Tôi chỉ là một nhân viên nhỏ nhoi trong Cục, nhưng phu nhân Cục trưởng lại mắng tôi là hồ ly tinh đến sáu lần. "Dụ dỗ chồng tao à? Muồn trèo cao hả? Mơ đi! Tao đánh chết con đĩ này!" Bà ta dẫn theo cả đám người xông vào văn phòng, đè tôi xuống đất mà chà đạp. Đồng nghiệp sợ hãi trốn biệt tăm, không ai dám lên tiếng giúp tôi. Tôi từ từ bò dậy, chỉnh lại quần áo xộc xệch, gằn từng chữ: "Cục trưởng Vương, cậu con trai độc đinh mười tuổi của ngài, phiền ngài tối nay đưa đi xét nghiệm ADN ngay nhé." Cả hành lang im phăng phắc. Mặt phu nhân Cục trưởng lập tức trắng bệch, quay người định bỏ chạy. Nhưng bà ta quên mất, trong tay tôi vẫn còn một bản báo cáo khám sức khỏe từ mười năm trước. —— Vở kịch này, giờ mới thực sự bắt đầu.