Phù Dung Minh Nguyệt - Đông Chí Hội Lai
Chương 24: Bách Thắng Binh Kinh, mỹ nhân như rắn độc
Phù Dung Minh Nguyệt - Đông Chí Hội Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đại quân Úy gia do Úy Sở Lăng chỉ huy, đánh đâu thắng đó, khí thế như chẻ tre. Chỉ trong một tháng rưỡi, nàng liên tiếp chiếm được chín tòa thành của Lệ Thịnh. Tính đến lúc này, mười hai thành Sóc Sầm ở vùng Đông Bắc Lệ Thịnh đã hoàn toàn thuộc về Yến Xích, thanh bảo kiếm Thái A giờ đây lơ lửng ngay trên vương thành Hắc Sa.
A Sử Na Đức lần này buộc phải nghe theo phe chủ hòa, cùng Yến Xích thương lượng đình chiến.
Úy Sở Lăng không phải chưa từng tham gia đàm phán. Nàng từng thể hiện sự uy hiếp, chỉ thẳng vào mặt sứ thần mà mắng té tát. Trong những cuộc giằng co ngầm và đấu trí căng thẳng ấy, nàng dần nhận ra tài đàm phán của phụ vương Úy Chiêu.
Với sự hiện diện của phụ vương, Lệ Thịnh không chỉ phải chịu cắt đất bồi thường, mà còn khó tránh khỏi số phận trở thành chư hầu, phải triều cống hàng năm và chấp nhận quân Yến Xích đóng quân để “bảo hộ”.
Nếu không như vậy, sao có thể xứng đáng với ba vạn linh hồn dũng cảm của quân Úy gia đã ngã xuống sa trường?
Thế nhưng mỗi khi nàng có mặt, việc nghị hòa thường không mấy suôn sẻ. Chỉ vì đám sứ thần Lệ Thịnh mỗi lần nhìn thấy nàng đều như gặp phải quỷ dữ, mặt mày tái mét, môi trắng bệch, run lẩy bẩy, đến lời nói cũng lắp bắp.
Phải rồi, trong trận chiến cuối cùng, nàng lại tẩu hỏa nhập ma, khiến “Ngọc Diện Tu La” tái xuất trên chiến trường… Theo lời Vệ Bình nói, nàng giết địch như chém chuối, từng lớp binh sĩ ngã xuống dưới lưỡi kiếm. Nàng không màng thân thể, không hề ngơi tay, không biết mệt mỏi, tựa như ma thần giáng thế, giết đến mức toàn thân đẫm máu, đỏ rực cả một góc trời…
Ngoài kia, không biết người ta đã truyền tai nhau thành những lời đồn đại đến mức nào nữa.
Dẫu sao thì với một tướng quân, danh hiệu có thể khiến quân địch nghe mà kinh hồn bạt vía cũng là chuyện đáng tự hào. Cho dù vì thế mà vết thương chồng chất, nguy hiểm trùng trùng, đó cũng là cái giá phải trả để lập công, bảo vệ tổ quốc.
Chỉ là lần tẩu hỏa nhập ma này mang đến cho nàng không chỉ nội thương và mầm mống tai họa cho võ công ngày càng trầm trọng hơn, mà còn có một hậu quả nàng buộc phải đối mặt:
Sau trận chiến ấy, uy danh của nàng trong Yến Xích đã được đẩy lên đến đỉnh điểm. Bách tính coi nàng như võ thần hạ phàm, rầm rộ dựng tượng, lập miếu thờ. Mỗi nơi nàng đi qua, dân chúng đều sục sôi nhiệt huyết, chỉ hận không thể quỳ xuống bái lạy. Đến cả binh lính trong doanh trại, thấy nàng cũng kích động đến mức khó kiềm chế.
Từ xưa trung thần danh tướng nếu quá được lòng dân, công cao lấn át chủ thì khó có kết cục tốt.
Úy Sở Lăng hiểu rõ điều đó. Việc nghị hòa cũng không cần đến nàng, bèn dứt khoát trở về vương phủ dưỡng thương, coi như để tránh sự nổi bật quá mức.
Từ đó, nàng và Bùi Việt đã sớm được đưa về vương phủ tĩnh dưỡng, trải qua những ngày tháng “ngẩng đầu không gặp, cúi đầu thấy”.
Điều kiện trong Úy Quận Vương phủ dĩ nhiên không thể so với quân doanh. Hôm ấy, Bùi Việt ngồi trên chiếc xe lăn đặc chế xa hoa, nhàn nhã bàn luận binh pháp cùng mọi người. Đầu chàng đội kim quan nạm ngọc, mình mặc trường bào giao lĩnh màu xanh biếc, thêu hoa văn tre dát vàng. Mái tóc bạc dài được chải chuốt gọn gàng, mềm mượt tựa tơ lụa, khiến đám nha hoàn trong vương phủ ai nấy đều xuân tâm xao động, vì mê mẩn sắc đẹp mà tranh nhau chạy vặt, người dâng trái cây, kẻ rót trà không ngớt.
