Chương 8: Ác quỷ báo thù, nguyện người chắp cánh

Phù Dung Minh Nguyệt - Đông Chí Hội Lai

Chương 8: Ác quỷ báo thù, nguyện người chắp cánh

Phù Dung Minh Nguyệt - Đông Chí Hội Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Giữa trang viên Phương thị có một rừng trúc, xanh biếc mướt mát. Dưới tán trúc, một người áo đen đang pha trà. Ánh mặt trời xuyên qua kẽ lá, rải xuống từng vệt sáng, chiếu lên chén trà khiến màu nước ánh lên như hổ phách. Khi Đoạn Hành Chi bước vào sân, người kia khẽ nâng chén trà, ngón tay thon dài, uống cạn dòng nước ấm.
“Quân doanh cấm rượu, ngươi chịu đổi sang trà, thật hiếm thấy đấy.” – Vẻ mặt lạnh lùng của Đoạn Hành Chi dịu đi đôi chút, mang theo vẻ vui mừng như thấy một đứa trẻ “dễ bảo”. Nhưng khi lại gần, nhìn rõ gương mặt người kia, hắn giật mình thốt lên: “Sao mặt ngươi lại tệ thế này! Rõ ràng tối qua ngươi vẫn ở trong xe ngựa, rồi nghỉ ngơi trong phòng, sao trông ngươi như vừa từ chiến trường chém giết trở về vậy?”
Động tác của Diệp Lẫm khựng lại trong chốc lát. Hắn ngẩng đầu, khóe môi cong lên một nụ cười. Ánh nắng rải trên gương mặt, nhưng đôi mắt lại sâu thẳm vắng lặng như mặt hồ không gợn sóng, khiến nụ cười ấy nhuốm màu u ám.
“Đoạn thống lĩnh, nếu ngươi đến để dạy dỗ ta, vậy xin mời, cửa ở kia.” – Trên người hắn khoác tấm áo lụa đen dệt chỉ bạc, dù hoa văn dưới nắng khẽ lay động cũng chẳng che được khí lạnh và sát ý tỏa ra quanh thân hắn. Đoạn Hành Chi hiểu rõ tính tình hắn, không muốn tranh cãi, bèn nói thẳng vào vấn đề: “Đội thứ ba của Phong Tự Doanh mất một binh sĩ cùng con ngựa mà hắn nuôi. Mãi đến giờ Mão điểm danh mới phát hiện. Lương thảo cứu tế vẫn còn đủ, nhưng ta linh cảm việc này có liên quan đến vụ ám sát Thái tử đêm qua.”
“Trực giác?” – Ánh mắt Diệp Lẫm sắc như lưỡi dao lướt qua, lạnh lẽo đủ khiến người ta rợn tóc gáy: “Cái đầu con lừa còn thông minh hơn ngươi. Thứ ngươi nghĩ ra chưa chắc đã đúng, huống chi là trực giác?”
Một cơn giận bốc thẳng lên đầu, Đoạn Hành Chi chỉ biết nghiến răng, nhẫn nhịn.
Thấy hắn như vậy, Diệp Lẫm lại ngạc nhiên, giọng hắn hạ thấp đi đôi phần: “Đã báo cho điện hạ biết chưa?”
“Đã cho đội Giáp của Tú Tự Doanh đóng quân ở chân núi Mân, đồng thời ra lệnh Mạnh giáo úy báo tin cho điện hạ.”
Bị ánh mắt sắc như dao của Diệp Lẫm quét qua, Đoạn Hành Chi không nhịn nổi nữa, bật thốt lên: “Ta chỉ lo cho an nguy của điện hạ! Bảo ta trái lệnh cũng được, đánh rắn động cỏ cũng vậy, nhưng ta tuyệt đối không thể khoanh tay đứng nhìn điện hạ rơi vào hiểm cảnh.”
“Ừm? Ta có nói ngươi sao?” – Khóe mắt Diệp Lẫm ánh lên tia cười khinh bạc, vừa giễu cợt vừa đầy ác ý: “Cách làm này của ngươi tuy không ngu ngốc nhưng quá mức cẩn trọng. Thái tử điện hạ vốn là người mềm lòng, nhưng ở cung vị kia… lại chẳng thể như vậy đâu. Nên nghe ai, dù đầu óc ngươi có chậm chạp đến đâu cũng phải hiểu rõ chứ?”
Lời nói sắc bén như dao găm đâm trúng chỗ đau, khiến Đoạn Hành Chi lửa giận bốc lên ngùn ngụt.
