Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản
Chương 40: Thái Độ Mơ Hồ
Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản thuộc thể loại Linh Dị, chương 40 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Editor: Mèomỡ
Gió thổi nhẹ, lọn tóc của hắn bay sang khẽ chạm vào mặt nàng. Trong khoảnh khắc ấy, nàng bỗng chốc choáng ngợp, tay siết chặt vạt áo nơi thắt lưng hắn, chậm rãi đưa người về phía trước, vòng tay ôm lấy hắn.
Về đến thành, cả hai xuống ngựa, tay trong tay dẫn dây cương bước đi. Ánh chiều tà buông xuống, in hình bóng hai người trên lưng một con ngựa, kéo dài thành một bóng dáng mảnh mai trên mặt đất.
Chẳng mấy chốc đã tới cửa phủ, Cầu Mộ Quân và Đoàn Chính Trung cùng bước vào. Tới cửa, Đoàn Chính Trung bỗng dừng lại, hỏi người canh gác: “Phu nhân ra ngoài bằng cách nào?”
Thủ vệ tái mặt, run rẩy đáp: “Phu nhân nói... ngài chưa từng cấm nàng ra ngoài.”
“Giờ ta cấm.” Đoàn Chính Trung quay đầu nhìn nàng, rồi lại nói với thủ vệ: “Từ nay về sau, không có sự đồng ý của ta, phu nhân không được phép rời phủ.” Hắn lấy từ trong người ra một tấm ngọc bội, dặn dò: “Sau này, các ngươi chỉ được thả nàng ra nếu thấy ngọc bội này, hoặc nghe chính miệng ta nói cho phép. Ngoài ra, bất kỳ bằng chứng nào khác đều không chấp nhận.”
“Dạ, lão gia.” Thủ vệ đồng thanh đáp lời.
Nói xong, Đoàn Chính Trung bước vào trong, Cầu Mộ Quân cúi đầu lặng lẽ đi theo sau.
Quản gia vội vàng ra đón, nhận lấy dây cương từ tay hắn. Đoàn Chính Trung lập tức tiến vào phòng thay y phục, còn Cầu Mộ Quân thì đứng đợi ngoài cửa.
Chỉ một lát sau, hắn bước ra với bộ quan phục chỉnh tề, mái tóc cũng được chải chuốt gọn gàng.
“Ngài còn phải vào cung sao?” Cầu Mộ Quân hỏi.
“Ừ.” Hắn gật đầu, bước nhanh về phía trước.
“Khoan đã –” Cầu Mộ Quân vội gọi lại.
Hắn dừng bước, quay người lại. Khuôn mặt hắn lúc này được ánh hoàng hôn bao phủ một lớp vàng mờ ảo, như được nhuộm thêm vẻ xa cách.
Nàng bước tới, từ từ tiến gần, cúi người nhẹ nhàng gỡ sợi tóc dính trên cổ áo hắn. Má ửng hồng, nàng khẽ nói: “Tối nay… có về không?”
Vẻ lạnh lùng trên người hắn dịu đi vài phần. Hắn nhìn nàng, đáp: “Ừ, tối nay ta sẽ về.”
Môi nàng run nhẹ, như muốn nói điều gì nhưng lại nuốt ngược vào trong. Hai người đứng đối diện nhau, lặng im một lúc, rồi hắn quay người bước xuống hành lang.
Thực ra, nàng muốn nói: “Ta sẽ chờ ngươi.” Nhưng lời ấy chẳng thể thốt thành tiếng.
Khi hắn đi rồi, trong lòng nàng bỗng trống rỗng.
Dùng bữa chiều, tắm rửa xong, nàng lại một mình ngồi trong phòng đợi hắn trở về.
Đêm khuya yên lặng, chỉ nghe tiếng ngọn nến cháy tàn lách tách vang lên. Hương thơm nhẹ nhàng thoang thoảng trong phòng, chính là mùi hương trên người hắn.
Bỗng nhiên, trong đầu nàng hiện lên một câu: “Một mình trông phòng.”
Nàng nghĩ, hiện tại mình có phải cũng đang một mình trông phòng không? Nhớ tới đó, nàng bật cười khẽ.
Buồn chán, nàng mở chiếc rương góc phòng, bên trong chất đầy y phục của hắn. Mỗi bộ đều được các nha hoàn gấp cẩn thận, tươm tất như mới. Xen giữa những lớp áo là vài chiếc túi thơm mang mùi hoa nhài quen thuộc.
Nàng mân mê những bộ quần áo, nhớ đến dáng vẻ của hắn, lòng lại càng mong hắn mau trở về.
Trước đây chưa từng hình dung hạnh phúc sẽ ra sao, giờ đây bỗng nhiên rõ ràng.
Hạnh phúc chính là được hắn nắm tay, được nhìn hắn mỉm cười, được cùng nhau đi hết quãng đời còn lại.
Nàng biết rõ, nàng mười chín tuổi, đã yêu người phu quân của mình – một thái giám với tính tình khó lường, khiến nàng không sao nhìn thấu.
Bỗng phía sau vang lên tiếng bước chân. Chưa kịp quay đầu, một lưỡi kiếm đã kề sát cổ nàng, đồng thời cánh tay lực lưỡng túm mạnh vạt áo, lôi nàng đứng dậy.