Phù Dung Minh Nguyệt - Đông Chí Hội Lai
Chương 2: Gặp lúc núi lở, tựa như rơi vào ảo mộng
Phù Dung Minh Nguyệt - Đông Chí Hội Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tình thế nguy cấp, Bùi Việt lập tức quyết đoán, quyết định cải trang thường dân, một mình đi trước khảo sát thiên tai.
Lương thực cứu tế cần vận chuyển bằng cả đường thủy lẫn đường bộ, quá trình bốc dỡ và chuyển giao phức tạp, tốn thời gian, nên chàng giao cho tâm phúc của mình, một mưu sĩ thân cận, thống lĩnh cấm vệ quân, cùng với Lư Cẩn Du, thị lang Hộ Bộ do Hoàng thượng đích thân chỉ định, cùng nhau giám sát việc vận chuyển.
Ngay từ ngày ấy trên điện Kim Loan, Úy Sở Lăng hiểu rõ trọng trách của mình là bảo vệ Thái tử một cách chu toàn. Thế nên nơi nào có Bùi Việt, nàng sẽ theo tới đó. Ám vệ đắc lực dưới trướng phủ Thái tử cùng với những người nàng mang theo từ phủ Quận vương đều theo sát bên cạnh.
Thế nhưng… Úy Sở Lăng nhìn bóng lưng cao ráo phía trước, trong đáy mắt thấp thoáng lo âu.
Để vết thương chóng lành, Thái tử điện hạ tất nhiên đã dùng Ngọc Cơ Cao, nhưng thân phận tôn quý như chàng lại không chịu ngồi xe ngựa, nhất quyết cưỡi ngựa cùng đoàn người trong mưa. Vết roi mới kết vảy rất dễ bị rạn nứt, nếu không xử lý kịp thời, rất dễ phát sốt, thậm chí dẫn đến bệnh ôn dịch.
Úy Sở Lăng nghĩ không thể để chàng tiếp tục cứng đầu như vậy, nhưng Bùi Việt đã giơ tay ra hiệu, làm chậm tốc độ ngựa, sau đó kéo cương, phát ra một tiếng “Hự——” rồi dừng lại.
“Phía trước có đình nghỉ chân. Tạm dừng tại đó một khắc.”
Bùi Việt ngồi trên ghế đá trong đình, tựa vào cột, nhắm mắt dưỡng thần. Sắc mặt chàng tái nhợt, hai gò má ửng đỏ, vạt áo thấm nước mưa ẩm ướt. Chàng khoác trên người trường bào tay hẹp, cổ tròn màu nhạt, điểm họa tiết mai đen như mực, đơn sơ mà cao nhã. Đầu đội ngân quan khắc vân mây, ngọc hoàn, dáng vẻ thanh quý, thoát tục. Dù có hơi lộn xộn vì vội vàng lên đường, trông chàng chẳng hề lộ vẻ nhếch nhác, trái lại càng tăng thêm vẻ tuấn mỹ đầy u sầu.
Lông mi dài và rậm rạp che kín mí mắt, như đã chìm sâu vào giấc ngủ.
Úy Sở Lăng ngửi thấy hương thơm thoang thoảng trên người chàng, dường như là hương gỗ cháy nhưng không hẳn, mùi vị đắng thanh, mộc mạc nhưng đặc biệt, càng lúc càng đậm. Nàng đưa tay chạm thử trán chàng, lập tức cảm thấy nóng rực. Quả nhiên phát bệnh rồi.
Tay nàng vừa chạm vào, Bùi Việt lập tức mở mắt, con ngươi đen sâu thẳm như vực thẳm. Úy Sở Lăng vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, lạnh nhạt nói: “Ngựa bị thương còn phải đổi, người bị bệnh đương nhiên phải nghỉ ngơi. Nếu điện hạ xảy ra chuyện, cái đầu hèn mọn này của thần e rằng khó giữ nổi.”
“Một khắc không đủ, nghỉ ít nhất nửa canh giờ.”
“Kinh Trập, còn không mau đi sắc thuốc cho điện hạ.”