Đám nha hoàn này, chàng đã ở đây nhiều ngày rồi mà các nàng vẫn nhiệt tình đến vậy.
Úy Sở Lăng đành phải đóng vai ác, ra lệnh không cần ai đến hầu hạ nữa.
Một tiểu nha hoàn mới đến có lẽ vì căng thẳng, tay run lên một cái, khiến chùm nho trên đĩa lăn xuống người Bùi Việt, vội vàng quỳ xuống liên tục cáo tội.
“Không sao.” – Bùi Việt chẳng mấy bận tâm.
Kinh Trập bên cạnh lại sa sầm nét mặt, quỳ nửa gối xuống dùng khăn lau vết nước trên áo thái tử điện hạ, tiện tay chỉnh lại vạt áo cho chàng.
Hiện tại Kinh Trập đã là Đô úy, chỉ chờ lúc luận công ban thưởng được hoàng đế phê chuẩn là sẽ có quân hàm chính thức. Nhưng dù đã rời khỏi chiến trường, hắn vẫn cam tâm tình nguyện làm cái bóng ám vệ nhỏ bé như trước, lúc nào cũng kề cận bên Bùi Việt để hầu hạ.
Bùi Việt lạnh nhạt nhìn hắn, ánh mắt mang vài phần nghiêm khắc: “Kinh Trập, ta từng nói rồi, nay ngươi đã là Đô úy, không cần phải giữ quy củ của ám vệ nữa. Ngươi có để lời đó trong lòng không?”
“Điện hạ thứ tội, thuộc hạ xin ghi nhớ.” – Kinh Trập cúi đầu đáp.
Hả? Vệ Bình vừa nhai hai hạt đậu phộng rồi nuốt ực xuống, nhìn cảnh ấy mà chịu không nổi: “Điện hạ, nếu hắn thật coi mình là ám vệ, há dám được đà lấn tới như thế? Hắn chính là kiểu trời sinh ra để làm ám vệ vậy. Nếu người thật sự muốn hắn sửa, nghe thần đi, bảo người lôi hắn xuống đánh hai mươi quân côn, đảm bảo hắn sẽ— ối!”
Lời còn chưa dứt, hắn đã ăn trọn một cú cốc đầu của Úy Sở Lăng, đau đến kêu oai oái.
“Cho ngươi lắm mồm!” – Úy Sở Lăng tức giận nói: “Liên quan gì đến ngươi?”
“Hắn là phó binh của ta, ta còn không thể nói hai câu sao?” – Vệ Bình xoa đầu, lầm bầm: “Người này cái gì cũng tốt, chỉ có tính khí ương bướng, lại quen giả vờ đáng thương trước mặt Thái tử điện hạ.”
“Ngươi không phải vậy?” – Úy Sở Lăng phản biện: “Nguyên soái bảo ngươi soạn Bách Thắng Binh Kinh, ngươi chẳng phải đã chạy ngay đến nhờ Thái tử điện hạ giúp đấy thôi?”
Vệ Bình nghẹn họng: “Vậy thì ngươi làm?”
“Được rồi.” – Bùi Việt bật cười: “Hai người các ngươi từ nhỏ đã kết huynh đệ, tình nghĩa keo sơn, đừng cãi vã nữa. Nay nàng hành động bất tiện, Vệ phó tướng cũng chỉ muốn giúp nàng giải buồn thôi.”
“Điện hạ chẳng phải rất bận sao? Nghe hạ nhân nói mấy ngày nay người luôn vùi đầu vào án thư…” – Úy Sở Lăng liếc hắn: “Thân thể của người mới khá lên một chút, lẽ ra phải tịnh dưỡng cho thật tốt.”
“Nếu có việc gì trọng yếu, xin điện hạ cứ sai bảo chúng thần, xin vạn lần đừng lao lực quá độ.” – Vệ Bình cũng góp lời.
Bùi Việt khựng lại: “Tiết Vạn Thọ ngay sau năm mới. Trước nay mỗi năm ta đều dâng cho phụ hoàng một bức Vạn Thọ Đồ…”
Vệ Bình im lặng. Một là không dám khi quân phạm thượng, hai là chữ hắn xấu đến mức không thể nào khi quân được.
“Còn thiếu bao nhiêu chữ?” – Úy Sở Lăng hỏi.
“Ba nghìn chữ.” – Kinh Trập đáp.
“Điện hạ thật có lòng hiếu thảo.” – Vệ Bình khen.
