Chương 25: Cháy

Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản thuộc thể loại Linh Dị, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Editor: mèomỡ
Đúng vậy, lão gia đã dặn dò. Có lẽ không ăn không uống, phu nhân của phủ Đoàn, chính là thiên kim nhà Hầu gia, nàng sẽ chẳng chết, nhưng người thiệt mạng lại là những tên hạ nhân. Nàng dựa vào đâu mà tùy tiện liên lụy nhiều người đến thế?
Cầu Mộ Quân cố chống người dậy, Cận Nhi vui mừng khôn xiết, vội vàng bước tới đỡ nàng.
Uống xong chén cháo theo máy móc, nằm nghỉ một lát, rồi lại uống thuốc, cuối cùng nghe lời nằm xuống nghỉ ngơi.
Đầu đau nhức, không lâu sau, Cầu Mộ Quân lại chìm vào giấc ngủ.
Đêm đó, mây đen dày đặc che khuất ánh trăng, gió thổi mạnh, báo hiệu thời tiết ngày mai sẽ chẳng ra sao.
Giữa khuya, Cận Nhi đang nấu thuốc trong bếp, mệt đến gật gù. Trong phòng, chỉ còn một mình Cầu Mộ Quân.
Gió “cạch” một tiếng thổi bật cánh cửa sổ, làn sa mỏng nhẹ phất phơ bay khắp phòng. Một dải lụa mỏng bị gió cuốn đến đúng phía trên ngọn nến trong chiếc đèn, lơ lửng mãi không rơi xuống.
Dải lụa trên ngọn đèn dần bị lửa liếm, biến dạng, bốc cháy, rồi bùng lên thành ngọn lửa léo xéo, lúc ẩn lúc hiện. Đọc chương mới nhất tại ~ TrU m t r u y ệ n . v n ~
Lửa lan dần ra bốn phía, càng lúc càng lớn, thiêu rụi màn tơ. Một cơn gió mạnh thổi tới, cuốn tấm màn cháy sang phía bình phong, hai thứ lập tức cùng bốc cháy dữ dội.
Giữa đêm khuya, phủ Đoàn vẫn yên ắng như thường, nhưng trong phòng Cầu Mộ Quân đã đỏ rực ánh lửa.
Gió ngoài cửa sổ càng thổi mạnh, lửa trong phòng càng dữ dội, lan cả ra ngoài cửa sổ.
Tên hạ nhân tuần tra đêm rốt cuộc phát hiện cảnh tượng kinh hoàng này, mặt mày tái mét, hét lớn: “Cháy rồi! Cháy rồi!”, rồi vội vã chạy đến phòng quản gia.
Bên ngoài bỗng chốc hỗn loạn, các nha hoàn ngủ trong phòng gần đó cũng giật mình tỉnh giấc, chưa kịp mặc chỉnh quần áo đã hốt hoảng chạy ra. Đoàn Chính Trung là người đầu tiên lao tới, nhìn ngọn lửa bốc cao ngùn ngụt, rồi lại quay sang nhìn đám nha hoàn mới chạy thoát, hỏi vội: “Phu nhân đâu?”
Nha hoàn còn hoảng sợ chưa kịp định thần, lúc này mới nhớ ra chủ tử, kêu lên một tiếng “Á!”
Đoàn Chính Trung lập tức hiểu ra, như tia chớp lao thẳng vào trong phòng cháy.
Có lẽ vì bên ngoài ồn ào dữ dội, Cầu Mộ Quân còn đang sốt cao cũng tỉnh lại. Chưa kịp nhìn rõ tình hình, khói đã đặc quánh, nàng ho sù sụ không ngừng.
Dù đầu óc choáng váng, ý thức mơ hồ vì bị khói hun, nhưng khi nhìn thấy cả căn phòng chìm trong biển lửa, nàng biết ngay lúc này điều cần làm là phải chạy thoát.
Thân thể như rã rời, ngay cả việc ngồi dậy từ trên giường cũng vô cùng khó khăn. Cầu Mộ Quân gắng gượng, vật lộn mãi mới ngồi được dậy.
Trước mắt chỉ toàn khói đen, trong đầu trống rỗng, chỉ còn lại chút ý thức mong manh.
“Ngươi đang làm cái gì!” – Đoàn Chính Trung đột nhiên lao ra từ làn khói, xông tới bên giường hét lớn một tiếng, rồi lập tức ôm lấy nàng, quay người lao ra ngoài.
Lúc này, trên người hắn chẳng còn mùi hoa nhài nồng nặc quen thuộc, mà là một mùi hương khác. Thứ mùi ấy nàng chưa từng ngửi thấy, mang vẻ nam tính mạnh mẽ, khiến lòng người lưu luyến, thấm sâu vào tâm can, khiến nàng chỉ muốn yên bình chìm vào giấc ngủ trong vòng tay ấy.
Nàng được bế nhanh chóng ra khỏi phòng. Gió đêm thổi tới, khiến đầu óc dần tỉnh táo.
Quản gia đã sai người múc nước dập lửa, khẩn trương cứu hỏa. Đoàn Chính Trung trực tiếp bế Cầu Mộ Quân vào phòng mình.
Khi được đặt lại lên giường, Cầu Mộ Quân đã tỉnh táo hẳn, mở to mắt nhìn Đoàn Chính Trung – bởi vì lúc này, hắn đang trừng nàng bằng ánh mắt đầy phẫn nộ.
“Sao thế? Muốn chết à? Muốn tự sát vì hắn sao? Ta chưa từng thấy ngươi là người dễ dàng muốn chết như vậy!” – Đoàn Chính Trung nhìn chằm chằm, gằn từng tiếng.