Phù Dung Minh Nguyệt - Đông Chí Hội Lai
Chương 22: Lần theo dấu vết, gặp ở Lư Sơn
Phù Dung Minh Nguyệt - Đông Chí Hội Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngày Thái tử điện hạ bị Nhị hoàng tử Lệ Thịnh bắt đi, Kinh Trập thất thần trở về, khắp người đầy thương tích. Còn Diệp Lẫm thì bặt vô âm tín.
Mọi chuyện đã sớm được mọi người trong doanh trướng cùng Kinh Trập xem xét kỹ lưỡng, hết lần này đến lần khác, cho đến khi hắn tức ngực, thở dốc, ôm đầu khóc nức nở.
Lần này, vào nửa đêm, Úy Sở Lăng gấp gáp triệu tập mọi người, tập trung vào Phương Nguyên Bảo, muốn khai thác từ hắn những manh mối còn sót lại về Khương Thiện Dư – tức Mặc Đàn, cố gắng gom góp từng mảnh thông tin hữu ích, để lần theo dấu vết.
Đối mặt với những câu hỏi dồn dập chẳng khác nào cởi từng lớp áo dưới ánh nhìn soi mói. Mỗi lần như vậy, Phương Nguyên Bảo đều cảm thấy thương hại Kinh Trập. Dù sao, hắn chỉ phải nhớ lại vô số chuyện vụn vặt từng ở chung với người kia, còn Kinh Trập thì bị dằn vặt trong tội lỗi và bất an, phải liên tục tự chứng minh, gắng sức đè nén mọi ý nghĩ tự lừa dối hay tự tha thứ cho bản thân.
Lật lại ký ức vốn chẳng đơn giản như lật sách. Mỗi lần quay về quá khứ như thể lặn xuống nước sâu, chỉ khi kể ra mới có thể hít thở, nhưng trong ngực vẫn tràn ngập cảm giác đau xót khi nhặt lại khung cửa sổ đã phai màu ở năm xưa. Vì sao lại là khung cửa sổ? Vì sao lại là mảnh ấy? Không dám nghĩ kỹ.
Sau nhiều lần dày vò, Phương Nguyên Bảo bỗng nhớ ra một chuyện nhỏ.
“Khương Thiện Dư từng đeo một chiếc nhẫn có cơ quan bằng bích ngọc. Từ sau khi chậu kỳ thảo… tức cây Dao Cầm Gai biến mất, ta không còn thấy nàng đeo nữa.” – Nói đến đây, hắn không hiểu vì sao miệng khô rát, bàn tay trái vô thức siết chặt lớp băng trên cánh tay phải. “Trong nhẫn có một viên nhỏ bé như hạt đàn hương. Khương Thiện Dư bảo đó là thuốc mê để phòng thân. Ai dám xúc phạm nàng, nàng sẽ xoay cơ quan, gạt ít bột rơi vào chén người đó, lừa uống một ngụm là gục ngay.”
Úy Sở Lăng khẽ cau mày.
Phòng thân sao? Giống hệt như tác dụng của Dao Cầm Gai dùng để phòng thân? Hành động của Trần Tuấn Lệnh và Mặc Đàn phô trương như vậy, thật đáng nghi ngờ.
Dao Cầm Gai phải hấp thụ dinh dưỡng của Tiêu cầm đốt nguyệt hương mới có thể sống. Hương này vô hại với con người, nhưng chất dinh dưỡng có cùng mùi với nó mới thực sự có độc, không thể để trong phòng cho người hít lâu ngày. Vậy nên chiếc nhẫn có cơ quan ấy rất có thể là do Mặc Đàn dùng để chứa Tiêu cầm đốt nguyệt hương, còn lời nói “phòng thân” kia, hơn nửa là bịa đặt…
Không, có lẽ cho dù là Tiêu cầm đốt nguyệt hương hay Dao Cầm Gai, bọn họ đều từng dùng người để thử nghiệm!
Trong lúc mọi người còn nín thở vì suy đoán ấy, Chúc Minh bỗng bước lên một bước, vẻ mặt kích động: “Chiếc nhẫn đó có phải là vòng kim cố có khớp nối, khắc hoa văn tường vân, mặt nhẫn hình bát giác, nhiều tầng lớp, khảm bích ngọc và phượng hoàng?”
Lời vừa dứt, sắc mặt Từ Túc bên cạnh đột nhiên biến đổi, hiển nhiên cũng nhớ ra điều gì.
“Đúng vậy!” – Phương Nguyên Bảo vội gật đầu: “Không sai chút nào!”
