Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản
Chương 2: Động Phòng
Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hôn lễ của nàng, rốt cuộc cũng trở thành trò cười trong miệng mọi người ở kinh thành.
Lễ thành theo đúng nghi thức, bà mối dìu nàng vào động phòng, ngồi ngay ngắn đầu giường, chờ phu quân đến vén khăn voan.
Trong phòng im lặng đến mức gần như nghe rõ cả hơi thở nhẹ nhàng của chính mình, thi thoảng vọng lại tiếng ồn ào từ đại sảnh bên kia.
Thông thường, bà mối sẽ trò chuyện cùng tân nương, nói vài lời chúc phúc hay an ủi để giải khuây… Nhưng với một nữ tử gả cho thái giám như nàng, mọi lời đều chỉ thành châm chọc. Bà mối hiểu điều đó, nên đứng đầu giường, im lặng không nói một lời.
Cầu Mộ Quân muốn nói với họ rằng, thực ra nàng chẳng để tâm. Nếu không có Thương Hải của nàng, không có Vu Sơn của nàng, thì nước kia, mây kia, đều chẳng khác gì nhau. Gả cho vương tôn công tử hay gả cho thái giám tổng quản trong cung, miễn lòng nàng không để ý, thì cũng đâu có khác biệt lớn nào.
Tiếng huyên náo bên ngoài dần dịu xuống, rồi từ từ chìm vào im lặng.
Một hồi lâu sau, tiếng bước chân vang lên ngoài cửa. Tất cả nha hoàn trong phòng lập tức cúi đầu quỳ xuống bên cửa, cung kính cẩn trọng như dân thường gặp thiên tử, không dám thở mạnh.
Dù tự nhận mình lạnh lùng, Cầu Mộ Quân nghe tiếng bước chân kia cũng không kìm được siết chặt cổ tay áo.
Chỉ một mình Đoàn Chính Trung bước vào. Không ai theo sau, cũng chẳng có ai vào nháo động phòng.
Bà mối thấy hắn, theo bản năng rụt người sang một bên. Khoảnh khắc ấy, ai nấy trong lòng đều dấy lên niềm thương cảm cho tân nương. Người khác có thể cúi đầu, cố đứng xa, nhưng nàng lại buộc phải ngồi đó, chờ hắn đến vén khăn.
“Tất cả lui ra ngoài.” Hắn ra lệnh.
Trong lòng bà mối và các nha hoàn nhẹ nhõm, nhưng không dám biểu lộ. Họ cúi đầu, đồng thanh: “Dạ, đại nhân.” Rồi từ từ rời khỏi phòng.
Tiếng cửa đóng lại vang lên, Cầu Mộ Quân không khỏi run khẽ.
Có lẽ là vì những lời đồn đại về hắn… Nàng biết đồn đại không đáng tin, nhưng đã nghe rồi thì khó lòng gạt bỏ.
Tự nhủ không sợ, không sao, nhưng tim nàng lại càng lúc càng đập nhanh. Mỗi bước chân đen đến gần, tim nàng lại đập thêm một nhịp. Khi đôi giày dừng ngay bên chân mình, nàng như nín thở.
Đoàn Chính Trung từ từ nâng khăn voan. Khi khuôn mặt Cầu Mộ Quân hiện rõ trước mắt, khóe mắt hắn chợt hiện lên nét mỉa mai, rồi ném chiếc khăn đi.
Cầu Mộ Quân sửng sốt.
Một bàn tay hắn nắm cằm nàng, nâng lên, chăm chú ngắm nghía.
Lần đầu tiên, Cầu Mộ Quân mới có cơ hội nhìn rõ hắn.
Gương mặt tuấn tú, nhưng… khi nhìn thấy hắn, nàng không nghĩ đến vẻ đẹp, mà chỉ thấy sợ hãi. Nàng muốn gạt tay hắn ra, lùi về góc giường.
Nhưng… nàng không thể.
Hắn nhìn nàng thật lâu, như đang thưởng thức món mỹ vị, rồi khóe miệng khẽ nhếch, nở nụ cười quỷ dị: “Quả thật là một mỹ nhân.”