Ám vệ của Thái tử phủ được đặt tên theo nhị thập tứ tiết, lần này theo cùng có tám người, lần lượt là: Kinh Trập, Xuân Phân, Thanh Minh, Cốc Vũ, Tiểu Mãn, Thu Phân, Hàn Lộ, Sương Giáng. Trong đó, Kinh Trập trầm ổn nhất, cũng là thủ lĩnh. Ám vệ của Úy Sở Lăng thì lấy số làm tên. Năm người theo bên nàng lần này là: A Nhất, Tiểu Ngũ, Thập Nhất, Thập Tam, Thập Cửu. Trong đó, Thập Nhất là người giỏi nhất.
Nhưng rõ ràng, ám vệ của Bùi Việt có quy củ hơn hẳn. Họ dường như không có ý chí riêng, chỉ tuân theo mệnh lệnh của chủ tử. Thế nên khi Úy Sở Lăng ra lệnh cho Kinh Trập sắc thuốc, hắn hoàn toàn không nhúc nhích.
“…” Nàng nhất thời bị đẩy lùi, vấp phải cái đinh mềm.
“Kinh Trập, đi đi.” – Giọng Bùi Việt như ngọc vỡ rơi vào suối sâu, ánh mắt lặng lẽ chuyển sang phía Úy Sở Lăng: “Đa tạ tướng quân đã lo lắng.”
“Ra bên ngoài điện hạ cứ gọi thần là… Mộng An.” – Nàng vốn định để chàng gọi thẳng tên nàng là Sở Lăng, nhưng nghĩ tới danh tiếng của mình cũng không hề nhỏ, nên đành để chàng gọi tên tự của mình.
“Mộng An.” – Bùi Việt nhẹ giọng gọi, đáy mắt ánh lên ý cười nhẹ. “Tên tự này thật hay. Tự ta là Uyên Thanh, sau này tướng quân cũng chớ xưng thần với ta làm gì, gọi ta Uyên Thanh là được rồi.”
“Điện hạ, người nghỉ ngơi cho tốt.” – Úy Sở Lăng đáp, cụp mắt xuống, không nhìn chàng nữa.
Thế gian này thực sự có kiểu người chỉ cần mỉm cười một nụ cười, đã khiến người ta cam tâm tình nguyện dốc hết lòng. Trước kia nàng không tin.
Thế cục còn chưa rõ, cho dù Thái tử điện hạ có giỏi thu phục lòng người đến mấy, cũng tuyệt đối không thể quá gần gũi.
Bùi Việt uống thuốc xong, nghỉ đúng nửa canh giờ rồi lập tức tiếp tục lên đường.
Không nhiều không ít, không hề trì hoãn một khắc.
Họ đã vào ranh giới Ký Châu, sắp sửa đến nơi đầu tiên xảy ra thiên tai. Bùi Việt lại bỗng nhiên kéo cương dừng lại.
“Có chuyện gì?” – Úy Sở Lăng thúc ngựa tới sát bên, sóng vai, nhìn theo ánh mắt của chàng. Đó là một thôn nhỏ ven suối, tựa lưng vào một quả đồi không quá xanh tươi, nước suối từ trên núi chảy ngoằn ngoèo xuống có màu hơi vẩn đục. Tiếng gà gáy, chó sủa, bò rống vẫn vọng lại trong không gian.
Mưa rơi lách tách trên vành nón, giọt nước long lanh như ngọc lưu ly. Bùi Việt quay đầu, lông mày khẽ nhíu, ánh mắt sâu lắng: “Ngọn đồi kia cây cối thưa thớt, đất đá lỏng lẻo. Gặp mưa liên tiếp nhiều ngày, e rằng sắp xảy ra sạt lở đất, đá rơi và nước tràn. Đến lúc đó nhà sập người chết, không thể không đề phòng.”
Chàng lập tức ra lệnh: “Kinh Trập, Thập Nhất, các ngươi dẫn theo ám vệ, tìm ngay lý chính, tộc trưởng hoặc người có uy tín trong thôn. Giải thích rõ về nguy cơ, tập hợp những trai tráng nhanh nhẹn, lập tức đến từng nhà báo tin, thúc giục dân làng rời đi càng sớm càng hay.”