Đột nhiên, trong doanh trướng vang lên tiếng ho dữ dội. Lư Cẩn Du dùng tay áo che môi, ho đến nỗi hốc mắt đỏ hoe, trông vô cùng chật vật.
Đợi ông bình tĩnh lại, uống nửa chén trà Phương Nguyên Bảo đưa, Úy Sở Lăng mới lên tiếng hỏi: “Chiếc nhẫn đó có lai lịch gì mà các khanh ai nấy đều từng gặp?”
Người đáp lại không phải bọn họ, mà là Đoạn Hành Chi từ lúc bước vào đến giờ vẫn im lặng: “Tại lễ đội mũ của Lục hoàng tử hôm đó, trên tay Đại hoàng tử chính là chiếc nhẫn nạm ngọc hình kim giác ấy.”
Tiếng tuyết rơi bỗng nặng hạt hơn, ngoài trướng tối sầm lại, lạnh lẽo thê lương.
Mà cách đó ngàn dặm, dưới hành lang cung Khôn Ninh, tuyết lại được đèn lồng chiếu đến óng ánh như phủ một lớp đường mật, trong trẻo ngọt ngào.
Cung Khôn Ninh là nơi ở của Kế hậu Tịch Thuần.
Tịch Thuần là con gái của Việt Anh vương Tịch Thiền Tinh, vừa sinh ra đã yếu ớt, nhiều bệnh, vì thế không thể mang thai, cũng không thích hợp quản lý hậu cung. Bệnh lâu ngày khiến tính tình nàng trở nên lãnh đạm, sớm giao việc hậu cung cho Dao Quý phi Lục Khởi Kiều, thường ngày chỉ ở trong cung, hiếm khi xuất hiện.
Toàn cung ai nấy đều chỉ xem nàng như một mỹ nhân yếu đuối, mềm mại, quy củ, thậm chí theo thời gian, dù nàng đã được phong hậu, đôi lúc đám cung nhân quên mất trong cung còn có một vị Kế hậu. Mà việc này nàng chưa bao giờ để tâm.
Hoàng đế rất ít khi đến cung Khôn Ninh, Tịch Thuần cũng được ung dung thanh nhàn. Nàng biết rõ bản thân một nửa làm con tin, một nửa là lựa chọn tốt nhất để Bùi Vũ bất đắc dĩ lập hậu, nên thật khó để nàng nảy sinh tình cảm ái mộ chân thành với ngài.
Thế nhưng đêm nay, toàn bộ đèn lồng trong cung Khôn Ninh đều đã được thắp sáng trước vì có tin Hoàng thượng sắp đến thăm. Tịch Thuần đành phải sớm đứng chờ trước cửa điện.
Vừa chờ, nàng vừa thấp thỏm bất an. Bùi Vũ chưa từng tự nhiên đến gặp nàng, hẳn là có chuyện lớn khiến ngài phiền lòng, chỉ mong đừng liên quan đến phía Đông Nam.
Nửa canh giờ sau, Bùi Vũ khoác áo choàng màu đen thêu rồng bằng chỉ vàng từ ngự liễn bước xuống, đỡ lấy bàn tay lạnh buốt của nàng, cùng đi dọc hành lang, hai bên nở rộ đủ loại hoa cúc rực rỡ, khẽ gật đầu nói: “Giữa tuyết mà nở, ôm hương mà tàn, thanh nhã, tinh tế, vẻ đẹp ẩn mình trong vườn… Trẫm suýt nữa bỏ lỡ thời điểm cúc đẹp nhất rồi.”
Không hiểu vì sao, tim Tịch Thuần khẽ nhói lên, trên mặt vẫn mỉm cười: “Người ta nói cúc là loài hoa của ẩn sĩ cô độc, nhưng những đóa hoa cuối mùa ở cung thiếp lại nở tưng bừng, chỉ mong đợi người đến thưởng thức, Hoàng thượng không chê phàm tục là tốt rồi.”
“Làm sao lại thế?” – Bùi Vũ khẽ thở dài: “Đừng cố ý nói những lời ấy.”
Hai người ngồi đối diện chuyện trò. Chỉ vài câu dạo đầu, Hoàng đế đã đưa câu chuyện sang việc phong phi của Lan Tần.
