Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản
Chương 63: Tỉnh giấc
Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản thuộc thể loại Linh Dị, chương 63 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Editor: mèomỡ
Khi chỉ còn lại nửa canh giờ cuối, trán Tiểu Nhụy đã đổ mồ hôi, nắm chặt tay Cầu Mộ Quân không chịu buông, như thể cô ấy sắp biến mất.
Một nha hoàn đứng bên cạnh thấy sắc mặt cô không ổn, định tiến lên dìu cô đi nghỉ.
“Không... không đi.” Tiểu Nhụy trợn trừng mắt, như thể nhìn thấy điều gì kinh khủng, thân thể run rẩy dữ dội, nhất định không chịu thả tay Cầu Mộ Quân.
“Tiểu Nhụy cô nương, cô nên đi nghỉ ngơi thôi, cô xem mình đang... A--”
Nha hoàn đột nhiên hét to, chỉ tay về phía giường, không nói hết câu, trên mặt hiển nhiên là ngạc nhiên xen lẫn vui sướng.
Tiểu Nhụy quay đầu, vừa kịp nhìn thấy Cầu Mộ Quân mở mắt.
“Tiểu... tiểu thư...”
Cô run run gọi.
Cầu Mộ Quân nhìn mặt Tiểu Nhụy, cảm nhận được cô đang nắm chặt tay mình. Nhưng đôi tay nắm lấy cô khi ngủ không hề mềm mại như thế, thậm chí thân thể cô xuất hiện trước mặt cô cũng chưa từng như vậy.
Một vị đại phu lập tức bước lên bắt mạch cho cô, thở phào nhẹ nhõm, gật đầu vui mừng, rồi đưa tay ra trước mắt Cầu Mộ Quân vẫy vẫy hỏi: “Đoàn phu nhân, cô nhìn thấy không?”
Cầu Mộ Quân gật gật đầu.
“Rất rõ ràng?”
“Rất rõ.” Cầu Mộ Quân trả lời.
Ba vị đại phu trao nhau ánh mắt cười, lại hỏi: “Vậy cô nghe rõ không?”
“Ừ, rất rõ.”
Đại phu tiếp tục hỏi: “Có chỗ nào không thoải mái không?”
Cầu Mộ Quân nghĩ ngợi, nói: “Đầu hơi đau.”
Đại phu mỉm cười: “Đương nhiên là phải đau khi bị thương ở đầu. Đợi uống thuốc xong, nghỉ dưỡng vài ngày sẽ đỡ. Xem ra phu nhân đã không còn nguy hiểm đến tính mạng nữa, Đoàn đại nhân có thể yên tâm.”
Tiểu Nhụy nhìn chằm chằm vào Cầu Mộ Quân, nhìn xong liền khóc.
Cầu Mộ Quân hỏi: “Tiểu Nhụy, sao vậy?”
“Tất cả đều là lỗi của nô tì, không nên kéo tiểu thư ra ngoài, kéo lên hành lang cao như vậy, còn chỉ cho tiểu thư nhìn diều... tiểu thư ngã xuống, đều là nô tì hại tiểu thư...” Tiểu Nhụy nức nở nói, đôi mắt đỏ hoe.
Cầu Mộ Quân nhẹ nhàng cười, nắm lại tay cô nói: “Thôi đi, đâu phải lỗi của em. Là ta không cẩn thận. Bây giờ ta không sao rồi, em còn khóc làm gì?”
“Chính là nô tì, chính là nô tì, để lão gia và phu nhân đánh chết nô tì đi, tất cả đều là nô tì hại tiểu thư...”
Cầu Mộ Quân nhíu mày nói: “Thôi, thôi, ta bị thương như vậy còn muốn an ủi em? Ta nói không phải lỗi của em là không phải lỗi của em. Đến khi cha mẹ hỏi, em cứ nói là ta không cẩn thận ngã bị thương, biết chưa?”
“Tiểu thư...”
“Cứ như vậy đi, không được nói nữa. Ta đau đầu, không còn sức khuyên em nữa.” Cầu Mộ Quân nói.
Tiểu Nhụy ngậm miệng, gật gật đầu.