Sắc mặt Úy Sở Lăng cũng trở nên nghiêm trọng. Thị lực nàng rất tốt, đã thấy có vài tảng đá nhỏ lăn xuống từ sườn đồi.
Nàng hô lớn với Thập Nhất, người vừa phóng đi như tên rời cung: “Lúc cấp bách làm việc mau lẹ! Nếu dân chúng không chịu đi, trói cũng phải trói họ đi! Tuyệt đối không để sót một ai!”
Trong màn mưa, dung nhan nàng đẹp một cách lạ thường. Một thân áo đỏ rực rỡ, như một ngọn lửa bùng cháy giữa màn trời xám xịt.
Bùi Việt khẽ ho hai tiếng.
Úy Sở Lăng lúc này mới chợt nhận ra mình đã có phần vượt quyền. Nàng liếc Bùi Việt một cái, rồi làm như không có chuyện gì xảy ra, thu hồi ánh mắt.
Ám vệ được huấn luyện nghiêm chỉnh, hành sự gọn gàng. Úy Sở Lăng từ xa thấy Thập Nhất cõng lão lý chính già yếu lên ngựa, phóng đi như gió. Đám ám vệ áo xám thì dùng vỏ kiếm thúc giục dân làng, thậm chí đẩy họ đi, khiến nàng không khỏi đưa tay sờ mũi.
“A dô —— dằn xóc ta muốn gãy lưng rồi đây này!” – Lý chính râu tóc bạc trắng, vừa được thả xuống khỏi ngựa đã ôm thắt lưng rên rỉ.
Dân làng kẻ bồng trẻ em, người cõng bao, tay cầm cuốc xẻng, người che ô, người khoác áo tơi, ai nấy đều xì xào oán than: “Cần gì phải kinh động như vậy chứ? Nếu núi sập thì đã sập từ lâu, giờ biết đi đâu để trú mưa nữa!”
“Đám người này rốt cuộc là thần thánh phương nào? Cư xử bá đạo quá thể!”
“Nhất định là sơn tặc, cố ý đuổi chúng ta đi để chiếm nhà chiếm đất!”
Thế nhưng khi thấy Bùi Việt và Úy Sở Lăng xuống ngựa…Toàn bộ tiếng xì xầm lập tức im bặt.
Trong đám người, một thiếu nữ búi tóc đuôi sam, mặc áo hồng phấn, hai tay ôm má, mặt đỏ bừng: “Đẹp quá… y như tiên giáng trần vậy.”
Úy Sở Lăng tưởng nàng ta đang nói Bùi Việt, bèn khẽ bật cười. Người được quốc gia dốc lòng bồi dưỡng, đến sợi tóc cũng toát lên vẻ cao quý. Dân thường thấy sao có thể không kinh ngạc như gặp thần tiên?
“Nha đầu đúng là không có mắt nhìn người!” – Một giọng nam thô lỗ vang lên, phá tan bầu không khí: “Có gì mà đẹp? Cái tên mặc đồ trắng ấy, sắc mặt tái nhợt như giấy, vừa nhìn đã biết là phúc bạc, mệnh yểu! Còn cái đứa mặc đồ đỏ kia càng tệ hơn, thân nam mà tướng nữ, chẳng ra nam chẳng ra nữ, yểu điệu như đàn bà!”
“Vô lễ!” — đám ám vệ giận dữ tuốt kiếm.
Úy Sở Lăng cười lạnh: “Mẹ ngươi có biết ngươi đem chữ ‘nương’ ra chửi người không? Nương thì sao? Nương không tốt hay sao? Ta chính là thân nam tướng nữ đó, giống đàn bà thì sao? Nữ nhân có thể dịu dàng yêu kiều, cũng có thể cứng cỏi sắt đá. Đạo nghĩa đặt lên đầu, có khi nữ nhi còn mạnh mẽ hơn cả trượng phu nhiều!”
Nói đến đây, ánh mắt nàng bỗng trầm xuống, lộ ra sát ý: “Nhưng mà ngươi dám nguyền rủa công tử nhà ta bạc mệnh, cái đó thì không thể tha thứ!”
