Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản
Chương 61: Sinh tử có mệnh
Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản thuộc thể loại Linh Dị, chương 61 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Editor: mèomỡ
Cầu Mộ Quân kịp ngã xuống nước trước khi Đoàn Chính Trung kịp đuổi tới, chìm tắt trong dòng nước. Sau đó, một vũng máu đỏ sậm từ từ nổi lên, lan rộng khắp bốn phía.
Tiểu Nhụy ngơ ngác nhìn dòng máu trong nước, quên cả k cứu người.
Đoàn Chính Trung chạy đến bên bờ ao, định nhảy xuống thì đã có thị vệ chạy tới can ngăn. Đoàn Chính Trung vội vàng ra lệnh: "Mau, cứu nàng!"
Hai thị vệ lập tức nhảy xuống, nhanh chóng bơi về phía nơi máu loãng đang lan ra.
Đoàn Chính Trung nắm chặt nắm đấm, nhìn thị vệ mang Cầu Mộ Quân bất tỉnh từ trong nước lên bờ, đặt nàng xuống đất. Dòng máu dần tan trong nước.
Chưa kịp lên bờ, Đoàn Chính Trung đã tự mình ôm Cầu Mộ Quân kéo lên, lấy ra một viên thuốc từ trong ngực đưa vào miệng nàng, rồi ôm nàng chạy về trong phòng.
"Mau, gọi đại phu!"
Giọng nói hắn có chút dồn dập.
Một bàn tay Đoàn Chính Trung đè chặt vào cổ Cầu Mộ Quân - nơi máu vẫn không ngừng chảy ra, rất nhiều máu chảy ra giữa các ngón tay, nhuộm đỏ chiếc áo bào trắng của hắn.
Mãi một lúc sau Tiểu Nhụy mới tỉnh táo, vội vàng chạy xuống hành lang dài, đuổi theo Đoàn Chính Trung.
Không lâu sau, quản gia dẫn ba vị đại phu tới, vội vàng cầm máu và chẩn đoán cho Cầu Mộ Quân.
Nếu chỉ ngã từ trên hành lang xuống nước thì không sao, ai ngờ dưới ao lại có một tảng đá dựng đứng, đầu Cầu Mộ Quân vừa vặn đập phải vào đó.
Từ độ cao như vậy đập vào đầu, tình hình có thể tệ đến mức nào.
Đoàn Chính Trung mặt trắng bệch, Tiểu Nhụy cũng bị dọa ngây người. Sau khi nghe lời đại phu, sắc mặt mọi người đều trở nên ngưng trọng.
Đoàn Chính Trung vẫn mặc chiếc áo bào trắng đã nhuộm máu, nhếch môi, nhìn Cầu Mộ Quân trên giường không rời mắt, nắm chặt tay khiến người ta nghe thấy tiếng các khớp xương kêu "rắc rắc".
Ba vị đại phu bàn luận một lúc, sau khi xác định phương pháp trị liệu, họ bắt đầu nắm thời gian chữa trị cho nàng.
Tiểu Nhụy nhìn cảnh tượng ấy, thân thể xụi lẻo, ngồi dưới đất thì thầm "Tiểu thư", khóc nức nở.
Mãi một lúc sau, đại phu sai người sắc thuốc, Cầu Mộ Quân đã ngừng chảy máu, quần áo cũng đã được thay, Đoàn Chính Trung mới hỏi: "Nàng thế nào rồi?"
Các đại phu nhìn nhau, một người trong số đó tiến lên nói: "Trong vòng mười hai canh giờ nếu phu nhân không tỉnh lại thì... sẽ không tỉnh lại nữa."
Bốn phía tĩnh lặng, mãi một lúc sau Đoàn Chính Trung mới hỏi lại: "Vậy... khả năng nàng tỉnh lại là bao nhiêu?"
Các đại phu im lặng.
Đoàn Chính Trung lại hỏi: "Nói, là bao nhiêu?"
"Hai phần." một đại phu trả lời.
"Thật ra, là một phần phải không." Đoàn Chính Trung nhìn chằm chằm vào đại phu.
"Đại nhân thứ tội, là... là một phần."
Trong phòng lại trở nên im lặng.
Đoàn Chính Trung từ từ đi đến bên giường, nhìn Cầu Mộ Quân nằm trên giường, mặt không chút sắc hồng, nói: "Trong vòng mười hai canh giờ tới, các ngươi sẽ ở lại Đoàn phủ, thay phiên nhau chăm sóc nàng."
"Dạ, đại nhân."
Đoàn Chính Trung quay đầu nhìn Tiểu Nhụy một cái, rồi nói với quản gia: "Sai người đi điều tra xem nơi phu nhân ngã xuống có gì khác thường không."