Hắn vốn là thân vệ của hoàng đế, sau được điều đến làm thống lĩnh cận vệ quân của Thái tử, thân phận chẳng khác gì một quân cờ được đặt ra để giám sát Thái tử, bị đặt trơ trọi giữa bàn cờ sáng loáng của quyền lực. Một thân phò hai chủ, nỗi giằng xé ấy khiến hắn luôn khó chịu. Nhất là khi cán cân trong lòng hắn dần nghiêng về phía Thái tử, sự dằn vặt càng như dao cứa vào lòng.
Nỗi đau âm thầm ấy như cái dằm mọc ngược ở khóe móng tay, khó chịu vô cùng, muốn nhổ cũng phải tự mình mà nhổ lấy. Còn Diệp Lẫm chẳng những không tránh mà còn cố tình chọc vào nỗi đau của hắn.
“Ngươi không chọc ta thì sẽ chết sao?” – Đoạn Hành Chi hất tay áo, hầm hầm quay lưng bước đi. Đi được vài bước lại đột ngột quay lại, giọng run run vì giận dữ: “Điện hạ nói ngươi lòng đầy uất ức, chẳng biết trút vào đâu, dặn ta đừng chấp nhặt với ngươi. Nhưng Diệp Lẫm! Nửa đời trước của ngươi khổ sở ra sao, chẳng phải do ta Đoạn Hành Chi gây ra! Ta không nợ ngươi gì cả! Ngươi ngày ngày đeo bộ mặt cay nghiệt đó là đang tự giày vò chính mình mà thôi! Dùng cái đầu thông minh của ngươi mà nghĩ cho rõ đi!”
Lời vừa dứt, hắn sải bước rời khỏi sân, không quay đầu lại nữa.
Diệp Lẫm ngồi yên lặng thật lâu. Hắn khép mắt, cảm nhận ánh nắng mỏng manh đang nhảy nhót trên mi mắt hắn, nhưng trong lòng lại lạnh thấu xương. Giống như bị ai đó dùng lưỡi dao băng đâm vào tim, thoạt đầu chỉ thấy tê dại, sau đó cơn đau dâng lên, tràn khắp lồng ngực, kéo theo choáng váng, nôn nao, sợ hãi… như thể cái chết đang cận kề vậy.
Một giọt nước mắt rơi xuống, đánh thức hắn khỏi cơn mê man. Hắn đưa tay chạm vào khóe mắt, thấy đầu ngón tay mình ươn ướt, bèn phá lên cười lớn không ngừng nghỉ, cười đến lồng ngực đau nhói, toàn thân run rẩy.
Nhân gian chẳng phải phần mộ, mà ta lại là ác quỷ. Mối huyết hận chôn vùi ngàn dặm, mối thù đã đốt cháy cả thân này thành tro tàn. Giày vò chính mình ư? Kẻ như ta đã chẳng còn gì để mà giày vò nữa rồi. Thật đáng buồn cười.
***
Sáng sớm, Úy Sở Lăng khẽ vén một góc màn, thấy Bùi Việt còn đang ngủ trên giường. Mặt mày chàng giãn ra, môi khẽ cong, hiện lên vẻ yên bình hiếm thấy. Nàng mỉm cười, nhẹ bước ra khỏi phòng, đưa ngón tay lên môi thổi một tiếng huýt sáo ngắn, âm điệu trong trẻo, du dương vang vọng. Chẳng bao lâu, Thập Cửu xuất hiện, tay mang theo con ưng đã được huấn luyện kỹ càng.
Con chim ưng ấy khỏe mạnh, lanh lợi, lông vũ bóng mượt như tơ. Úy Sở Lăng tiện tay vuốt ve đầu nó, thấy đôi mắt nó sáng rực, không kìm được lại vuốt thêm hai lần nữa. Một người một chim trông hòa thuận đến lạ.
Thập Cửu đứng bên nhìn mà lòng có chút ngứa ngáy, hắn khổ công huấn luyện bao lâu nay, vậy mà con ưng này chẳng bao giờ tỏ vẻ thân thiết với hắn như vậy. Nghĩ đến đó, hắn chỉ biết cười khổ, đến cả chim bay cũng biết chọn người mà thân thiết.
“Lần này không dùng nó.” – Úy Sở Lăng rút tay lại, trao cho hắn một mảnh giấy gấp nhỏ, giọng trầm thấp: “Tin tuyệt mật gửi đến Úy Quận vương phủ, chỉ được để phụ vương đích thân xem. Ngươi tự mình hộ tống, tuyệt đối không được để mật thư rơi vào tay kẻ khác.”