“Hiếu là gốc của con người.” – Bùi Việt mỉm cười: “Thôi, đừng nói chuyện khác. Vốn đang nghiên cứu binh pháp, Úy nguyên soái thận trọng, tinh tế, làm việc chí thiện, muốn nhân đại thắng này mà soạn Bách Thắng Binh Kinh lưu truyền hậu thế, quả là có ý chí siêu phàm, tầm nhìn xa trông rộng. Nếu sách này thành công, ắt sẽ lưu danh thiên cổ.”
Nghe thế, Vệ Bình càng áp lực, do dự nói: “Nói thẳng ra, không phải thần muốn làm mất sĩ khí quân ta mà nâng cao uy phong quân địch, nhưng thần cảm thấy lần này quân Úy gia liên tiếp thắng trận, ngoài việc do huấn luyện binh sĩ nghiêm cẩn, chiến thuật xuất chúng, phần lớn là vì đối phương sai lầm, tự gặt lấy quả đắng. Lệ Thịnh mải mê giở trò mật gián, bỏ bê chiến trường, Tuyết Đột tuy dũng mãnh, nhưng lại dùng binh pháp của ta từ năm năm trước, còn hai nước hợp thành quân đội Hắc Ưng thì thiếu kinh nghiệm tác chiến chung, lại sinh bất hòa…”
Hắn dừng lại: “Nói cách khác, không phải chúng ta quá mạnh, mà là đối thủ quá yếu.”
“Ha ha ha…” – Úy Sở Lăng bật cười lớn: “Vệ Bình, quen ngươi hai mươi năm, ngươi lúc nào cũng thật kỳ lạ theo cách ta không thể diễn tả được.”
Chưa để Vệ Bình kịp phản ứng, chỉ thấy một người hầu hớt hải chạy từ sảnh trước vào: “Bẩm Thái tử điện hạ, Thế tử! Có bốn đại hán khiêng một thùng gỗ lớn đến trước cổng vương phủ, không nói một lời đã bỏ đi. Quản gia cho người mở ra, bên trong là một thi thể nam tử đầm đìa máu!”
Úy Sở Lăng đứng bật dậy: “Thi thể thế nào?”
“Mặc áo vải thô ngắn màu sẫm, sau tai có vết sẹo.”
Bùi Việt biến sắc: “Là nô bộc câm từng chăm sóc ta trong căn nhà gỗ trên cánh đồng tuyết ở Lệ Thịnh… Ta muốn tự mình xem.”
“Đem thùng gỗ vào, nhớ nhẹ tay.” – Úy Sở Lăng dặn.
Chẳng mấy chốc, thùng gỗ được khiêng vào, nhẹ nhàng đặt xuống đất.
Tên nô bộc câm nằm co quắp trong thùng gỗ, tóc tai rối bời, chỉ lộ ra sau tai trái và một đoạn cổ. Bộ áo ngắn bằng vải thô đã rách nát tả tơi, khắp người chi chít những vết thương do bị tra tấn để lại.
Gia nhân trải một tấm đệm cỏ giữa sảnh, rồi cẩn thận khiêng thi thể hắn ra khỏi thùng, đặt xuống, sau đó lặng lẽ lui ra ngoài.
Đôi chân trần của thi thể duỗi ra ngoài, gân cốt rõ ràng, trắng bệch đến lạ thường, tựa hồ là chỗ duy nhất trên người không hề bị thương, nhưng cổ chân lại vương vãi ít máu khô, như chiếc lá khô mục nát chỉ còn trơ lại đường gân.
Trong mắt Bùi Việt phẳng lặng như đầm nước bỗng nổi lên sương mù dày đặc.
“Thái tử điện hạ!” – Mấy tiếng kêu kinh hãi đồng loạt vang lên. Úy Sở Lăng phản ứng cực nhanh, đưa tay cản lại, đỡ lấy nửa thân người vừa lao ra khỏi xe lăn, để chàng không ngã sấp xuống đất. Nàng dứt khoát quỳ nửa gối, giữ chặt chàng.
Chỉ thấy Bùi Việt chống nửa người bằng tay trái, tay phải đưa đến sau tai tên nô bộc câm, chậm rãi bóc xuống một chiếc mặt nạ da người mỏng như cánh ve.
Dưới mặt nạ là một khuôn mặt hoàn toàn xa lạ.
Mọi người đều rợn tóc gáy, không ai dám mở miệng hỏi rốt cuộc hắn là ai.
“Là nhị công tử Mặc gia Mặc Hồi.” – Mây đen tích tụ trong mắt Bùi Việt như muốn nhỏ thành mực: “Từng dùng một cái tên giả… gọi là Diệp Lẫm.”
“Diệp Lẫm?” – Kinh Trập chấn động, khó tin đến mức không thốt nên lời.