Soạt! Một kiếm chém xuống, đất đá dưới chân nứt ra ba tấc. Gã đàn ông kia bị khí thế sát phạt ngút trời của Úy Sở Lăng ép đến toàn thân run rẩy, miệng há hốc không nói nổi lời nào.
“Ôi dào, xin lỗi xin lỗi! Bớt giận, bớt giận!” – Lý chính thấy tình hình không ổn, vội chen lên dàn xếp, vừa nói vừa giáng mấy cái đập đau điếng vào vai hắn ta: “Tên này họ Trần, gọi là Trần Đại Tráng, từ bé đã không biết giữ mồm miệng. Mau quỳ xuống nhận lỗi với công tử đi!”
Trần Đại Tráng “phịch” một tiếng quỳ sụp xuống, vừa lắp bắp vừa cúi đầu: “Công… công tử, ta… ta xin lỗi… là tại A Hạnh bảo người đẹp… ta… ta thích nàng ấy… ta ghen…”- Cái tên mồm miệng lanh lợi lúc trước giờ lại lắp bắp một cách tội nghiệp.
Cô gái áo phấn đứng bên cạnh vừa bị nhắc tên liền trợn tròn mắt, giậm chân, suýt thì òa khóc: “Ngươi nói cái gì thế hả, đồ mất mặt! Ta… ta chẳng thèm!”
Rào——!!
Dòng lũ khổng lồ không biết từ đâu tràn xuống từ đỉnh đồi, cuốn theo bùn đất và đá tảng, gầm rú kinh thiên động địa, chỉ trong chớp mắt đã nuốt chửng toàn bộ thôn làng. Nhà cửa, cây cối như giấy vụn bị nghiền nát tan tành, cả vùng trở thành bãi hoang vu đổ nát.
Không ai còn để tâm tới trò hề vừa rồi. Tất cả chìm vào sự im lặng chết chóc, mặt ai nấy đều hóa đá.
Rất lâu sau, có người lau nước mắt, thì thầm: “Giờ phải làm sao? Nhà cửa mất hết… chúng ta biết đi đâu về đâu…”
Bùi Việt lên tiếng trấn an: “Đừng sợ. Các vị gặp tai nạn bất ngờ, có thể tìm đến hương chính để cầu trợ. Gần đây thiên tai dồn dập, hương thôn đã lập khu tạm trú cho dân lánh nạn, đồng thời mở kho phát lương thực, có thể đảm bảo sinh hoạt cơ bản cho các vị. Trước mắt cứ tạm ổn định, sau đó rồi tìm cách mưu sinh.”
Lời vừa dứt, lý chính bật khóc, gối khuỵu xuống đất. Bùi Việt định đưa tay đỡ, ông ta lại không ngừng xua tay, nước mắt giàn giụa: “Công tử, thôn của chúng ta bị lũ cuốn sạch, vừa là thiên tai, cũng là nhân họa! Gần đây triều đình chuẩn bị xây hành cung tránh nóng cho hoàng thượng, dân trong vùng ồ ạt chặt cây bán gỗ kiếm tiền. Thôn chúng tôi ai cũng đổ xô lên đồi chặt cây, không chịu đi đường vòng, lại tranh nhau chặt, thấy rừng ngày một trụi mà chẳng ai chịu dừng lại…” – Lý chính nghẹn ngào, nói tiếp: “Sau lại mưa to vài hôm, nhiều nơi đều gặp tai họa, huyện đã nhiều lần cảnh báo đồi sau có nguy cơ sạt lở, nhưng chúng tôi sợ thì sợ, mà không nỡ rời đi…Hôm nay nếu không nhờ công tử ép buộc chúng tôi di tản, e rằng cả hai trăm nhân khẩu của thôn Xuyên Điềm … đã chôn thây trong bùn lũ!”
Ông ta bật khóc, dập đầu lạy: “Đa tạ công tử cứu mạng!”
Dân làng phía sau cũng đồng loạt quỳ rạp xuống, nước mắt hòa với bùn đất: “Đa tạ công tử cứu mạng! Đa tạ công tử cứu mạng!”
Từng người, từng người gục xuống như bầy dê ướt mưa quỳ trên con đường đầy bùn, nhếch nhác, nhưng chân thành và thống thiết.