Thập Cửu lập tức nghiêm mặt, lấy ra một ống kim loại đen bóng, dùng chìa khóa nhỏ mở ra, trước mặt nàng, đặt tờ giấy vào trong: “Xin tướng quân yên tâm. Ống thư này là vật cơ mật do Cơ Quát Đường chế riêng, thiên hạ chỉ có hai chiếc chìa khóa có thể mở. Ngoài chiếc trong tay thuộc hạ, chiếc còn lại do Quận vương mang bên mình. Trên thân ống còn có cơ quan tự hủy, nếu thuộc hạ bị tập kích sẽ lập tức kích hoạt cơ quan tự hủy, thiêu hủy toàn bộ thư tín.”
Nói rồi, hắn dâng chìa khóa bằng cả hai tay: “Thuộc hạ Thập Cửu nguyện không phụ mệnh.”
“Rất tốt.” Lời vừa dứt, bàn tay phải của Úy Sở Lăng đã nhanh như điện, cướp lấy chìa khóa thu vào tay áo, đồng thời tay trái rút roi da quất thẳng về phía bóng đen vừa lướt qua.
Bóng đen ấy khẽ xoay người, đáp xuống đất, hóa ra là Kinh Trập.
“Kinh Trập, ngươi muốn ngăn ta gửi thư về nhà sao?”
“Điện hạ đêm qua bị ám sát. Lúc này tướng quân gửi mật thư về Mạc Lương, thuộc hạ cho rằng không ổn chút nào.”
Úy Sở Lăng sững người. Nàng khẽ chau mày, ánh mắt dấy lên ngờ vực lẫn lo âu, trong lòng dâng lên một nỗi hối hận mơ hồ.
Kinh Trập nói không sai. Trong thời điểm nhạy cảm này, gửi thư mật về quê thực chẳng phải là việc khôn ngoan. Dù tình thế có bất lợi với Úy Quận vương phủ, nàng là người nhà họ Úy, lẽ nào lại khoanh tay đứng nhìn? Nàng vốn có thể làm kín đáo hơn một chút, nhưng nếu bị kẻ khác bắt được sơ hở thì hậu quả sẽ khó lường.
Đúng lúc ấy, cửa thiền phòng mở ra, một giọng nói trong trẻo vang lên, tựa tiếng ngọc khẽ chạm vào băng: “Chỉ là thư nhà thường lệ, ghi chép vài việc riêng trong tộc mà thôi. Ta đã xem qua, tướng quân cứ gửi đi, không ngại.”
Là Thái tử điện hạ vì nàng đảm bảo, trong lòng nàng dâng lên muôn vàn cảm xúc phức tạp.
Tội danh Úy Quận vương phủ đầu độc hại Thái tử đã gần như không thể rửa sạch được. Chỉ cần một bước sai, cả Úy gia e rằng sẽ bị diệt tộc. Nếu nàng chỉ biết phó mặc vào lòng nhân từ của Bùi Việt, mong chờ chàng không truy cứu, chẳng phải là quá ngây thơ hay sao? Nàng phải báo tin cho phụ vương sớm, phong tỏa toàn Mạc Lương, chuẩn bị sẵn sàng cho chiến loạn, đó mới là con đường sống duy nhất.
Truyền tin là điều tất yếu. Nhưng trong lòng Úy Sở Lăng ẩn giấu một tâm tư khác biệt, nàng muốn nhìn rõ thái độ của Bùi Việt, muốn vì một chút chắc chắn mong manh mà đánh cược tất cả mọi thứ, ngay cả nàng cũng thấy mình thật liều lĩnh.
Kinh Trập không biết nội tình, sắc mặt tái nhợt, quỳ phục dưới đất.
Bùi Việt vừa thức dậy vội vàng, mái tóc đen được vấn lên đơn giản bằng trâm ngọc, áo khoác ngoài chỉ là một tấm trường sam nhẹ, khiến khí chất thanh lãnh, thoát tục vốn dĩ của chàng thêm vài phần nhu hòa. Ánh nắng xuyên qua tán ngân hạnh ngoài thiền viện đổ bóng loang lổ xuống vai áo, phủ lên gương mặt chàng từng mảng sáng tối, khiến dung nhan ấy càng thêm đẹp đẽ, tựa như thần tiên.
Chàng bước qua lớp lá rụng đến trước mặt Kinh Trập, cúi người nhặt lên một chiếc lá vàng, giọng ôn hòa: “Đứng dậy đi.”
Kinh Trập vâng mệnh đứng lên. Bùi Việt khẽ xoay chiếc lá trong tay rồi đưa cho hắn: “Ngân hạnh đến mùa thu, chỉ trong một đêm là rụng hết sạch. Lá rụng sẽ khô héo, mục nát, nhưng cây vẫn sẽ sinh ra lá mới. Sinh hay diệt, đều có số mệnh của riêng nó. Một khi lòng buông bỏ được, vạn vật đều tự do. Kinh Trập, ngươi đã như một cái cây mọc giữa rừng, không còn là chiếc lá nương nhờ thân cây nữa. Sang mùa xuân, ngươi hãy vào doanh trại, lập công nơi sa trường đi. Cô tin với tư chất của ngươi, chẳng bao lâu có thể độc lập đảm đương một phương.”
