Chương 50: Hai người yêu

Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản

Chương 50: Hai người yêu

Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản thuộc thể loại Linh Dị, chương 50 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Editor: mèomỡ
Trên mặt Đoàn Chính Trung không có biểu cảm gì, trong đáy mắt cũng không có chút cảm xúc.
Bọn họ cứ đối diện nhau như vậy, rồi khóe mắt nàng lại chảy xuống hàng lệ, cô đơn cúi đầu, giọt nước mắt rơi trên mặt Cố Dật Lâu đã hôn mê.
Đoàn Chính Trung từ từ tiến lại gần, trong khi Cầu Mộ Quân vừa vui vẻ lại vừa giật mình, hắn ngồi xổm xuống, đưa tay đặt lên cổ tay Cố Dật Lâu.
Xem mạch của hắn, Đoàn Chính Trung hỏi: "Ngươi thật sự muốn cứu hắn?"
Cầu Mộ Quân nặng nề gật đầu.
"Nếu hắn là Cố Dật Lâu giả?"
"Không, hắn không phải, ta đã thấy hắn, nhớ rõ dung mạo, vẻ mặt của hắn, hắn cùng năm đó giống nhau như đúc!" Cầu Mộ Quân khẳng định nói.
"Người đâu --" Đoàn Chính Trung hướng ra ngoài gọi.
Người bên ngoài bước vào, hắn thản nhiên nói: "Nâng hắn ra ngoài đi."
Cầu Mộ Quân giao Cố Dật Lâu trong lòng cho hạ nhân, lo lắng nhìn hắn được nâng ra ngoài, rồi nhìn về phía Đoàn Chính Trung.
Nàng chỉ nhìn thấy sườn mặt hắn, sau đó...... là bóng lưng hắn.
Hắn không nhìn nàng, lập tức lao ra cửa.
Nàng nghĩ, trong lòng hắn không vui.
Có lẽ, là bởi vì nàng cứu Cố Dật Lâu. Nàng muốn giải thích với hắn, lại không biết nên giải thích thế nào, thậm chí ngay cả chính nàng cũng không rõ lắm, hai nam nhân này...... Trong lòng nàng chiếm vị trí nào.
Nàng dường như yêu Đoàn Chính Trung, lại không bỏ được Cố Dật Lâu...... Có lẽ, mười một năm trước, nàng yêu Cố Dật Lâu, bây giờ, nàng lại yêu Đoàn Chính Trung. Khi hai người đồng thời xuất hiện, nàng liền không rõ lòng mình.
Vì sao nàng lại như vậy? Một người cả đời sao có thể yêu hai người, thậm chí còn là đồng thời yêu?
Có lẽ, người nàng thật sự yêu là Đoàn Chính Trung, Cố Dật Lâu...... chỉ là vướng bận mà thôi.
Hạ nhân nâng Cố Dật Lâu vào một căn phòng đơn sơ bình thường, một lát sau Đoàn Chính Trung bước vào, nàng đứng chờ ở bên ngoài. Không bao lâu sau, hắn đi ra, nàng muốn vào xem Cố Dật Lâu, vừa xoay người đã dừng bước. Sau đó nhìn sang Đoàn Chính Trung, nghẹn hồi lâu, mới nói: "Hắn...... làm sao vậy?"
"Trúng độc." Giọng nói Đoàn Chính Trung không cảm xúc.
Cầu Mộ Quân cúi đầu xuống, lại hỏi: "Có thể giải được không?"
Đoàn Chính Trung nhìn nàng, nói: "Có thể, nhưng phải dùng máu của ngươi làm thuốc dẫn, ngươi đồng ý không?"
"Ta đồng ý! Chỉ cần có thể cứu hắn, cái gì ta cũng đồng ý!" Cầu Mộ Quân lập tức nói.
"Vậy sao? Cái gì cũng đồng ý." Đoàn Chính Trung cười lạnh, nhìn nàng chằm chằm rồi liếc mắt một cái, quay người rời đi.
"Ngươi --" Cầu Mộ Quân biết những lời này là hắn cố ý hỏi. Từ trong ánh mắt hắn là có thể nhìn ra. Muốn gọi hắn, lại không thể kêu lên được.
Nàng thật sự không thể nào giải thích chuyện này.
Quay người bước vào phòng, thấy Cố Dật Lâu đang ngủ trên giường.
Sắc mặt vẫn tái nhợt, lông mày nhíu chặt, ngay cả khi ngủ cũng không giãn ra.