“Không ngờ Lan Văn Tâm có vẻ ngoài yếu đuối lại dám dũng cảm đứng lên tố cáo việc Trịnh Tòng cưỡng bức cung nữ. Trẫm liền thăng cấp bậc cho nàng để tỏ lòng khen thưởng.” – Bùi Vũ dùng nắp chén gạt lớp bọt trà: “Nghe nói Hoàng hậu và nàng ấy thân thiết, hẳn việc nàng phong phi… Hoàng hậu không có dị nghị gì sao? Với phẩm hạnh cao quý, trong sạch như vậy, chắc không thiếu sự dạy dỗ của Hoàng hậu.”
Thì ra là đến thử nàng. Tịch Thuần nở một nụ cười nhạt.
“Lan phi đúng là người dễ mến.” Nàng nhìn Bùi Vũ bằng ánh mắt dịu dàng: “Thiếp thân quanh năm dưỡng bệnh, lại không con cái bầu bạn, vốn cô quạnh, hiu quạnh. May có nàng thường tới thăm nom, thiếp mới được an ủi phần nào.”
Khóe môi Tịch Thuần mỉm cười, nhưng vành mắt lại càng đỏ: “Văn Tâm đoan trang, thông tuệ, hiền lành, nhu thuận, quan trọng nhất là ngay thẳng vô tư, tấm lòng như hoa lan. Tương lai, dù thiếp có mệnh bạc mà qua đời, có nàng ở bên hầu hạ Hoàng thượng, dưới cửu tuyền thiếp cũng có thể yên lòng.” – Nói đến cuối, nàng nhập tâm đến mức nghẹn ngào, ngực thắt lại, không nén được mà nước mắt rơi xuống.
Hòa lê đẫm hạt mưa, nhìn mà xót xa.
Bùi Vũ không nhịn được, đưa tay lau nước mắt trên má nàng: “Đừng nói lời ngốc nghếch. Hoàng hậu phúc thọ dài lâu, chắc chắn có thể ở bên cạnh trẫm trăm năm.”
Hoàng đế cúi xuống hôn lên trán nàng: “Trịnh Tòng làm ác quá nhiều, trẫm đã ban chết, cả đám hoạn quan phía sau hắn cũng bị thanh trừng. Trẫm còn đề bạt Trình Tri Luật, trước đây còn dám thẳng thừng can gián trước triều đình… Nghĩ đến, Thái tử hẳn sẽ rất vui mừng.”
—
Tuyết đêm nhẹ bay, dù đã tắt đèn, trời vẫn còn sáng.
Tuy Bùi Việt chỉ nhìn thấy một cánh bướm trắng như lông tuyết lượn lờ thoáng qua, nhưng cũng biết ngoài cửa sổ, ánh trăng đang soi lên bông tuyết, mơ màng như ảo mộng.
Một chưởng toàn lực của A Sử Na Hàn gần như đánh nát lục phủ ngũ tạng của chàng. “Đại La Kim Tiên” vừa mất tác dụng, người liền hôn mê bất tỉnh. May sao lúc ấy chàng đã bị trói bằng xích sắt, ném lên cỗ xe bốn ngựa phi nhanh rời khỏi Yến Xích.
Không ngờ chàng còn có thể tỉnh lại.
Nếu có thể không đau đến thế, không yếu ớt đến mức nhúc nhích cũng không được thì tốt rồi.
Nhưng không mong được quá nhiều.
Bùi Việt khẽ liếc mắt về phía tên nô bộc câm đang ngủ dưới giường, âm thầm vận hành Trường Mệnh Quyết. Vừa vận khí, như có hàng trăm sợi thép nung đỏ đâm xuyên khắp thân thể, đau đến mức toàn thân chàng co giật, trong đầu gào thét bảo chàng dừng lại.
Đây chính là phương pháp trị thương, dưỡng phế phủ của Úy Mộng An, trong cơn đau đớn tột độ, khí đạo mới thông, huyết mạch mới được thu liễm. Mãnh liệt chẳng khác nào tự hủy hoại, chỉ có tự phong bế tâm mạch mới tránh được cơn đau.
Nhưng mũi tên hôm ấy đã bất ngờ giải phong tâm mạch của chàng; hiện giờ đến nhấc ngón tay cũng khó khăn, huống chi là việc tự phong tâm mạch.
Bùi Việt gần như nghẹt thở, mồ hôi lạnh ròng ròng, trong lòng lại chợt nghĩ: Mộng An khi ở chiến trường làm sao có thể tự phong tâm mạch? Nàng cũng chỉ đành chịu đựng nỗi đau này mà thôi.
Mãi đến khi trời sáng, tên nô bộc câm trở mình, chàng mới chậm rãi thả lỏng hàm răng đang nghiến chặt.
