Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản
Chương 14: Gặp lại lần nữa
Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Editor: mèomỡ
Lúc đầu, Cầu Mộ Quân liếc mắt nhìn về phía sau, sau đó quay lại nhìn thẳng. Nàng chỉ cảm thấy hơi mơ hồ, như thể nhìn thấy người quen, trong lòng dâng lên cảm giác quen thuộc nhưng lại vô cùng mơ hồ, cố gắng nhớ lại nhưng chẳng thể nhớ được.
Đoàn Chính Trung đột nhiên mở mắt.
Cầu Mộ Quân giật mình, vội vàng cúi đầu, giả vờ như không có chuyện gì, nhìn về hướng khác.
Đoàn Chính Trung lại nhìn chằm chằm vào nàng không rời, ánh mắt vừa như đang tìm kiếm, vừa như không để ý đến gì cả. Cầu Mộ Quân không biết hắn muốn nhìn gì, nhưng ánh mắt ấy khiến lòng nàng bất an. Bị nhìn chằm chằm quá lâu, nàng không chịu nổi, bèn hỏi: "Ngươi nhìn cái gì?"
Đoàn Chính Trung nhìn nàng nói: "Ngươi mười chín tuổi?"
Cầu Mộ Quân trợn mắt, nói: "Bát tự của chúng ta hợp nhau, thậm chí còn nói là tương xứng."
Nàng chờ đợi câu nói tiếp theo của hắn, nhưng hắn lại im lặng. Hắn vén rèm cửa, thờ ơ nhìn đám đông hỗn loạn bên ngoài, như thể mọi người đang nhìn cảnh náo nhiệt của hắn, hắn cũng xem đó là cảnh náo nhiệt của người khác.
Nàng quả thật thua kém hắn.
Tại sao bị mọi người chỉ trỏ, dè bỉu, hắn lại có thể bình tĩnh như không? Nhìn hắn, Cầu Mộ Quân không khỏi tò mò.
Từ nhỏ vào cung, phải chịu sự lạnh nhạt của mọi người, liệu hắn đã quen với điều đó?
Là một thái giám, dù giờ đây hắn dưới một người trên vạn người, đạt đến vị trí cao nhất có thể của thái giám, nhưng vẫn bị người đời khinh thường. Hắn quả là đáng thương.
Trong khoảnh khắc này, dường như Cầu Mộ Quân đã tha thứ hơn nửa những hành vi của hắn trước đây.
Đoàn gia đến trước cửa phủ Cầu, Đoàn Chính Trung bước xuống xe, Cầu Mộ Quân cũng theo xuống. Dưới xe vẫn là người trẻ tuổi quỳ gối.
Về đến nhà, xung quanh vẫn đông người đứng xem, Cầu Mộ Quân không muốn thêm chuyện để thiên hạ bàn tán, liền đặt chân lên lưng người kia.
Rời khỏi xe, vì trọng tâm dồn lên người khác, Cầu Mộ Quân loạng choạng, lại bị Đoàn Chính Trung ở dưới kéo tay, nên ngã ngay vào lòng hắn.
Đam Mỹ Sắc
Hương hoa nhài nhạt nhạt trên người hắn thoảng vào mũi nàng, còn phảng phất chút hơi thở khác. Mặt nàng đỏ lên, Cầu Mộ Quân vội đứng vững, che giấu nhịp tim loạn nhịp.
Thấy người nhà Cầu gia ra cửa nghênh đón, Đoàn Chính Trung bình thản nói: "Bái kiến nhạc phụ, nhạc mẫu."
Cầu Mộ Quân cũng nhỏ tiếng chào: "Cha, mẹ."
Ông Cầu Vĩ cứng nhắc mỉm cười, nói: "Mau vào nhà đi."
Cầu phu nhân không bình tĩnh như Cầu Vĩ, khi nhìn thấy con gái, khóe mắt đã ươn ướt, quay mặt đi lén lau nước mắt. Cầu Mộ Quân nhìn thấy thế, lòng cũng chua xót, nhưng đây không phải lúc để nói lời an ủi.
Vào đến trong nhà, Cầu Mộ Quân nhìn quanh nhưng không thấy Cầu Tư Huyên.
Tiểu Nhụy bên cạnh dìu nàng, nhỏ tiếng nói: "Tiểu thư, nhị tiểu thư bảo nàng không khỏe, đang nghỉ trong phòng."
Tiểu Nhụy vốn là thị nữ bên người nàng khi còn ở phủ Cầu, khi đến phủ Đoàn không rõ tình hình nên Cầu Mộ Quân để nàng ở lại phủ Cầu, không mang theo. Giờ nghĩ lại, thật may mắn.