ngươi trước!”
Nghe Tần Ninh nói vậy, cùng nhìn tư thế của hắn, cả ba tên kia hoàn toàn ngây người.
Thiếu niên này định làm gì đây?
Lấy côn gỗ ra đánh với bọn chúng?
Chẳng lẽ tên này không có nổi một món vũ khí sao?
“Nhóc con, giờ ngươi cút đi thì bọn ta còn tha chết cho ngươi. Lấy côn gỗ ra làm gì, đồ ngu ngốc!”, tên lão đại kia hét lên: “Ta cho ngươi một cơ hội nữa, không đi thì chết!”
“Vậy ta cũng cho các ngươi một cơ hội nữa, không đi thì chết!”
Khốn kiếp!
Tần Ninh rõ ràng không coi bọn chúng ra gì cả.
“Đại ca, nói nhiều với nó làm gì, giết thôi!”
Tên lão tam kia “hừ” một tiếng, vung đại đao lên rồi chém tới.
Mũi đao mang theo ánh sáng đỏ như máu, còn tỏa ra sát khí nồng nặc.
Nhìn thấy cảnh này, Tần Ninh chẳng thèm trốn tránh mà vung côn gỗ lên đỡ.
“Muốn chết à!”
Chỉ một cây côn gỗ nhỏ bé, nếu muốn chặn lại món vũ khí to lớn như thế thì khác nào nằm mơ giữa ban ngày.
Chưa nói đến thanh đại đao kia còn là vũ khí thường, cho dù là một cái rìu cũng có thể bổ nát cây côn gỗ đó.
“Cút”!
Tần Ninh khẽ gầm lên, cây côn đó đột nhiên đâm thẳng vào thân đại đao. Trong nháy mắt, lão tam kia cảm thấy tay mình phải chịu một luồng sức mạnh khiến kinh mạch chấn động.
Luồng sức mạnh đó xuyên qua cánh tay gã, đánh thẳng vào nội tạng.
Bùm...
Ngay khoảnh khắc đó, cả người gã đổ sụp xuống. Gã nôn ra một ngụm máu tươi, cả người run rẩy, không lâu sau thì tắt thở.
“Lão tam!”
“Lão tam!”
Hai gã đàn ông kia cũng hoàn toàn chết lặng.
Chuyện gì vậy?
Bọn chúng cho rằng một đao của lão tam sẽ chém gãy côn gỗ và chém đứt đôi người Tần Ninh.
Nhưng ai ngờ lão tam đã bị giết ngay lập tức.
Ba huynh đệ chúng trước giờ đều kiếm sống bằng việc giết người cướp của trong núi Lăng Vân, lần này thấy hiện tượng lạ, định đến để thử vận may.
Thấy Tần Ninh là một thiếu niên mới ở cảnh giới Cảnh Môn cấp sáu thì không coi ra gì. Nhưng ai ngờ lão tam đã bị giết chết một cách dễ dàng.
Thật quá quái lạ!
“Báo thù cho tam đệ!”
Lúc này mắt của bọn chúng đều đỏ ngầu, không màng gì nữa mà xông thẳng về phía Tần Ninh.
“Cái lũ không biết sống chết!”
Côn gỗ trong tay Tần Ninh lại một lần nữa nhảy múa, một luồng khí thế sắc bén bùng phát trong nháy mắt.
Đó là một áp lực cực mạnh, khiến cả hai tên kia không thể thở nổi.
Nhưng chỉ một giây sau, khi nhìn cây côn gỗ kia vẫn chỉ là một cây côn gỗ mỏng dài một mét, chẳng có gì đặc biệt!
Nhưng bọn chúng đã không còn cơ hội để nhìn nữa rồi.
Cây côn gỗ đó né tránh những nhát đao của bọn chúng, xuyên thẳng qua người, sắc bén đoạt đi sinh mạng của chúng.
Ba huynh đệ chúng đều ở cảnh giới Tử Môn, đã ngưng tụ được Mệnh Môn. Mệnh Môn là nơi quan trọng nhất trong cơ thể của người tu luyện.
Nhưng Tần Ninh lại dễ dàng xuyên thủng Mệnh Môn của bọn chúng, giết chết chỉ bằng một đòn.
Cái tên này chỉ là một tên thiếu niên 16, 17 tuổi thôi sao?
Cho đến lúc chết, hai người bọn chúng vẫn không dám tin.
Ba tên võ giả cảnh giới Tử Môn cứ thế mất mạng.
Tần Ninh bình tĩnh thu côn lại, cất từng viên linh đan vào bình.