Tim Úy Sở Lăng cũng run rẩy theo tiếng gọi ấy. Nàng bất chợt nhớ đến một người: “Hiện giờ Mặc Đàn đang bị thần tạm giữ trong phủ… có nên để nàng ấy đến nhìn cố nhân lần cuối không?”
Vừa nói, ngực nàng đã nghẹn lại.
Dùng hai chữ cố nhân này quá nhẹ nhàng. Đây là người thân duy nhất của Mặc Đàn. Từ nay về sau, âm dương cách biệt, kiếp này không còn gặp lại.
Một dải khói tím bạc như cầu vồng uốn cong bay đến, đọng lại thành một chiếc cầu đá, trầm mặc bất động.
Dù là ai, nhìn một đóa hoa tuyệt sắc úa tàn ngay trước mắt, cũng khó tránh khỏi cảm giác đau lòng.
Bùi Việt được dìu trở lại chỗ ngồi. Mặc Đàn nhìn chàng, nở một nụ cười còn bi thương hơn cả tiếng khóc: “Mặc thị từng là gia tộc phồn hoa nhất thiên hạ, mấy đời tích đức tu hành, vậy mà một sớm sụp đổ. Sụp đổ cũng chẳng đáng sợ… đáng sợ là mang trên lưng oan khuất thấu trời, cả nhà chết thảm. Ta và ca ca sợ người trong nhà oán khí quá nặng, Diêm Vương không nhận, nên mới lập ra Tứ Hải Cơ Quát Đường để họ có chỗ dung thân, có mái che đầu… Nhưng tên cẩu hoàng đế ấy đuổi cùng giết tận, ngay cả chín trăm bảy mươi sáu linh vị trong đường cũng đều bị thiêu thành tro tàn! Chúng ta đúng là đã làm nhiều chuyện sai trái, hại nước hại dân. Nhưng dựa vào cái gì… dựa vào cái gì mà tên súc sinh ngồi trên ngai vàng đó vẫn an ổn làm hoàng đế, còn ca ca ta vì áy náy tội nghiệt mà ngay cả đối diện với đứa con của kẻ thù cũng không dám, cuối cùng chọn cái chết để giải thoát! Nếu không phải vì ngươi, ca ca ta căn bản đã không chết!”
Mọi người nghe vậy, muốn phản bác mà lại nghẹn họng. Mỹ nhân như ngọc vỡ ngay trước mắt, nỗi thương cảm lạnh như băng tan chảy trong cổ họng, lời đến môi rồi lại nuốt ngược vào.
“Cuối cùng chỉ có những kẻ mang dòng máu thiên gia như các ngươi mới thật sự lòng dạ sắt đá. Gia quốc gì cũng chỉ là quân cờ trong cuộc tranh giành quyền lợi. Chỉ trách Thanh Dao và ca ca ta quen làm quân tử, không biết làm giặc cỏ, mới ngu ngốc đến vậy… Ta nói thật, những thứ gọi là nhân trí lễ nghĩa trong sách vở, chẳng qua là vũ khí để lũ cầm quyền các ngươi giết người. Giẫm đạp lên thì có sao?”
Lời nàng vô cùng cay nghiệt, Vệ Bình không nhịn được, bèn cãi lại: “Vậy ư? Chỉ biết trả thù, biến mình thành một quái vật vô cảm… cho dù Thanh Dao hay ca ca cô sống lại, liệu họ có vui vẻ không? Mặc cô nương, chẳng lẽ cô thấy thoải mái sao? Chuyện mình không muốn làm thì đừng ép người khác làm. Dù có thế nào, bách tính là vô tội.”
“Thiên đạo bất công, không phải ngươi chết thì là ta chết. Ta chẳng qua bị bức ép đến đường cùng… thì có gì sai?” – Mặc Đàn rút chiếc trâm tua rua trên tóc, chĩa thẳng mũi nhọn vào cổ mình: “Đại nghịch bất đạo, tội đáng muôn chết… đó mới là sự sảng khoái thật sự!”
“Không được!” – tiếng kêu của Bùi Việt xé toang không khí. Nhưng trong chớp mắt, mũi trâm đã đâm sâu vào cổ họng, nàng hất tay, máu bắn lên ba thước, vài giọt rơi lên mí mắt chàng.
Thân thể Mặc Đàn run lên, đôi mắt đầy oán độc nhìn chằm chằm Bùi Việt, giọng thê thảm: “Ta không giết ngươi… là để ngươi nếm trải cảm giác bị vu oan.”
Máu từ cổ chảy xuống nửa thân mềm mại, Mặc Đàn ngã gục xuống, từng chút một bò đến bên Mặc Hồi. Nàng kê đầu vào cánh tay hắn, khẽ thì thầm: “Thanh Dao, ca ca... ta đến rồi.”
Đôi mắt nàng từ từ khép lại, một giọt lệ trong suốt lăn khỏi khóe mắt, vỡ tan không tiếng động.