Phong Thần Châu
Chương 56: Tội mạo phạm
Phong Thần Châu thuộc thể loại Huyền Huyễn, chương 56 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Thiếu gia!”
Bỗng nhiên, một hộ vệ thò đầu ra, mừng rỡ kêu lên: “Số lượng kỳ trân dị bảo ở đây quả thực nhiều gấp mười lần so với bên trên!”
Tần Ninh khẽ mỉm cười.
Tần Hải, Tần Hâm Hâm cùng mọi người đều hoàn toàn câm nín.
Trên đời này, còn chuyện gì mà Tần Ninh không biết nữa không?
Tần Hâm Hâm rất muốn hỏi Tần Ninh một câu, rốt cuộc huynh ấy có phải là một trận sư hay không, nhưng cuối cùng cậu vẫn nuốt lại câu hỏi ngốc nghếch đó.
“Khiêng lên thôi!”
“Vâng!”
Mọi người lập tức trở nên bận rộn.
“Thiếu gia, người xem đây là gì?”
Một hộ vệ cầm một viên tinh thạch tròn trịa đi tới.
Viên tinh thạch đó lớn bằng ngón tay cái, nhưng lại tỏa ra cảm giác sức mạnh vô cùng thuần khiết.
“Đây là… linh thạch!”
Tần Ninh hờ hững nói.
Linh thạch!
Nghe vậy, tất cả mọi người có mặt đều nín thở.
Linh thạch, họ chỉ mới nghe nói qua chứ chưa từng nhìn thấy.
Có thể nói, cả thành Lăng Vân, hay thậm chí cả đế quốc Bắc Minh, cũng chẳng có bao nhiêu người tu luyện bằng linh thạch.
Nhưng lợi ích của linh thạch thì không võ giả nào không biết.
Trong thạch thạch, linh khí tràn đầy, hơn nữa lại là loại linh khí thuần khiết nhất, giúp võ giả có thể trực tiếp hấp thu.
Điều này tốt hơn rất nhiều lần so với việc võ giả phải khổ sở hấp thu linh khí giữa trời đất.
Nghe nói, đệ tử của một số gia tộc lớn, thế lực lớn đều dựa vào linh thạch để tu luyện.
Cho nên họ đột phá cửu trọng dễ như trở bàn tay.
“Đây chỉ là linh thạch hạ phẩm…”
Tần Ninh không quá coi trọng.
Linh thạch có ba đẳng cấp: hạ phẩm, trung phẩm, thượng phẩm. Ở mỗi đẳng cấp khác nhau, mức độ dồi dào của linh khí trong linh thạch cũng không giống nhau, do đó lợi ích đối với việc tu luyện của võ giả cũng có nhiều khác biệt.
“Đây chỉ là…”
Tần Hải, Tần Hâm Hâm cùng những người khác thật sự muốn đánh chết Tần Ninh.
Một viên linh thạch, cho dù là linh thạch hạ phẩm, thì cũng chứa lượng linh khí đủ để một võ giả cửu trọng dùng cả đời.
Linh khí trong đó quả thực vô cùng phong phú.
Cái gì mà “chỉ là” chứ…
“Bên dưới còn bao nhiêu?”
“Còn khoảng 100 viên ạ!”
“Lấy toàn bộ, mang về cho cha!”
“Vâng!”
Mọi người lại bận rộn thêm một lúc.
Lần tịch biên này quả là một món lợi khổng lồ, thậm chí, nhờ nó mà tổn thất của Tần gia có thể được bù đắp trong vài năm, thậm chí sẽ còn… mạnh hơn nữa!
“Xong xuôi rồi, đi nhà tiếp theo!”
“Vâng!”
Mọi người rời khỏi đây, khiêng theo một số lượng lớn những vật phẩm quý giá.
Vừa rời khỏi căn phòng, những âm thanh lách tách chợt vang lên, mưa to như trút nước bỗng chốc đổ xuống.
Nhìn bầu trời mưa giăng kín lối, Tần Ninh thở dài, dừng bước, đứng dưới làn mưa.
Một tháng trước, hắn bị Lăng Thế Thành đoạt Tinh Môn. Đó cũng là một đêm mưa, trong Lăng phủ này, hắn nỗ lực phản kháng nhưng căn bản chỉ là vô ích.
Mà bây giờ, chín đời chín kiếp thức tỉnh, hắn vẫn là hắn nhưng đã biến thành một hắn hoàn chỉnh hơn.
Mà Lăng phủ lại hoàn toàn bị san phẳng!
Lúc này, Tần Ninh thầm cảm khái trong lòng, đứng bất động dưới cơn mưa.
“Ninh ca…”
“Đừng làm phiền đệ ấy!”
Tần Hải hờ hững nói: “Sự thay đổi kinh thiên động địa như vậy, ai thì trong lòng cũng sẽ dậy sóng”.
“Vâng!”
Tần Hâm Hâm nhìn Tần Ninh dưới làn mưa thì trầm mặc không nói gì nữa.
Đúng lúc này, bên ngoài cửa lớn Lăng phủ cũng truyền đến tiếng ồn ào.
“Có chuyện gì vậy?”
Tần Hải cau mày, sải bước đi ra ngoài.
“Đứng đây canh chừng tam đệ nhé, hình như lúc này tam đệ đang lĩnh ngộ điều gì đó!”
“Vâng!”
Tần Hâm Hâm kích động không thôi.
Nếu Tần Ninh lại tiến thêm một bước, thì đó chính là cảnh giới Thiên Môn cửu trọng rồi!
Ai có thể ngờ rằng, một tháng trước, Tần Ninh chỉ mới ở tầng thứ tư, nhưng bây giờ, chớp mắt một cái đã đạt tới tầng thứ chín!
Lúc này, bên ngoài cửa lớn Lăng phủ đang giương cung bạt kiếm, có vài tên cầm trường kiếm trong tay, vẻ mặt mỉa mai nhìn các hộ vệ Tần gia bên ngoài cổng viện.
“Từ Thân Minh, không ngờ ở thành Lăng Vân này mà đến nhà họ Từ cũng không biết… thật là một đám dế nhũi!”
“Vương Khắc, hình như bọn chúng cũng không biết Vương gia nhà ngươi đâu nhỉ?”
Đứng phía trước mấy người kia là hai tên thanh niên, đang mặc áo mưa, tay cầm trường kiếm, đứng ở phía trước thi nhau nói móc.
Mấy hộ vệ Tần phủ xông tới lại bị hai tên kia giải quyết dễ như trở bàn tay.
“Dừng tay!”
Đúng lúc này, Tần Hải xuất hiện.
“Các ngươi đang làm gì vậy?”
“Nhị thiếu gia, mấy người này nói đi đường gặp mưa lớn, muốn mượn phòng ngủ trọ trong phủ!”
“Ngủ trọ?”
Tần Hải nhìn năm, sáu người kia, cau mày.