Sắc mặt Kinh Trập dần cứng lại. Hắn ngẩng lên, trong mắt dâng lên kinh hoàng lẫn bi thiết: “Điện hạ… người muốn đuổi thuộc hạ đi sao?”
“Không phải.” – Bùi Việt mỉm cười, ánh mắt ôn hòa như gió xuân chạm nước: “Ngươi là cái bóng của cô, vốn không nên tự tiện lộ diện. Nhưng hai lần gần đây, ngươi đều mất kiểm soát, đã không còn thích hợp ẩn mình trong bóng tối nữa. Nếu mũi nhọn đã không thể che khuất, chi bằng bước ra ánh sáng, cùng cô đồng hành.”
Bao nhiêu ủy khuất, bất mãn trong phút chốc đều sụp đổ cả. Kinh Trập quỳ xuống dập đầu thật sâu.
Thái tử và hắn, một ở trên trời, một ở dưới đất; một ở nơi sáng, một ẩn mình trong tối. Mà giờ đây, người lại muốn hắn bước ra khỏi bóng tối, chắp cánh bay cao. Sự tín nhiệm, yêu quý và nâng đỡ ấy… nặng tựa núi cao, Kinh Trập hiểu rõ hơn ai hết.
“Thuộc hạ… nguyện không phụ công ơn của điện hạ.” – Khi ngẩng đầu, đôi mắt hắn đã đỏ hoe.
Úy Sở Lăng nhìn theo tấm lưng thẳng tắp của hắn, khóe môi nhếch nhẹ, lộ ra nụ cười lạnh. Ân sủng của Thái tử quả nhiên không phải dễ dàng nhận được. Chỉ thoáng chốc, người đã thuận nước đẩy thuyền, mượn cớ ban thưởng mà khéo léo cài người vào doanh trại của nàng.
Nàng mỉm cười: “Như vậy ta cũng nên hồi lễ mới phải chứ.” – Giọng nàng nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt sâu nặng, sắc bén như thép: “Tòng quân chinh chiến không thể hình dung hết bằng hai chữ ‘gian nan’. Ta từng trải qua vô số trận, thấy khói lửa ngút trời, thấy binh sĩ nghe lệnh xông pha rồi đột ngột gục xuống trong vũng máu. Thời gian dài, con người dễ bị áp lực bởi cái chết, lòng căng như dây đàn, u uất rồi hóa thành tàn bạo. Có những kẻ bại trận mất đi quân tâm, tùy ý tướng sĩ thả sức giết chóc trong thành để phát tiết, dùng máu của dân để thu phục lòng quân. Chiến tranh tàn khốc, không chỉ là ngàn dặm đất cháy, xương trắng trải đồng, mà còn là mái nhà tranh thiếu bóng trượng phu, là cánh đồng từng xanh tươi giờ hóa thành hoang vu.”
Nụ cười nàng nhạt dần theo lời nói: “Kinh Trập, chiến công là thứ được đắp đổi bằng máu. Mong rằng ngươi nếu làm lính chớ quên nhân tâm, nếu làm tướng phải biết thương yêu dân chúng.”
Kinh Trập quay lại, quỳ xuống đối diện nàng, lắng nghe hết lời rồi dập đầu: “Đa tạ Úy tướng quân chỉ dạy, Kinh Trập xin khắc cốt ghi tâm. Ta sinh nơi Yến Xích, từ nhỏ mồ côi, nhờ thái tử cứu giúp mà được theo hầu bên điện hạ, làm ám đao cho người. Sao có thể để giang sơn Yến Xích rơi vào tay kẻ khác? Ta sinh là người Yến Xích, chết là quỷ Yến Xích. Nếu có thể hi sinh vì quốc gia, đó là vinh hạnh duy nhất của ta.”
“Hay.” – Úy Sở Lăng khẽ cười, ánh mắt thoáng lướt qua vẻ bi thương khó tả: “Ta xem trọng sự thẳng thắn chân thành của ngươi. Dù ta chán ghét chiến tranh nhưng cũng khó tránh khỏi. Hãy nhớ kỹ lời ngươi nói hôm nay.”
Úy Sở Lăng tươi cười rạng rỡ: “Nguyện ngươi lấy núi xanh làm cờ, cùng trăng gặp gỡ nơi tầng mây.”