Quan ải hùng vĩ nghìn năm hỏi đạo, máu bụi tan rồi, mẫu đơn lại hương. Hồn dài phiêu lạc ba vạn dặm đường, rơi xuống nhân gian, chạm vào oan hồn.
Hòa bay, mũi giày rơi, từ trời cao bay xuống, kinh hồng tuyệt mỹ, là bóng dáng của ai?
Trong hình dáng uyển chuyển như dải lụa ấy, nảy lên một trái tim đỏ rực chân thành. Nhưng trong trái tim đỏ hỏn ấy, phải chăng chắn ngang một dãy núi do xương cốt và máu tươi ngưng kết, chỉ khi thống khổ vượt qua đồi núi ấy, mới có thể hoàn thành tế lễ của kẻ chưa chết dành cho muôn ngàn cô hồn?
Rất muốn ôm nàng. Hôn nàng. Yêu nàng.
Dục vọng nảy sinh, lan tràn không dứt. Đáng lẽ Bùi Việt phải chìm vào giấc ngủ mê man, vậy mà lại rơi vào một giấc mộng rực rỡ sắc màu.
Trong mơ, Úy Mộng An như một tiên nữ bay lượn, đang lau một thanh kiếm: “Người biết không? Thật ra ta thích dùng đao hơn.”
Lau kiếm xong, nàng chạy đến xô ngã chàng xuống đất, cúi xuống hôn, hôn mãi, rồi lại lùi ra. Một vầng mặt trời đỏ rực treo ngay sau ót nàng, hào quang tỏa ra từng vòng.
Chàng nhìn chăm chú vào mắt nàng, bỗng thấy tim như bị đao cắt .
Nàng yêu nhất là loài hoa hạnh sinh ra trên cánh đồng hoang dã bát ngát, phồn thịnh, rực cháy ngang tàng chứ không phải đóa xuân hạnh thanh nhã dưới mái cung đình, lại càng không phải phù dung hay mẫu đơn…Bởi vậy, gió xuân mấy lượt gõ cửa, mà lòng chàng vẫn chần chừ không mở.
Thấy chàng mãi không động đậy, Úy Mộng An quả nhiên nổi giận, đặt ngang thanh kiếm lên vai chàng, khinh thường nói: “Đồ nhát gan.”
Sau khi tỉnh mộng, Bùi Việt trống rỗng như mất hồn, đến nỗi tên nô bộc câm giơ tay vẫy mấy lần trước mặt mà chàng cũng không nhìn thấy.
Hắn cuống quýt kêu “a a”, rồi đưa chiếc thìa đến bên môi chàng.
Chàng lúc ấy mới tỉnh táo lại, hé môi nuốt lấy muỗng cháo còn hơi nóng.
Tên nô bộc câm chăm sóc chàng tận tâm. Lúc đầu, vì không muốn đi vệ sinh trước mặt người khác, chàng kiên quyết không chịu ăn uống. Hắn ra sức ra hiệu bằng tay, trong cổ họng phát ra tiếng khàn khàn.
Chàng cố đoán một lúc lâu, mới hiểu được ý tứ của hắn: Người bị thương quá nặng. Không ăn gì chẳng mấy chốc sẽ chết. Người chết rồi, ta cũng không sống nổi. Ta sẽ chăm sóc người thật tốt, giữ người sạch sẽ nhất có thể.
Vài lời mộc mạc giản đơn ấy khiến mắt Bùi Việt ươn ướt.
Đạo chẳng thể tách rời một khắc*.
Đã có ý chí sống thì phải sống. Dù đau đớn sỉ nhục, hỏi thiên hạ ai chẳng phải nhẫn nhịn như thế?
(*: Trích từ Kinh Lễ 礼记 của Trung Dung 中庸)
Hôm ấy chàng từng chút một nuốt xuống bát cháo gạo loãng ấy. Cháo mịn đến kinh ngạc, như thể cả đời lần đầu chàng nếm vị của ngũ cốc vậy. Trong cháo, từng hạt gạo còn nguyên, nhai lên mềm mà không nát, hương thơm ấm áp theo cổ họng trượt xuống, lan đến tạng phủ, toàn thân ấm lên. Khi đi qua yết hầu, cái thô ráp nhỏ nhoi gần như không nhận ra ấy lại khiến trong đầu bất giác hiện lên lưỡi liềm sắc bén và ánh mặt trời gay gắt.
Sự hài hòa, viên mãn trong một hạt gạo, giống hệt như đạo lý đơn giản, thuần khiết nhất của nhân gian. Trước kia chàng chưa từng hay biết.
Dù có thế nào, chàng cũng phải sống thật tốt.