Bảy năm hôn nhân, Phong Đình Thâm lạnh lùng như băng, còn Dung Từ vẫn kiên trì mỉm cười, ôm ấp một tình yêu sâu đậm tưởng chừng có thể tan chảy mọi giá băng. Cô tin rằng, chỉ cần đủ chân thành, trái tim anh nhất định sẽ rung động. Thế nhưng, thứ cô nhận được không phải là sự hồi đáp, mà là khoảnh khắc anh say đắm nhìn một người phụ nữ khác, nâng niu chiều chuộng như báu vật. Dẫu trái tim đau như cắt, cô vẫn cố chấp bám víu, gìn giữ cuộc hôn nhân đã mục rỗng. Đỉnh điểm của sự tàn nhẫn đến vào ngày sinh nhật cô. Vượt ngàn dặm xa xôi tìm chồng con ở xứ người, Dung Từ chỉ đổi lấy cảnh tượng Phong Đình Thâm cùng người phụ nữ kia dắt con gái đi chơi, bỏ mặc cô đơn độc trong căn phòng lạnh lẽo, trống rỗng. Giọt nước tràn ly, trái tim Dung Từ cuối cùng cũng hóa đá. Ngay cả khi đứa con gái cô dứt ruột sinh ra, tự tay nuôi lớn lại nằng nặc đòi người phụ nữ khác làm mẹ, cô cũng chẳng còn cảm thấy đau lòng. Không một lời oán trách, không một giọt nước mắt, cô thản nhiên soạn thảo đơn ly hôn, từ bỏ mọi thứ, kể cả quyền nuôi con, rồi tiêu sái quay lưng bước đi. Kể từ đó, cô không còn bận tâm đến cha con họ, chỉ lặng lẽ chờ đợi ngày nhận được tờ giấy chứng nhận chấm dứt tất cả. Thế giới của Dung Từ mở ra một trang mới. Từ một người phụ nữ bị coi thường, giam hãm trong gia đình, cô trở lại với sự nghiệp, dễ dàng gây dựng nên một cơ ngơi bạc tỷ, khiến cả giới kinh doanh phải ngả mũ kính phục. Nhưng trớ trêu thay, khi cô kiên nhẫn chờ đợi tự do, thì người đàn ông từng chán ghét tổ ấm năm xưa lại ngày càng xuất hiện nhiều hơn, quấn lấy cô không rời. Khi biết tin cô muốn ly hôn, người chồng lạnh lùng, cao ngạo năm nào bỗng mất đi vẻ điềm tĩnh, dồn cô vào góc tường, ánh mắt kiên quyết: “Ly hôn? Tuyệt đối không thể!”