Ngón tay cái hắn xoa lên đôi môi đỏ mọng của nàng, từ từ tăng lực, miết mạnh lên đôi môi mềm, lau sạch lớp son, để lại vệt đỏ lem nhem quanh miệng.
“A…” Cầu Mộ Quân đau đến nhíu mày, cảm giác khuất nhục dâng lên, nhưng không dám phản kháng.
Cuối cùng hắn buông ra, thấy nàng lùi lại, hắn khẽ mỉm cười. Rồi hắn bưng ly rượu trên bàn, khều khuỷu tay đưa tới gần môi.
Nhìn thấy hắn không uống, Cầu Mộ Quân chợt nhớ ra – đây là rượu giao bôi. Nàng liếc hắn một cái, rồi đứng dậy, tự tay bưng ly rượu vòng qua tay hắn, cố nuốt từng ngụm cay nồng vào bụng. Vị rượu khiến nàng khó chịu, nhưng nàng chỉ khẽ nhíu mày.
Hắn nhìn môi nàng, khóe miệng cong lên, lại rót một ly nữa đưa cho nàng.
Cầu Mộ Quân nhận ly, dưới ánh mắt chăm chú của hắn, không còn lựa chọn nào khác ngoài uống cạn.
Đoàn Chính Trung lại lấy chén rượu từ tay nàng, rót thêm ly thứ ba, đưa tới bên môi.
Cầu Mộ Quân hít một hơi, khẽ mở đôi môi đỏ mọng.
Hắn nghiêng ly, đổ nhanh rượu xuống. Cầu Mộ Quân sặc liền, lùi lại, ho liên hồi.
Đoàn Chính Trung nhìn cảnh đó, bật cười ha hả.
Cầu Mộ Quân ấn tay lên ngực, ngẩng nhẹ đầu nhìn hắn, lần đầu tiên hiểu rõ sự quái dị và đáng sợ trong con người hắn.
“Thay quần áo.” Hắn như vừa chơi xong trò ép rượu, buông ly, dang rộng hai tay.
Cầu Mộ Quân chậm rãi bước đến trước mặt, ngồi xổm xuống, run rẩy đưa tay tháo đai lưng hắn.
Cố duy trì hơi thở đều đặn, biết tim mình đang đập thình thịch nhưng cố tỏ ra bình tĩnh. Thế nhưng đôi má lúc đỏ lúc trắng, đôi tay run không ngừng, cả người run rẩy, đã vô tình tiết lộ cảm xúc thật sự trong lòng.
Và Đoàn Chính Trung dường như rất thích thú với cảm xúc ấy.
Từng món áo của hắn được cởi ra, đến cuối cùng chỉ còn lại nội sam.
Hắn vẫn đứng im, không động đậy.
Cầu Mộ Quân nhắm mắt, cố lấy can đảm đứng lên, chạm vào vạt áo nội sam, cố tránh chạm vào thân thể hắn, từ từ cởi xuống từ vai.
Muốn lấy áo sau lưng, nàng buộc phải áp sát người hắn. Mùi hương nào đó thoang thoảng trên người hắn – là mùi hoa… đầu óc đang hỗn loạn, dù cố gắng, nàng cũng không nhớ nổi đó là hoa gì.
Dù là thái giám, thân thể hắn lại cường tráng lạ thường.
Nàng ngừng tay, nhưng Đoàn Chính Trung vẫn không nhúc nhích. Nghĩa là… hắn còn chờ nàng cởi tiếp. Nói cách khác… nàng phải cởi cả quần hắn?
(*) (**) Thương Hải, Vu Sơn: trích câu ‘Tằng kinh thương hải nan vi thủy, Trừ khước Vu Sơn bất thị vân’ trong bài thơ *Ly Tư* của Nguyên Chẩn.
Dịch: Từng qua biển lớn, chẳng còn nước nào xứng; Chưa đến Vu Sơn, thì mây kia đâu phải là mây.