Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản
Chương 31: Quẫn bách
Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản thuộc thể loại Linh Dị, chương 31 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau đêm nay, e rằng đến xương cốt nàng cũng không còn.
Đoàn Chính Trung cởi xong quần áo, cúi người kéo Cầu Mộ Quân ra khỏi chăn. Cầu Mộ Quân sợ hãi kêu lên một tiếng, vội vàng xin lỗi: “Thực xin lỗi, ta sai rồi, lần sau ta không dám nữa… Thực ra ta chẳng có ý gì khác, ta chỉ là… chỉ là…”
Vừa hoảng loạn vừa cố gắng nghĩ xem nên nói gì cho phải, Cầu Mộ Quân chưa kịp dứt lời thì Đoàn Chính Trung liếc nàng một cái, thổi tắt ngọn nến rồi kéo chăn nằm xuống.
Hắn ngủ.
Hắn cứ thế nằm ngủ trên giường!
Cầu Mộ Quân vẫn co rúm người trong góc, sững sờ không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Hắn không làm gì nàng? Hắn chẳng phải định trói nàng, tra tấn nàng sao?
Thế này là tha cho nàng rồi ư?
Hay là hắn chỉ muốn dọa nàng, thực ra chẳng có ý định làm gì cả?
Hay hắn đang đùa giỡn, như mèo vờn chuột, đợi nàng buông lỏng cảnh giác, cho rằng mọi chuyện đã xong, rồi mới bất ngờ xuất hiện khiến nàng hoảng sợ?
Nhưng hắn chắc cũng không đến nỗi nhàm chán như vậy chứ?
Cầu Mộ Quân ngồi co ro một hồi lâu, đoán già đoán non đủ thứ, nhưng Đoàn Chính Trung vẫn chẳng hề động đậy. Quần áo rách rưới, chẳng còn che được bao nhiêu, khiến nàng cảm thấy lạnh. Trong bóng tối, nàng liếc nhìn bóng dáng hắn trên giường, thử cử động nhẹ người. Thấy hắn vẫn im lìm, nàng mới dám từ từ nằm xuống, rồi lấy một góc chăn đắp lên người.
Lén lén lút lút, nàng dịch dần vào trong, đến khi cả người được bao bọc trong chăn ấm mới dần bình tĩnh lại.
Chiếc giường thật rộng. Khoảng cách giữa hai người còn có thể đủ cho một người nữa nằm.
Nằm yên trên giường, Cầu Mộ Quân chợt nghĩ, thực ra lúc nãy hắn làm vậy, nàng cũng không đến nỗi quá sợ.
Nàng đã gả cho hắn, cũng chẳng có ý định tái giá. Hắn đã nhìn thấy thân thể nàng rồi, lại còn ngủ cùng giường mỗi đêm. Dù hắn không phải thái giám, thật sự động chạm đến nàng, thì sao chứ? Cũng đâu phải chuyện không thể chấp nhận?
Chỉ là lúc ấy quá bất ngờ thôi.
Đúng, là vì quá đột ngột.
Cầu Mộ Quân lặng lẽ nhìn hắn, tự nhủ: vừa rồi nàng hoảng loạn như thế chỉ vì nhất thời hoang mang. Thực ra nàng không sợ. Thực ra, hắn cũng chẳng có gì đáng sợ.
***
Không ngờ khi tỉnh dậy vào buổi sáng, nàng lại đang ôm chặt cánh tay hắn, đầu gối lên vai hắn.
Tình cảnh ấy khiến nàng suýt kêu lên vì hoảng hốt.
Trời ơi, ban đêm họ đâu có nằm gần nhau vậy? Hơn nữa xem tình hình này thì chắc chắn là nàng đã lăn từ bên kia sang ôm hắn, còn hắn thì vẫn nằm nguyên vị trí từ tối hôm qua, chẳng hề nhúc nhích.
||||| Truyện đề cử:
Xuyên Thành Mẹ Kế Ác Độc, Trả Thù Nam Chính
|||||
Khi ngủ, khuôn mặt Đoàn Chính Trung rất bình thản, hoàn toàn khác với dáng vẻ lúc tỉnh.
Dẫu bây giờ hắn trông an nhiên, dịu dàng và cực kỳ tuấn mỹ, nhưng Cầu Mộ Quân chẳng còn tâm trí nào để ngắm nhìn.
Nàng nhẹ nhàng buông tay hắn ra, lẳng lặng dịch người về mép giường. Dù mép chăn lạnh buốt, chứng tỏ nàng đã bò sang bên này từ rất sớm, nhưng nàng vẫn cố dời xa khỏi hắn một chút, phòng khi hắn tỉnh dậy phát hiện ra.
Cuối cùng cũng trở về vị trí an toàn, thấy Đoàn Chính Trung vẫn chưa tỉnh, Cầu Mộ Quân thở phào nhẹ nhõm.
May quá. Bỗng nhiên, nàng nhớ lại buổi sáng hôm qua.
Hôm nay hắn hình như không phải vào cung, nên không dậy sớm. Nhưng hôm qua hắn dậy rất sớm. Hôm qua hắn tỉnh trước nàng… Không lẽ… khi hắn tỉnh dậy, nàng cũng đang ôm hắn như thế này?