Chương 34: Nụ cười của hắn

Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản

Chương 34: Nụ cười của hắn

Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản thuộc thể loại Linh Dị, chương 34 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bức tranh đầu tiên, hắn ngồi trên kiệu tám người khiêng, tay chống cằm, má phồng lên, gương mặt xấu xí điển hình. Ánh mắt lười biếng liếc xuống người đang quỳ dưới chân, miệng nở nụ cười đắc ý. Xung quanh người toát ra luồng khí, biểu trưng cho mùi hương hoa nhài.
Bức thứ hai, hắn cầm tờ giấy trên tay, nghiêng đầu hỏi: Ai dám mắng ta?
Trên đầu bốc lửa ngút trời, nét mặt lại nở nụ cười âm hiểm, mắt híp lại, mép miệng cong lên cao vút. Xung quanh kẻ quỳ rạp cả người, vài nét vẽ xoáy nước và chấm tròn rải rác – chỉ cần nhìn thôi đã thấy lạnh sống lưng, mồ hôi lạnh túa ra.
Bức thứ ba, hắn chống tay ra sau gáy, nhe răng cười khoái trá, lông mày nhếch cao, đầy vẻ đắc ý khi nhìn người dưới chân bị đánh tới rạp xuống đất.
......
Càng vẽ càng hăng, đến bức thứ sáu thì ánh hoàng hôn vàng óng đã chiếu nghiêng lên mặt bàn. Cầu Mộ Quân lúc này mới chợt nhận ra đã đến giờ cơm chiều. Sợ hắn về, nàng vội buông bút, cầm cây nến trên bàn bước tới góc tường sau giá sách.
Vừa cúi xuống định châm lửa, cửa “cạch” một tiếng bật mở, tiếng bước chân vang lên.
Đúng là tiếng bước chân của Đoàn Chính Trung!
Xong đời!
Cầu Mộ Quân lập tức buông cây nến, vội vàng từ sau giá sách ló ra, chỉ thấy hắn đã ngồi xuống ghế. Nàng không khỏi rụt người lại.
Liếc trộm ra ngoài, lại vừa lúc bắt gặp ánh mắt hắn chuyển về phía đống giấy trước mặt.
Nhưng ngay sau đó, nàng bất ngờ thấy hắn đang cười.
Nụ cười ấy không mang vẻ u ám, mà chân thành, phát ra từ tận đáy lòng. Lông mày và đuôi mắt khẽ nhếch lên, môi cong thành một đường hoàn mỹ, như thể ánh nắng đang nở rộ nơi khoé miệng – đẹp đẽ, ấm áp lạ thường.
Ánh chiều tà lọt qua cửa sổ, viền vàng quanh người hắn, khuôn mặt rạng rỡ chìm trong ánh hoàng kim, mơ hồ mà sâu lắng, lay động lòng người.
Trong khoảnh khắc, nàng ngẩn ngơ.
Trong khoảnh khắc ấy, trái tim nàng như chợt tìm được nơi nương tựa.
Trong lòng nàng dường như có một căn phòng cũ kỹ, tối tăm âm u, nhiều năm liền không một tia sáng lọt vào. Rồi bỗng một ngày, hắn đi ngang qua, nở nụ cười – như ánh mặt trời chiếu rọi vào căn phòng, khiến nơi ấy bỗng chốc tràn ngập ánh sáng ấm áp.
Chợt tỉnh mộng.
Trước mắt, nụ cười kia đã biến mất, thay vào đó là gương mặt lạnh lùng, vô cảm như thường ngày.
Nụ cười chỉ tồn tại trong chớp mắt.
Chính vì hắn không còn cười nữa, nàng mới bừng tỉnh. Nhìn khuôn mặt lạnh lùng như muốn trừng phạt người khác, nàng mới sực nhớ mình vừa gây họa.
Chậm rãi bước ra từ sau giá sách, cố nặn ra nụ cười, đi đến trước bàn nói: “Lão gia đã về.”
Vừa lúc hắn ngẩng đầu nhìn nàng, nàng liền hai tay lén lút rờ lên mặt bàn.
Sờ trúng mấy tờ giấy, rút phắt ra, nhanh tay xé đôi sáu bức họa, rồi còn cẩn thận xé thêm lần nữa cho nát. Xong xuôi, nàng ngượng nghịu cười với hắn.
Hắn thấy vậy, thoáng ngạc nhiên, rồi lại bình thản cúi đầu làm việc, chẳng thèm để ý đến hành động nhỏ nhặt của nàng.
Thấy hắn dường như không định truy cứu, Cầu Mộ Quân vội vàng nói thêm: “Lão gia, nếu người bận, ta xin phép đi trước.” Nói xong, không đợi hắn đáp, nàng lập tức lao ra khỏi phòng, vội vã rời thư phòng, thẳng đến phòng ngủ.
Vào phòng, nàng châm lửa đốt sạch mấy bức tranh.
Nhìn từng bằng chứng bị thiêu thành tro bụi, Cầu Mộ Quân cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Sau này nếu hắn có truy cứu, nàng thề sẽ không bao giờ thừa nhận. Không còn chứng cứ, xem hắn làm gì được mình!