Chương 16: Không Thể Trốn Tránh Trách Nhiệm

Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản

Chương 16: Không Thể Trốn Tránh Trách Nhiệm

Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Editor: Mèomỡ
Nhìn thấy mảnh giấy kia, tim Cầu Mộ Quân như ngừng đập. Không ngờ tờ giấy bị gió thổi đi lại vẫn còn nằm trong viện, chưa bị ai dọn đi, lại còn bị chính mắt hắn trông thấy!
Đoàn Chính Trung chăm chú nhìn tờ giấy, thản nhiên hỏi: “Ai viết?”
Quản gia đứng bên cũng liếc thấy mấy chữ trên giấy, sắc mặt lập tức biến đổi. Đoàn Chính Trung hỏi thêm lần nữa, những người xung quanh cúi đầu im lặng, không ai dám trả lời. Quản gia liền nháy mắt ra hiệu cho một tên hạ nhân, khẽ nói: “Gọi tất cả mọi người đến, lão gia có việc muốn hỏi.” Lời này tuy nói nhỏ, nhưng trong không khí im ắng lúc này, e rằng ai cũng nghe rõ mồn một.
Tim Cầu Mộ Quân bỗng đập thình thịch, trong lòng rối bời, không biết phải xử trí thế nào.
Chỉ một lát sau, toàn bộ người trong phủ đã được triệu tập tới. Cầu Mộ Quân thấy Đoàn phủ đông người đến vậy, trong lòng thoáng nhẹ nhõm. Nhiều người thế này, nếu nàng không nhận, hắn cũng chẳng thể làm gì được. Dù sao cũng chẳng có chứng cớ. May mắn là hắn chưa từng thấy chữ viết của nàng bao giờ.
Các hạ nhân đứng nghiêm chỉnh, quản gia hỏi đi hỏi lại mà không có kết quả, đành bất lực đứng sang một bên, dòm sắc mặt Đoàn Chính Trung.
Đoàn Chính Trung khép môi, quét mắt nhìn một vòng, rồi nói: “Toàn bộ hạ nhân chưa đủ một năm công vụ, mỗi người phạt mười bản, đánh xuống cấp dưới quản gia. Nếu không ai nhận tội, thì sẽ đánh đi đánh lại, cho đến khi có người chịu nhận mới thôi.”
Niềm đắc ý nhỏ nhoi trong lòng Cầu Mộ Quân lập tức bị Đoàn Chính Trung “bốp” một tiếng đập tan tành.
Hắn định đánh mấy chục tên hạ nhân này đi đi lại lại!
Hắn thà giết nhầm trăm người, chứ không để sót một!
Hắn... thật độc ác!
Xung quanh im phăng phắc, không ai dám lên tiếng. Chỉ thấy từng tên hạ nhân tự động quỳ xuống, rồi nằm rạp xuống đất. Trong đó có cả cô bé hay cười, má lúm đồng tiền – Cận Nhi.
Người đã đi lấy gậy, Cầu Mộ Quân hít một hơi thật sâu, rồi mở miệng: “Đừng bắt họ chịu tội, là ta viết.”
Lời vừa dứt, mọi ánh mắt lập tức đổ dồn về phía nàng.
Truyện Mỹ Thực
Đoàn Chính Trung bình thản hỏi: “Vậy sao?”
“Đúng vậy.” Cầu Mộ Quân đáp dứt khoát.
“Viết những gì?”
“Là ngươi ép ta nói đó nhé.” Cầu Mộ Quân như người sắp chết cũng phải cắn một miếng, nói luôn: “Thái giám chết bầm, tiểu nhân, biến thái... phần sau thì không nhớ rõ, hình như là không biết xấu hổ, học đòi phụ nữ bôi son trét phấn.”
Đoàn Chính Trung khẽ cười, nói: “Còn một câu so sánh với nô tỳ hôm trước, ngươi nói xem... ta nên xử trí ngươi thế nào?”
Hắn lại nhắc đến chuyện của nha hoàn kia! Ý nói tội nàng cũng giống như nha hoàn kia! Cầu Mộ Quân run lên, nhưng vẫn cố trấn tĩnh, nói: “Ngươi không thể dùng cách xử trí hôm đó với ta, ta là phu nhân của ngươi!” Dù hắn là thái giám, dù hắn không thích nàng, nhưng hiện tại hai người là vợ chồng, hắn sao có thể dùng chó để sỉ nhục thê tử mình được!
“Vậy sao? Thế ngươi nói xem, ta nên xử trí ngươi thế nào?” Đoàn Chính Trung nhìn nàng, chậm rãi hỏi.