Phong Thần Châu
Chương 59: Lên đường
Phong Thần Châu thuộc thể loại Huyền Huyễn, chương 59 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Những linh đan này đủ để củng cố nền tảng cho thế hệ trẻ trong gia tộc, đồng thời giúp các võ giả ở cửa thứ bảy và cửa thứ tám đột phá lên cửa thứ chín!”, Tần Ninh thong thả nói.
Chứng kiến cảnh này, Tần Thương Sinh không khỏi trách cứ Tần Ninh trong lòng. Tài năng dù lớn đến mấy cũng có thể mang họa. Nhiều linh đan như vậy lại trưng bày trước mặt mọi người, nếu tin tức bị lộ ra ngoài, đó sẽ là tai họa ngập đầu đối với Tần gia.
Tần Ninh lại nói: “Những linh đan này chẳng qua chỉ là một phần nhỏ, không phải vấn đề gì lớn. Cha có thể phân phát cho gia tộc.”
“Có điều này cũng cần phải nói rõ với mọi người, rằng mặc dù những linh đan này chẳng là gì trong mắt con, nhưng chúng lại vô giá trong mắt người khác!”
“Vì vậy, chuyện gì nên giữ kín, con nghĩ mọi người đều hiểu rõ!”
“Tam thiếu gia đừng lo lắng!”, một đội trưởng hộ vệ lúc này chắp tay nói: “Về chuyện này, thuộc hạ xin thề độc, nếu để lộ dù chỉ một chút, thuộc hạ sẽ chết không được tử tế!”
“Không sai!”
“Đúng vậy, nếu chuyện này rò rỉ ra ngoài, Tần gia chúng ta sẽ bị nuốt chửng trước khi kịp lớn mạnh. Âm thầm phát triển mới là thượng sách.”
Tần Ninh gật đầu nói: “Ta hy vọng mọi người ghi nhớ lời nói hôm nay, bằng không... ta nghĩ mọi người đều biết thủ đoạn của ta rồi!”
Nghe những lời này, rồi lại nghĩ đến những thủ đoạn của Tần Ninh cùng với Thanh Ngưu bên cạnh hắn, trong lòng mọi người đều hiểu rõ. Ngay cả cường giả Linh Hải tầng ba, không phải cũng bị Tần Ninh nói giết là giết chết hay sao?
Không phải Tần Ninh không biết của cải không nên phô bày, nhưng một mặt, những linh đan này đối với hắn cũng chẳng phải là tài sản quý giá gì, mặt khác, cho dù có lộ ra ngoài thì hắn cũng không sợ người khác dám đến cướp đoạt. Hơn nữa, nhân cơ hội này hắn còn có thể nhận ra ai là người trung thành, còn ai mang lòng dạ khó lường!
“Được rồi, được rồi, tất cả giải tán đi!”, Tần Thương Sinh phất tay nói: “Sau này ở nội thành Lăng Vân sẽ có nhiều việc bận rộn. Các ngươi làm việc tốt sẽ được ban thưởng xứng đáng, không thiếu phần của các ngươi đâu!”
“Vâng!”
Dần dần, trong sân chỉ còn lại ba người Tần Thương Sinh, Tần Viễn Sơn và Tần Ninh.
“Cha, trong mấy ngày tới cha hãy đi theo con đến dãy núi Lăng Vân. Con cần giao cho cha một số chuyện!”, Tần Ninh nói. “Sau đó, con sẽ cùng nhị ca lên đường đến Đế Đô.”
“Có chuyện gì mà phải tới dãy núi Lăng Vân?”, Tần Thương Sinh khó hiểu hỏi.
Tần Ninh chỉ cười mà không nói.
Trong khoảng thời gian tiếp theo, Tần Ninh đưa Tần Thương Sinh đi sâu vào trong sơn cốc của dãy núi Lăng Vân. Nơi đây là do năm đó hắn tiện tay xây dựng để trợ giúp đồ đệ, bồi dưỡng đồ tôn. Tuy rằng đã bị bỏ hoang mấy vạn năm, một số thứ trong đó không còn tốt như trước, nhưng hoàn toàn có thể dùng để bồi dưỡng con cháu Tần gia.
Chỉ là nơi này có rất nhiều cơ quan trận pháp được bố trí, nên hắn cần phải giải thích cặn kẽ cho cha mình. Sau này khi hắn rời khỏi thành Lăng Vân, cha hắn có thể đưa mọi người đến đây để đào tạo con cháu trong gia tộc, bao gồm cả một số thành viên cốt cán.
Đi tới đi lui mất hơn một tháng, cái gì nên nói cũng đã nói hết, hôm nay Tần Ninh đã chuẩn bị lên đường.
Vốn dĩ Tần Ninh dự định giữ Tiểu Thanh ở lại thành Lăng Vân, một con Thương Thanh Quỳ Ngưu cảnh giới Linh Hải tầng năm, không phải ai cũng dám khiêu khích nó. Nhưng hắn chẳng làm gì được nhóc con này, nó cứ khóc sướt mướt như thể có ai làm gì nó vậy, khiến cho Tần Ninh thật sự không đành lòng.
Vào ngày này, ngoài cổng Tần phủ, tất cả mọi người đều tập trung đông đủ.
Tần Ninh mặc áo choàng trắng, khuôn mặt thanh tú lúc này nở nụ cười nhẹ.
“Cha, không cần phải làm quá như vậy, cha chỉ cần tiếp quản thành Lăng Vân thật tốt là được rồi. Về phần đại ca... cha cứ yên tâm!”, Tần Ninh cười nhẹ nói: “Con sẽ trả lại cho cha một đứa con trai hoàn chỉnh!”
“Nói bậy, là ba đứa con trai!”, Tần Thương Sinh cười mắng.
“Mười ba đứa? Vậy thì con làm không được rồi!”, Tần Ninh cười toe toét nói: “Việc này cần cha phải tiếp tục cố gắng, cho ba huynh đệ chúng con thêm mấy đứa em nữa!”
“Thằng nhóc thúi...”
“Được rồi, được rồi, xuất phát thôi!”, Tần Ninh lại nói: “Đến Đế Đô con sẽ truyền tin cho cha.”
“Cha, tạm biệt!”, Tần Hải giờ phút này cũng chắp tay nói.
“Ninh ca...”, Tần Hâm Hâm giờ phút này nước mắt nước mũi giàn giụa.
“Cút!”, nhìn thấy bộ dạng của Tần Hâm Hâm, Tần Ninh cười nói: “Ta cũng không phải là một đi không trở lại, đệ khóc cái gì?”
“Ta không nỡ rời xa huynh!”
“Không nỡ rời xa ta, vậy ta sẽ dạy cho đệ Hổ Gầm Long Ngâm quyền. Đệ phải chăm chỉ tu luyện, tới lúc luyện thành thì ta cũng sẽ mang đệ theo bên mình!”
“Thật không?”
“Ta có nói dối đệ lúc nào chưa?”
“Được!”, Tần Hâm Hâm lập tức phấn chấn.
Nhìn thấy mọi người đang chờ, Tần Ninh gật đầu một cái rồi rời đi. Thành Lăng Vân chẳng qua chỉ là khởi điểm, trong cuộc đời này, hắn có quá nhiều gánh nặng trên vai, cần phải ngẩng cao đầu bước từng bước mới có thể giải quyết được.
Hai bóng người cùng một con Thanh Ngưu, vào thời khắc này, từ từ rời khỏi Tần phủ, rời khỏi thành Lăng Vân.
“Khi bọn trẻ lớn lên cũng là lúc chúng rời đi!”, Tần Viễn Sơn thở dài.