Phong Thần Châu
Chương 78: Từ nhị gia
Phong Thần Châu thuộc thể loại Huyền Huyễn, chương 78 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thánh Đăng Phong hoàn toàn chìm đắm vào quá trình này. Đến cả Thánh Tâm Duệ và Thánh Vân Tài cũng cảm thấy say mê.
Nhìn Tần Ninh xử lý dược liệu, người ta có một cảm giác… say mê.
Tựa như bàn tay ngọc ngà của thiếu nữ xinh đẹp lướt trên dây đàn, khiến lòng người mê say theo từng nhịp phách.
“Phù…”
Không lâu sau, Tần Ninh thở phào một hơi, nói: “Được rồi, tạm thời là như vậy!”
Nhìn những dược liệu đã được xử lý xong xuôi trước mặt, Tần Ninh cũng cảm thấy hài lòng.
Cảm giác sảng khoái khi mồ hôi chảy ròng ròng, thật sự rất dễ chịu. Giống như được tận mắt chứng kiến đôi tay mình tạo ra một tác phẩm nghệ thuật, khiến người khác phải trầm trồ, thích thú.
“Phân chia dược liệu, đại khái là như vậy!”
Advertisement
Tần Ninh cười nói: “Còn cách khống chế lửa luyện đan và cách ngưng tụ dược liệu thì không thể chỉ nói trong một hai câu mà hiểu hết được…”
“Hả?”
Lăng Tiểu Phi lộ vẻ chán nản: “Vậy huynh đừng nói nữa, Tần Ninh ca ca, ta đói rồi…”
“Được rồi, không nói nữa!”
Nhìn dáng vẻ khổ sở của Lăng Tiểu Phi, Tần Ninh xoa xoa cái đầu nhỏ của cô bé.
“Đúng đúng đúng, không nói nữa, chúng ta đi ăn cơm đã!”
Thánh Đăng Phong nói ngay: “Bên quán rượu Thánh Tước đã chuẩn bị xong chưa?”
“Đã xong rồi thưa cha.”
Advertisement
“Được, chúng ta nhanh chóng đi dùng cơm thôi!”
Thánh Đăng Phong cười nói: “Tần công tử, trên đường còn chút thời gian, chi bằng nói thêm vài câu nữa?”
“Cũng được!”
Nghe thấy câu nói này, Thánh Tâm Duệ cũng chẳng biết phải nói gì. Trên đường còn chút thời gian ư? Vốn dĩ Thánh Đan Các và quán rượu Thánh Tước chỉ cách nhau một con đường, chắc chỉ mất vài phút là tới. Cha còn thật sự… tranh thủ từng chút thời gian!
Nghĩ tới đây, nụ cười dần hiện lên trên khuôn mặt Thánh Tâm Duệ. Mình đã đánh cược đúng rồi!
“Tứ ca, có muốn cùng đi không?”
Thánh Tâm Duệ nhìn Thánh Vân Tài, cười nói: “Lần này, xem ra nguy cơ của Thánh gia đã được loại bỏ rồi!”
“Hừ, đừng mừng vội!”
Thánh Vân Tài hậm hực nói: “Ta chẳng thèm nghe lời hắn nói, có gì mà hay?”
“Vậy thì ta đi trước nhé!”
Thánh Tâm Duệ cười ha ha, vẫy tay rời đi.
Nhìn bóng lưng mấy người rời đi, trong lòng Thánh Vân Tài cảm thấy chán nản.
“Thật là lắm mồm, không thấy nhục à? Nhưng thuật luyện đan mà thằng nhãi đó nói cũng khá đấy…” Thánh Vân Tài buồn bực nói.
Lúc này, mấy người đã rời khỏi Thánh Đan Các, đi tới quán rượu Thánh Tước. Cùng lúc đó, trên đường lớn, một đoàn người cưỡi ngựa đang phóng tới.
“Lục hoàng tử, nghe nói, ở trong quán rượu Thánh Tước, người đã bị mất mặt một trận ư? Không biết là kẻ nào to gan dám gây sự với người vậy?”
“Hừ, kẻ đó lai lịch không rõ, ta cũng không biết, nhưng nếu để ta gặp lại hắn lần nữa, chắc chắn sẽ khiến hắn…” Lúc này, xương cánh tay bị gãy của Minh Triệt đã lành lại, vẻ mặt hắn ta trông rất hung ác.
Nghĩ tới người kia, hắn ta không khỏi giận run người. Đã dám đánh gãy tay hắn ta trước đám đông, kẻ này tội đáng muôn chết.
“Còn không phải tại Từ Thánh Hữu của Từ gia nhà ngươi sao? Thằng nhãi đó thật vô dụng, không phải là cảnh giới Linh Hải tầng hai sao?” Minh Triệt hừ lạnh nói: “Tại sao lại bị Diệp Viên Viên giết chết ngay lập tức chứ.”
“Hơn nữa, Từ Thịnh, Từ gia nhà ngươi cứ thế bỏ qua chuyện này, không tìm Diệp gia đòi nợ sao?” “Chuyện này thì ta cũng không rõ, hình như sau đó Diệp Thông Nguyên đã tìm tới trưởng tộc, đích thân nói về chuyện này, kết quả là chuyện này bị bỏ qua rồi, nhưng Từ nhị gia lại tức giận không thôi, chỉ muốn giết chết thiếu niên đó!”
“Hả? Vậy thì tốt, nếu để ta gặp lại thằng nhãi đó thì nhất định ta sẽ bảo Từ nhị gia…” Minh Triệt còn chưa nói xong thì bỗng sững lại.
“Thằng nhãi kia!”
“Thằng nào?”
“Tần Ninh!”
Minh Triệt bỗng chốc gào lên: “Chính là hắn, nhanh, nhanh đi nói cho Từ nhị gia biết để Từ nhị gia xẻ thịt thằng nhãi này!”
Minh Triệt bỗng chốc trở nên kích động. Hai ngày nay, cánh tay hắn ta vừa lành lại, hắn đã cưỡi ngựa ra ngoài đi dạo, nhưng không phải để thư giãn mà là vì muốn đi tìm Tần Ninh. Bây giờ, cuối cùng cũng gặp rồi. Trong lòng ôm một cục tức, thế nào cũng phải nhổ ra.
Mà lúc này, Thánh Đăng Phong đi cùng Tần Ninh rời khỏi Thánh Đan Các, đi về phía quán rượu Thánh Tước thì trước mặt bỗng xuất hiện mấy người cưỡi ngựa, hùng hổ phóng tới.
Người dẫn đầu chính là Minh Triệt! Nhìn thấy Minh Triệt, Tần Ninh nheo mắt lại, cười khẩy. “Cái tên này, lành nhanh thật!”
“Thánh Các chủ!” Minh Triệt xuống ngựa, chắp tay chào Thánh Đăng Phong. “Lục hoàng tử!”