“Thôi, đừng quỳ nữa.” – Bùi Việt che miệng khẽ ho, giọng khàn khàn: “Mau đứng dậy, lên đường thôi.”
Chàng vén tay áo, ánh mắt Úy Sở Lăng sắc bén lập tức bắt lấy một vệt đỏ tươi loang lổ trên cổ tay áo chàng.
“Điện…Công tử…” – Nàng lập tức túm lấy tay chàng, ánh mắt lộ vẻ sát khí: “Đi với ta. Nói chuyện riêng.”
Lúc trước nàng còn tưởng chỉ là vết thương hở miệng, phát sốt mà thôi, nhưng giờ xem ra không hề đơn giản như vậy.
Úy Sở Lăng đang định kéo chàng ra chỗ vắng để hỏi cho rõ ràng thì thấy đám ám vệ nhắm mắt đi theo. Nàng sững người, lập tức buông tay.
Lại vượt quá giới hạn rồi.
Đứng quay lưng lại với ám vệ, Bùi Việt đột nhiên ho sặc sụa: “Khụ khụ… khụ! Lui ra, không có lệnh của ta, không ai được tới gần.”
Theo cơn ho, một dòng máu đỏ sẫm từ khoé môi chàng chảy ra, bị chàng dùng tay áo lau đi, nhuộm đỏ vạt cổ tay áo.
Úy Sở Lăng chau chặt mày, ánh mắt tràn đầy lo lắng: “Chuyện gì xảy ra vậy? Tại sao lại ho ra máu?!”
“Bảy ngày trước, trong lễ đội mũ của Bùi Ngọc… ta trúng độc.” – Bùi Việt nhắm mắt lại, cố nén dòng máu tươi đang dâng lên cổ họng: “Trước bao người, đại hoàng huynh đưa ta một miếng bánh sen. Tất cả thức ăn phía trước của ta đều đã dùng ngân châm thử độc, duy chỉ có miếng bánh đó là không được thử…Nếu để phụ hoàng biết, đại hoàng huynh sẽ chết. Ngay cả Bùi Ngọc… cũng khó thoát khỏi liên lụy.”
Úy Sở Lăng cảm thấy lòng mình như bị bóp chặt. Nàng nhìn thẳng vào mắt chàng, không thể tin nổi: “Vì thế… người giấu luôn chuyện mình trúng độc sao?”
“Ừm.” – Bùi Việt âm thầm nuốt xuống ngụm máu.
“Vậy người đã điều tra được ai là kẻ thực sự hạ độc chưa? Là đại hoàng tử Bùi Mẫn đưa bánh, hay là lục hoàng tử Bùi Ngọc, chủ nhân của buổi lễ… hay là một kẻ khác?”
Bùi Việt lắc đầu.
“Nhưng trong buổi lễ đó, hoàng đế cũng có mặt. Làm sao người giấu nổi?”
Bùi Việt cười khổ: “May mắn… không phải loại độc trí mạng. Ngày ấy ta lén uống tích độc đan, tạm thời áp chế một phần độc tính, mới tránh được việc bị lộ sơ hở.”
“Thế bây giờ người…”
“Ta dùng cách lấy độc trị độc, tạm thời đã không sao, chỉ là thỉnh thoảng đau bụng, ho ra máu.”
Lấy độc trị độc…Dù Bùi Việt nói nhẹ nhàng bâng quơ, Úy Sở Lăng vẫn có thể tưởng tượng được tình huống nguy hiểm lúc đó.
Nàng khẽ thở dài, lòng nghẹn lại, gượng cười một tiếng: “Trong lúc người trúng độc còn bị phụ hoàng phạt roi là vì sao?”
“Ngay sau lễ đội mũ của Bùi Ngọc là ngày giỗ của mẫu hậu. Sau khi giải độc, ta hôn mê nên bỏ lỡ giờ lành để hiến tế. Phụ hoàng nổi giận, mắng ta bất trung bất hiếu, đích thân đánh ta hai mươi roi.”
Úy Sở Lăng bỗng thấy chân tay lạnh toát, như rơi vào ảo mộng giữa ngày hè, tiếng ve mùa hạ vang bên tai cũng bỗng trở nên vô thanh vô tức.