Chương 28: Hình Phạt

Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Người như Đoàn Chính Trung có phải suốt ngày chỉ biết mưu cầu quyền lợi, nghĩ cách tranh đấu, tiêu diệt đối thủ hay không?
Có lẽ đúng là như vậy. Chẳng qua mười năm đã leo lên vị trí đại tổng quản, không phải chuyện dễ dàng. Nếu bảo là chỉ dựa vào chăm chỉ tận tụy, Cầu Mộ Quân thật sự không tin nổi. Người thật thà cần cù, làm sao đạt tới chức vị cao sang, làm sao tích lũy được gia tài đồ sộ đến thế?
Do trời mưa, Đoàn Chính Trung về đến nhà thì trời đã tối. Cầu Mộ Quân cũng từ trên giường bước xuống, đợi hắn nghỉ ngơi xong, nàng được nha hoàn dìu ra ngoài, dùng bữa tối cùng nhau. Bữa ăn chỉ có hai người, nhưng vẫn phong phú như trước — đủ bốn mươi món.
Cầu Mộ Quân nhìn mà thấy xót xa. Dù lớn lên trong phủ Hầu gia, nhưng cha mẹ nàng không thích xa hoa, từ nhỏ đã dạy nàng sống tiết kiệm. Nay gặp phải Đoàn Chính Trung, người lúc nào cũng khoe khoang tiền bạc tiêu không hết, nàng thực sự cảm thấy không quen.
Đặc biệt là đĩa thức ăn được dọn riêng trước mặt hắn, nàng càng không biết nói gì.
Ăn cái này thì có tác dụng gì? Hay chỉ là để tự an ủi lòng mình?
Nàng chưa kịp suy nghĩ thêm, thì Đoàn Chính Trung – đang cúi đầu ăn – dường như cảm nhận được ánh mắt của nàng, bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn lại.
Nàng vội vàng cúi gằm mặt xuống, che giấu sự bối rối, khẽ giọng nói: “Hôm nay ta đã sai người mang cơm sang cho mấy nha hoàn kia.” Nói xong, cúi đầu thấp hơn nữa, dáng vẻ thành khẩn nhận lỗi.
Đoàn Chính Trung nhìn nàng một lúc, im lặng không nói, rồi lại cúi đầu ăn tiếp.
Lòng Cầu Mộ Quân rối bời, không đoán được thái độ của hắn. Chẳng lẽ lại nhốt nàng vào Tây Lâu? Nhưng nàng thật lòng mong Tây Lâu kia đã bị cháy sạch, xem hắn làm sao còn chỗ để giam người!
“Ngươi hẳn là đã nghĩ ra cách xử phạt bọn họ rồi chứ?” Đoàn Chính Trung bỗng lên tiếng.
Cầu Mộ Quân giật mình, gượng cười, không biết phải đáp thế nào.
Đoàn Chính Trung liếc về phía nàng, thêm một câu: “Ngươi cứ nói ra đi, nói không chừng ta sẽ làm theo ý kiến của ngươi.”
Cái gì? Hắn nói sẽ làm theo nàng?
Trong lòng Cầu Mộ Quân vừa hoang mang vừa mừng rỡ, nhưng cũng không khỏi lo lắng. Không biết lời này của hắn có ẩn ý gì, có phải là bẫy hay không?
Nàng cúi đầu, giả bộ hiền lành, dịu dàng đáp: “Đương nhiên là lão gia quyết định thế nào thì thế ấy, thiếp nhất nhất nghe theo.”
Đoàn Chính Trung cúi đầu, lúc không ai để ý, khóe miệng khẽ cong lên. Nhưng ngay lập tức, hắn ngẩng đầu, mặt nghiêm nghị nói: “Không cần giấu diếm, nói đi.”
Cầu Mộ Quân ngẩng mặt nhìn hắn, suy nghĩ một chút. Rồi tự nhủ: hắn lừa nàng làm gì? Giờ nàng chẳng phải như miếng thịt trên thớt, tùy hắn xử trí sao? Hắn cần gì phải lừa? Có lẽ hôm nay tâm trạng hắn tốt, muốn làm việc nhân đức? Hay thật sự muốn nghe ý kiến của nàng?
Cân nhắc hồi lâu, nàng nói: “Thiếp nghĩ, các nàng quả thật đáng phạt. Phải khiến họ ghi lòng tạc dạ, về sau không dám tái phạm. Không bằng trừ nửa tháng lương của họ, còn nửa tháng để lại, sáu tháng sau mới phát lại. Về phần hình phạt thân thể, ừm… mỗi người mười roi.”
Đoàn Chính Trung nghiêng đầu, dặn quản gia đứng bên: “Mỗi tháng trừ một nửa tiền lương, trừ suốt một năm. Ngày mai mỗi người đánh hai mươi roi.”
p/s: Gấp đôi! Anh thật là tàn nhẫn >"<