Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản
Chương 53: Nguyên Nhân Ẩn Sau
Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản thuộc thể loại Linh Dị, chương 53 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Editor: mèomỡ
Nàng giấu kín cảm xúc trong lòng, nở nụ cười nhẹ, rồi ôm lấy cánh tay Cầu Vĩ nói:
“Cha, chúng ta đi dạo một chút nhé.”
Hai cha con bước vào khu vườn, Cầu Vĩ hỏi:
“Gần đây con khỏe không?”
Cầu Mộ Quân mỉm cười tự nhiên, đáp: “Con rất tốt.”
Nàng lại hỏi tiếp: “Mẹ dạo này thế nào ạ? Sức khỏe có ổn không, vẫn còn khóc nhiều như trước không?”
Cầu Vĩ thở dài, nói: “Vẫn vậy.”
Tim Cầu Mộ Quân chợt thắt lại, lòng chua xót, nhưng nàng chỉ biết nuốt nước mắt vào trong, bất lực không thể làm gì hơn.
“Ta thấy dạo này các con dường như có điều gì bất thường. Có chuyện gì xảy ra à? Cãi nhau với hắn rồi, hay là con không thoải mái?” – Cầu Vĩ hỏi.
“Bọn con…” – Cầu Mộ Quân cười nhẹ, nói – “Không có gì đâu ạ. Chỉ là hôm qua con làm hắn bực mình, nên hôm nay hắn mới tỏ thái độ lạnh nhạt một chút.”
“Chuyện gì vậy?” – Cầu Vĩ hỏi thêm.
Cầu Mộ Quân chìm vào suy nghĩ: Có nên nói cho cha biết chuyện về Cố Dật Lâu không?
Năm xưa, cha từ bỏ mối quan hệ với Cố bá bá vì đã nhìn trước được kết cục. Rõ ràng nhiều năm nay, trong lòng cha hẳn cũng đầy day dứt. Nếu biết Cố gia vẫn còn huyết mạch, chắc chắn cha sẽ rất vui mừng… Nhưng liệu có nên nói ra?
Suy nghĩ một hồi lâu, Cầu Mộ Quân cuối cùng chỉ mỉm cười nói: “Không có gì cả ạ.”
Cầu Vĩ gật đầu, im lặng một lúc rồi mới nói: “Thật ra thái độ của hắn hôm nay với con, con không cần quá để tâm.”
Cầu Mộ Quân nhìn cha, ánh mắt đầy băn khoăn.
Cầu Vĩ tiếp lời: “Trước đây, hắn đối xử với con đâu đến nỗi tệ như hôm nay phải không?”
Cầu Mộ Quân cúi đầu, khẽ gật.
Truyện Ngược
Cầu Vĩ dừng bước, nhìn thẳng vào nàng: “Thật ra hắn đang cố tình làm vậy. Hoàng Thượng gả con cho hắn nhằm mục đích nhục nhã con, khiến con cả đời hối hận vì đã từ chối vào cung làm phi. Nếu người ta biết con gả cho Đoàn Chính Trung mà vẫn sống yên ổn, lại được hắn che chở, thì chẳng phải Hoàng Thượng sẽ mất mặt sao? Khi đó, không chỉ Hoàng Thượng bực tức với Đoàn Chính Trung, mà còn tìm cách khác để trừng phạt con thêm lần nữa.”
“Thật vậy sao?” – Cầu Mộ Quân kinh ngạc hỏi. Nàng không ngờ đằng sau lại có nhiều uẩn khúc đến thế.
Cầu Vĩ gật đầu: “Hôm nay những người đến đây, ai cũng sẽ thấy con sống ở Đoàn phủ còn thua xa một nha hoàn. Tin này ngày mai sẽ lan khắp kinh thành, rồi đến tai Hoàng Thượng. Khi đó, Hoàng Thượng sẽ âm thầm đắc ý, thậm chí còn có thể dặn Đoàn Chính Trung đừng bạc đãi con quá. Vì vậy, thà rằng Đoàn Chính Trung trước mặt mọi người tỏ ra lạnh nhạt với con, còn hơn để tất cả biết hắn đối tốt với con – điều đó mới thực sự nguy hiểm.”
“Ý cha là… hắn làm vậy thật ra là để tốt cho con?” – Cầu Mộ Quân không thể tin nổi.
“Cũng không hẳn.” – Cầu Vĩ lắc đầu. – “Có thể hắn đang dò xét ý tứ của Hoàng Thượng. Hễ Hoàng Thượng muốn gì, hắn làm nấy. Làm vừa lòng Hoàng Thượng, nên mới được sủng ái, được ban thưởng. Hắn đối xử như vậy với con, vừa là để bảo vệ con, vừa là để tự bảo vệ mình. Cái nào lợi hơn, cha cũng không dám chắc.”
Cầu Mộ Quân gật đầu, lòng bỗng nhẹ nhõm hơn nhiều, những phiền muộn chất chứa cả ngày nay như tan biến gần hết.
Dạo thêm một lúc, Cầu Vĩ lại nói: “Cha nghĩ, vẫn nên để Tiểu Nhụy đi theo con. Như vậy con ở Đoàn phủ sẽ có người nhà bên cạnh, cha mẹ con cũng an tâm phần nào.”
Cầu Mộ Quân nghĩ đến thái độ của Đoàn Chính Trung mấy ngày nay. Nếu tất cả chỉ là kịch diễn, thì rõ ràng hắn vẫn còn nể nang nàng. Dù là vì nể mặt cha, hay vì lý do nào khác, có lẽ nàng vẫn đủ sức bảo vệ Tiểu Nhụy.